Chương 4 - Quỷ Nữ Và Những Quy Tắc Địa Phủ
“Cho mày chừa cái tội không có mắt! Cho mày dám chống lại Mạnh tiểu thư!”
Những quỷ sai khác cũng ùa lên, đá đấm túi bụi.
“Đáng đời! Mới tới mà đã đòi chỉnh đốn nơi làm việc, tự coi mình là ai vậy!”
“Đúng thế, Mạnh tiểu thư là thân phận gì chứ? Nó mà dám đắc tội à?”
“Đánh chết nó đi! Loại không biết quy củ thì đáng bị tống vào chỗ thấp nhất!”
Cuộc đánh đập kéo dài một lúc thì hai quỷ sai kia đã đẩy một cái chảo đồng khổng lồ vào phòng,
Dưới đáy chảo là ngọn lửa ma xanh lè đang cháy phừng phừng.
Dù tôi là quỷ sai, cũng không chịu nổi sự thiêu đốt của lửa ma xanh nếu thật sự bị ném xuống, nhẹ thì hồn phách tan rã, nặng thì vỡ vụn thành từng mảnh, vĩnh viễn lang bạt khắp nhân gian.
Dầu trong chảo đã bắt đầu cuộn trào, phát ra tiếng xèo xèo.
Cả căn phòng lập tức nóng như thiêu.
Tôi cố dùng sức muốn cử động, nhưng đến cả cong ngón tay cũng không làm được.
“Dầu sôi rồi! Mạnh tiểu thư!”
Trên mặt Mạnh Sơ Tranh hiện lên nụ cười tàn nhẫn, cô ta bước đến trước tôi, phất tay.
“Ném nó vào cho tôi!”
“Thấy chưa? Đây chính là kết cục của cô.”
Tôi bị nhấc bổng lên cao, hơi nóng cuộn trào phả vào mặt, làn da đau rát như bị thiêu đốt.
Ngay khi tôi sắp bị quăng xuống địa ngục bỏng sôi ấy —
“Dừng tay!”
5
Kim quang sáng rực cùng từng tia sao nhỏ lấp lánh, chiếu rọi cả căn phòng vốn u ám trở nên bừng sáng.
Hai tên quỷ sai đang khiêng tôi lập tức đờ người, ai nhìn cũng đoán được người vừa đến thân phận cao quý,
Cả hai giữ nguyên tư thế chuẩn bị ném tôi đi, không dám nhúc nhích chút nào.
Một thân ảnh mặc áo trắng, khí chất hoàn toàn không cùng một phong cách với bọn tôi – lũ quỷ nơi này – chậm rãi bước vào,
Ánh mắt hắn quét qua toàn trường, cuối cùng dừng lại trên miếng ngọc bài trong tay Mạnh Sơ Tranh.
“Đồ ta tặng bạn thân, từ khi nào lại biến thành tang vật buộc tội trong tay ngươi vậy?”
Mạnh Sơ Tranh như bị dội nước lạnh, ngây người tại chỗ, nằm mơ cũng không ngờ lại thực sự gọi trúng chính chủ đến!
Dù cô ta là con gái của Chuyển Luân Vương,
Nhưng trước Tư Mệnh Tinh Quân – người nắm giữ mệnh cách ba giới – thì ngay cả xách giày cũng không xứng.
Tư Mệnh Tinh Quân không thèm nhìn cô ta nữa, ánh mắt chuyển sang tôi.
Ngón tay hắn khẽ búng, một tia sao bắn thẳng vào trán tôi.
Một tiếng “đinh—” vang lên trong trẻo, chiếc chuông trấn hồn trong tay Mạnh Sơ Tranh lập tức vỡ vụn.
Sức mạnh đang giam cầm cơ thể tôi tan biến ngay lập tức,
Tôi xoay người một vòng trên không, đáp xuống đất từ tay hai tên quỷ sai một cách vững vàng,
“Xem ra, ta đến vừa đúng lúc.”
Tư Mệnh Tinh Quân nhìn thấy vết thương nơi khóe môi tôi, lại thấy bộ dạng thảm hại này, ánh mắt lập tức lạnh đi.
“Không muộn,”
Tôi nhếch môi cười lạnh,
“Vừa hay để ta nhìn rõ, bộ phận luân hồi này đã thối rữa đến mức nào rồi.”
Câu nói này khiến toàn bộ đám quỷ trong phòng đều ngơ ngác.
Cái quỷ sai mới tới này, lại là bạn thân của Tư Mệnh Tinh Quân?
Kẻ hoảng sợ nhất chính là phó quản, cuối cùng hắn cũng nhận ra, lần này mình không chỉ đá trúng tấm sắt mà là… tường đồng vách sắt!
“Tư… Tư Mệnh Tinh Quân… đại nhân…”
Mạnh Sơ Tranh cố lấy dũng khí, giọng run bần bật,
“Ngài… ngài có nhầm không? Cô ta… cô ta trộm ngọc bài của ngài, còn mạo phạm cả tôi…”
“Ồ?”
Tư Mệnh Tinh Quân nhướng mày, cười như không cười,
“Ý ngươi là, ngay cả bạn bè của ta, ta cũng không nhận ra à?”
Lời còn chưa dứt, tôi đã sải bước đi về phía Mạnh Sơ Tranh.
Cô ta sợ hãi lùi liên tục, cuối cùng vấp vào chiếc chảo dầu, ngã phịch mông xuống đất.
Tôi đưa tay lấy lại con dấu và bút phán quan vốn thuộc về mình từ trong ngực cô ta.
“Mạnh Sơ Tranh,”
Tôi nhìn khuôn mặt đầy sợ hãi và tuyệt vọng của cô ta, giọng nói lạnh như băng,
“Cô có biết con dấu này là thứ gì không?”
“Đây là do Diêm Vương đích thân ban tặng, ấn của Chủ phán quan. Thấy ấn như thấy Diêm Vương, có quyền tiên trảm hậu tấu!”
Chủ… Chủ phán quan?!
Kẻ bị bọn họ coi là ma quỷ từ quê ra tỉnh, muốn đánh là đánh, muốn mắng là mắng,
Lại chính là vị tân Chủ phán quan mà theo lời đồn, được Diêm Vương mời đích thân từ trên cao giáng xuống địa phủ để chỉnh đốn bộ phận luân hồi?
“Không… không thể nào…”
“Cha tôi rõ ràng bảo, Chủ phán quan mới là nam cơ mà! Sao lại là cô, cô là nữ mà!”
Trên mặt cô ta hiện lên một nụ cười méo mó độc ác,