Chương 3 - Số Tiền Đằng Sau Lòng Hiếu Thảo

🔥 Mời bạn theo dõi page Gợi Ý Truyện Zhihu để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

3

Buổi tối, Lâm Kiến Quốc đến tìm tôi.

Anh đứng ở cửa phòng ngủ, vẻ mặt có chút khó xử.

“Vãn Tình, mẹ anh nói…”

“Nói gì?”

“Mẹ nói, 120.000 đó coi như em hiếu thuận với bà, không cần trả nữa.”

Tôi nhìn anh chằm chằm, từng chữ từng chữ: “Vậy anh thấy sao?”

Anh cúi đầu, không nói gì.

“Lâm Kiến Quốc.” Tôi đứng dậy, bước tới trước mặt anh. “Tôi hỏi lại một lần nữa, anh đứng về phía ai?”

“Anh…”

“Tôi bỏ 120.000 cứu mạng mẹ anh. Bà ấy đưa hết 5 triệu cho em trai anh. Anh thấy như vậy công bằng sao?”

“Mẹ cũng là vì nghĩ cho gia đình mình thôi.” Giọng anh rất nhỏ. “Tiểu Lỗi không có nhà, lấy gì mà cưới vợ? Em cũng… thông cảm một chút đi.”

Tôi bật cười.

“Thông cảm?”

“Ừ.”

“Dựa vào cái gì?”

Anh ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt phức tạp.

“Vãn Tình, Tiểu Lỗi là em ruột anh mà…”

“Vậy còn tôi thì sao?” Tôi cắt lời, “Tôi là gì của anh? Tôi là vợ anh! Là người sinh con cho anh, chăm sóc cha mẹ anh, người đã chăm mẹ anh suốt hai tháng trời!”

“Anh biết, nhưng…”

“Nhưng cái gì?” Tôi bước thêm một bước, “Nhưng tiền của mẹ anh, mẹ anh quyết, anh không can thiệp được?”

Anh im lặng.

“Lâm Kiến Quốc.” Tôi hít sâu một hơi. “Tôi hỏi lần cuối. 120.000 này, anh giúp tôi đòi hay không?”

Anh lặng thinh rất lâu.

“Vãn Tình, hay là… vì Tiểu Bắc, bỏ qua đi?”

Tiểu Bắc.

Con trai chúng tôi, năm nay 4 tuổi.

“Anh đem con ra nói chuyện với tôi à?” Tôi nhìn chằm chằm vào mắt anh.

“Anh không có ý đó…”

“Được thôi.” Tôi lùi lại một bước. “Nếu anh không giúp tôi, thì tôi tự đòi.”

“Vãn Tình, em định làm gì?”

“Làm gì à?” Tôi cười lạnh, “Mẹ anh chẳng bảo ai có cha mẹ người ấy tự lo sao? Được thôi, tôi cũng vậy.”

“Ý em là sao?”

“Từ nay chuyện của mẹ anh, đừng tìm tôi nữa.” Tôi mở cửa. “Dọn phân dọn nước, lau người đút cơm, để em trai anh làm. Dù sao 5 triệu cũng cho nó hết rồi, nó hầu hạ bà mới là lẽ đương nhiên.”

“Vãn Tình!”

“Còn nữa.” Tôi quay đầu lại. “120.000, một xu cũng không thiếu. Anh không đòi giúp tôi, tôi tự đòi.”

Cửa “rầm” một tiếng đóng lại.

Tôi tựa vào cánh cửa, nhắm mắt lại.

5 năm rồi.

5 năm cống hiến, đổi lại là câu “Cô là người ngoài”.

5 năm nhẫn nhịn, đổi lại là câu “Em thông cảm đi”.

Tôi chịu đủ rồi.

Sáng hôm sau, tôi xin nghỉ làm.

Thấy tôi không đi làm, mẹ chồng cau mày hỏi: “Sao con không đi làm?”

“Con xin nghỉ rồi.”

“Nghỉ làm gì?”

“Có việc.”

Tôi xách túi, rời khỏi nhà.

Đích đến: ngân hàng.

Tôi muốn tra sao kê tài khoản lương của Lâm Kiến Quốc.

Thẻ lương đó, suốt 5 năm qua mỗi tháng đều chuyển tiền cho mẹ chồng.

Tôi muốn biết, suốt 5 năm, chúng tôi đã bị hút máu bao nhiêu.

Tới ngân hàng, tôi dùng tư cách vợ hợp pháp để xin in sao kê.

Nhân viên hỏi: “Chị muốn in trong khoảng thời gian bao lâu?”

“5 năm.”

“Vâng, chị đợi một chút.”

Sao kê nhanh chóng được in ra.

Tôi lật từng trang.

Tháng 4 năm 2019, tháng đầu tiên sau khi kết hôn.

Chuyển khoản: 8.000 tệ.

Ghi chú: gửi mẹ.

Tháng 5 năm 2019: 8.000 tệ.

Tháng 6 năm 2019: 10.000 tệ.

Đến tháng 1 năm 2024, ngay trước khi mẹ chồng nhập viện: 8.000 tệ.

Tròn 5 năm.

Tôi tính thử.

58 tháng, mỗi tháng từ 8.000 đến 10.000.

Tổng cộng: 523.000 tệ.

Cộng thêm 120.000 viện phí tôi bỏ ra.

643.000 tệ.

Tôi cầm bản sao kê, tay run lên.

5 năm.

Chúng tôi sống tằn tiện, đến một bộ đồ mới cũng phải đắn đo nửa ngày.

Mà chỗ tiền này, tất cả đều chảy vào túi mẹ chồng.

Rồi sao nữa?

Rồi bà đưa hết 5 triệu cho em trai chồng.

Không cho chúng tôi một xu.

Tôi cất kỹ bản sao kê, bắt taxi đến phòng công chứng.

Tôi muốn xin bản sao giấy chứng nhận tặng cho tài sản.

Tôi muốn biết, mẹ chồng rốt cuộc đã dùng cách gì để “đường đường chính chính” chuyển 5 triệu cho em chồng.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)