Chương 18 - Phượng Triều Dương
25
Sử ký Hậu Lương ghi lại: Vào ngày mùng 6 tháng 4 năm Thiên Thừa thứ 6, Trưởng công chúa Triều Dương tự thiêu ở điện Cảnh Hoa.
Trước khi băng thệ, nàng ta từng gặp Lương Thành đế, tố cáo huynh trưởng đồng bào Ninh Vương Lý Thành Huy cấu kết với Hồ Yết, âm mưu tạo phản.
Công chúa cũng đệ trình thư tay tố cáo và danh sách quan viên liên quan lên Hoàng thượng.
Khi màn đêm buông xuống, Thành đế tự mình dẫn theo Phi Vân kỵ cùng với mười tám ám vệ, bắt sống Ninh Vương, tru sát đại tướng Hồ Diên Hùng của Hồ Yết tại cửa thành, bêu đầu thị chúng.
Cuộc nổi loạn của Ninh Vương chưa kịp nổ ra đã bị dập tắt, nhưng đã liên lụy đến rất nhiều triều thần.
Hoàng đế tức giận, ra lệnh xử tử toàn bộ những ai có liên quan đến việc này.
26
Thị lang bộ Hộ Tần Huyền, phạm tội giúp đỡ Ninh Vương lôi kéo quan viên trong triều, trở thành kẻ đầu tiên chịu tội
Sau đó, lại có hạ nhân trong phủ tố cáo hắn từng đuổi hết người hầu vào đêm thê tử kết tóc sinh con, hàng xóm cũng không nhìn thấy hắn đi mời bà mụ.
Vì vậy mọi người đều nổi lên suy đoán, hắn cố ý hại c.h.ế.t thê tử kết tóc của mình.
Khi Tần Huyền bị binh lính áp giải vào ngục một lần nữa, nghe nói người này gần như đã phát điên, thời gian tỉnh táo rất ít.
Ta vào ngục thăm hắn.
Hắn đã bị đánh đến hơi thở chỉ còn thoi thóp, giống như cái túi m.á.u vương vãi trên mặt đất.
Khi nhìn thấy ta, trong mắt hắn lập tức sáng rực lên: “Oanh Thời, có phải công chúa phái ngươi tới cứu ta không?”
A, xem ra người này vẫn chưa hoàn toàn điên loạn.
Vì vậy, ta lắc đầu, ngồi xổm người xuống: “Điện hạ đã chết, nàng không thể cứu ngươi được đâu.”
Tần Huyền lập tức có chút hoảng sợ, ngay sau đó lại nghĩ đến điều gì đó, giữ chặt lấy vạt váy của ta: “Ta muốn gặp Thánh Thượng, danh sách triều thần cấu kết với Ninh Vương, ta có thể nói cho...”
Ta trực tiếp ngắt lời hắn: “Ngươi đã giúp Ninh Vương lôi kéo những người đó, ta đã sớm trình lên Thánh Thượng rồi.”
Làm phu thê với Tần Huyền nhiều năm, ta gần như còn quen thuộc với thư phòng của hắn hơn cả hắn. Hơn nữa, khi còn ở phủ công chúa, Triều Dương nói chuyện với hắn cũng không hề kiêng dè ta, điều đó đủ để ta thu thập được danh sách những triều thần cấu kết với Ninh Vương.
Tần Huyền nghe thấy ta nói như vậy, lập tức ngây ngẩn cả người: “Là ngươi? Tại sao người lại làm như vậy?”
Khóe miệng ta hơi nhếch lên, ánh mắt lại lạnh băng đến cực điểm: “Bởi vì ngày đó tiếng động quá lớn, thuốc mà ngươi cho ta uống quá đắng, ta đau quá... Ta dường như nghe thấy đứa trẻ của ta cất tiếng khóc, ngươi có nghe thấy không? Phu quân.”