Chương 7 - Sống Lại Làm Một Người Mẹ Sáng Suốt

9.

 

Không nghĩ tới thằng thật sự đăng kí một cái tài khoản mạng xã hội.

 

Hướng đi của bọn nó cũng khác với mọi người, không giống cái loại rải cơm chó bình thường.

 

Hai đứa nó nấu cơm dở nên cũng không làm tài khoản nấu ăn được, lại càng khỏi nói đến ca hát nhảy múa gì đó, giá trị nhan sắc cũng thôi luôn, có thể nói hai đứa nó thật sự dùng hai bàn tay trắng mà dựng "sự nghiệp".

 

Bọn nó cũng không quay video kiểu đồng quê được, nhà đã dỡ mất rồi.

 

Hai vợ chồng tụi nó mỗi ngày đều đăng mấy cái video thường ngày lên, kiểu như đang cãi nhau nhưng thật ra là đang bày tỏ tình cảm.

 

Bọn nó thực sự thu về được một lượng fans nhất định, tôi cũng thật lòng vui mừng cho hai đứa.

 

Vậy là không ai làm phiền tôi nữa rồi.

 

Tôi vừa mới thanh tịnh được vài ngày, thằng ba lại tới đây.

 

Sau khi chuyển nhà tôi rất ít khi ở nhà, thằng ba cũng bận bịu, nó không vội tới đây.

 

Tôi không nghĩ nó lại đột nhiên đến tìm tôi.

 

"Mẹ, con định ly hôn." - Thằng ba ôm mặt, nước mắt theo kẽ hở giữa các ngón tay rơi xuống.

 

"Ly hôn gì cơ? Nói rõ mẹ nghe xem nào."

 

Trước giờ tôi chưa từng thấy thằng bé suy sụp như thế, từ nhỏ nó đã ít nói, nghe lời, sau khi học xong cao đẳng, nó quay về nhà học cách chăn nuôi.

 

Nó kí không ít hợp đồng, kiếm được không ít, nhưng cũng rất vất vả khổ cực, cũng may phụ cấp lần này nhận được không ít.

 

"Cô ấy muốn lấy căn nhà mẹ cho con cho em cô ấy, thằng nhóc đó sắp kết hôn." - Nó khóc đến thương tâm, "Kết hôn nhiều năm như vậy, cô ấy ăn ở tiết kiệm, tiền lại đều đem cho em trai cô ấy hết, hại con thiếu chút nữa không có tiền mua cá giống, con thật sự không trụ nổi nữa rồi."

 

Cô con dâu này trước kia đã từng nháo nên chuyện, khi ấy vừa mới kết hôn không lâu, cô ta nói mình muốn quản lý chi tiêu trong nhà, con trai tôi giao quyền quản lý tiền bạc cho cô ta.

 

Kết quả đến lúc con trai tôi muốn mua cá con, hỏi cô ta tiền đâu, cô ta lại nói đã đem hết cho em trai gây dựng sự nghiệp rồi.

 

Cuối cùng con cả và con thứ cùng nó đi đòi tiền về, nhưng thằng nhóc kia đã tiêu hết hơn nửa rồi.

 

Chuyện lần đó nháo đến mức suýt thì ly hôn, sau đó nó không cho con dâu cầm tiền nữa, nhưng cô vợ kia của nó vẫn luôn tìm cách chuyển tiền qua cho em cô ta, còn gửi về nhà rất nhiều cá và rau củ.

 

Thằng ba hẳn đã khổ sở vì cô vợ này nhiều lắm.

 

"Mẹ, con quyết định rồi, ly hôn rồi cái gì con cũng không cần, chỉ muốn nhờ mẹ trông Đóa Đóa giúp con thôi, con không dám để bọn họ nuôi con bé, sợ lại nuôi nó thành như mẹ nó mất."

 

Nước mắt nước mũi chảy tèm lem trên mặt nó, trong lòng tôi cũng không chịu nổi.