Chương 8 - Nữ Phụ Lật Đổ Kịch Bản

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Lục Cảnh Xuyên từ chối đến bệnh viện, chỉ để tôi băng bó đơn giản.

“Chút thương tích ấy, không đáng gì. Đừng khóc, xấu lắm.”

“Anh mới xấu ấy.” Tôi cẩn thận quấn băng cho anh, “Nhưng lúc nãy… anh đẹp trai muốn xỉu.”

Lỗ tai Lục Cảnh Xuyên đỏ bừng.

Đêm khuya rời khỏi đồn cảnh sát, gió có chút lạnh.

“Lục Thừa Dực xong rồi. Sẽ dành phần đời còn lại trong viện tâm thần. Tô Dao thì phát điên nhanh hơn.”

“Còn anh thì sao? Tường lửa nghĩa là gì?”

Lục Cảnh Xuyên im lặng một lúc.

“Thỉnh thoảng, thế giới này bị sinh vật ngoại lai xâm nhập. Tôi sinh ra để tiêu diệt chúng.”

“Vì thế, tôi không được phép có quá nhiều khí vận hay cảm xúc, nên luôn cách xa đám đông.”

Anh quay sang nhìn tôi:

“Cho đến khi gặp em.”

“Ý chí phản kháng bùng nổ của em ở trung tâm lĩnh thưởng hôm đó — còn rực rỡ hơn mọi loại khí vận.”

“Lúc đó tôi biết, điều em cần không phải may mắn, mà là một… thanh kiếm.”

“Thế còn bây giờ? Chém xong quái vật rồi, kiếm có về vỏ không?”

Lục Cảnh Xuyên đưa bàn tay đang băng lại nắm lấy tay tôi, ánh băng trong mắt đã tan hết.

“Không về nữa. Thanh kiếm muốn… sống một cuộc đời khác.”

“Làm vệ sĩ của em?” Tôi đan chặt mười ngón tay, “Vừa hay em đang thiếu một người, lương anh tự đề xuất.”

“Toàn bộ tài sản.” Anh cúi xuống hôn nhẹ lên trán tôi, “Giao kèo nhé?”

“Giao kèo.”

Nửa năm sau, tôi thành lập công ty đầu tư thiên thần.

Lục Cảnh Xuyên từ chức, trở thành cộng sự và cố vấn riêng của tôi.

Thỉnh thoảng, chúng tôi vẫn bắt gặp những kẻ đáng thương bị nuốt chửng bởi dục vọng.

Một hôm đi ngang khu đặc trị viện tâm thần, tôi thấy Lục Thừa Dực.

Anh ta gầy trơ xương, tay nắm chặt một mẩu giấy rách, miệng lẩm bẩm:

“Năm mươi triệu… là của tôi… của tôi…”

Y tá thở dài:

“Anh ta coi giấy vệ sinh là vé số, ai giành là đánh liền.”

Nhìn bộ dạng điên dại ấy, lòng tôi phẳng lặng như nước.

“Đi thôi.” Lục Cảnh Xuyên khoác vai tôi.

Ra khỏi viện, màn hình quảng cáo lớn đang phát tin:

【Bà Ân Ân tiếp tục quyên góp 10 triệu để thành lập Quỹ chống lừa đảo khí vận…】

Trong video, tôi tự tin, điềm tĩnh đứng phát biểu.

Dưới sân khấu, ánh mắt Lục Cảnh Xuyên dịu dàng như gió xuân.

Đó là kiểu hạnh phúc không cần đến buff khí vận cũng có thể cảm nhận rõ rệt.

Đạn mạc? Hệ thống? Ngoại lực? Tất cả chỉ là hư ảo.

Vận may thực sự, luôn nằm trong tay những người dám nói “không” với số phận.

Tôi khẽ chạm vào quyển sổ tiết kiệm trong túi — đó là sự tự tin.

Rồi nhìn sang Lục Cảnh Xuyên bên cạnh — đó mới là vận may của tôi.

(Hoàn)

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)