Chương 6 - Nợ Nần Của Gia Đình
Cơn đau ở chân cùng với sự tuyệt vọng trong lòng, như thủy triều từng đợt từng đợt dâng lên, nhấn chìm bà hoàn toàn.
Người con trai mà bà đã nuôi nấng cả đời, yêu thương cả đời, dồn hết mọi ưu ái để thiên vị—cuối cùng, vào lúc bà cần hắn nhất, không những quay lưng bỏ mặc mà còn nhẫn tâm nói bà là gánh nặng.
Tâm can nguội lạnh, bà dồn chút sức lực cuối cùng, lê người đến bên sofa, nhặt chiếc điện thoại đã bị vứt xó bấy lâu.
Bà run rẩy bấm số—chính là số mà trước đây bà từng chặn rồi lại gỡ chặn.
Số của Trần Khải.
Cuộc gọi được kết nối đúng lúc tôi đang cắt trái cây bên cạnh.
Trần Khải bật loa ngoài.
Từ đầu dây bên kia vang lên giọng nói già nua, yếu ớt, còn mang theo tiếng khóc nghẹn ngào của Vương Tú Cầm.
Không còn là những mệnh lệnh oang oang đầy uy lực như trước nữa, mà là một lời cầu khẩn gần như van xin.
“A Khải à…”
“Em con… nó mặc kệ mẹ rồi…”
“Mẹ… mẹ chắc không qua khỏi mất…”
“Con… con có thể… tới thăm mẹ một chút được không…”
Trần Khải nghe xong, không trả lời ngay.
Anh đứng giữa phòng khách, giơ điện thoại trong tay, lặng thinh rất lâu, rất lâu.
10
Cúp máy xong, tôi nhìn Trần Khải, trong lòng dâng lên trăm mối cảm xúc.
“Giờ phải làm sao?” Tôi khẽ hỏi anh.
Anh im lặng suốt một phút, mới chậm rãi mở lời:
“Đi xem sao.”
“Nhưng,” anh nhìn tôi, ánh mắt kiên định lạ thường, “chúng ta có thể giúp, nhưng phải theo quy tắc của chúng ta.”
Chúng tôi không đi tay không. Trước tiên ghé hiệu thuốc mua ít cao dán tiêu sưng, thuốc cấp cứu cần thiết.
Gõ cửa nhà mẹ chồng, mùi ôi thiu lập tức xộc lên mũi.
Trong nhà hỗn độn, hộp cơm ngoài và rác chất đống ở góc tường. Vương Tú Cầm nằm vật trên ghế sofa, mặt mày trắng bệch như tro, một chân sưng vù, bầm tím đến rợn người.
Bà nhìn thấy chúng tôi, đôi mắt đục ngầu lập tức rơi nước mắt.
“Trần Hạo đâu?” Trần Khải lạnh giọng hỏi, ánh mắt quét khắp căn phòng.
“Ra… ra ngoài rồi…” Giọng bà nhỏ như muỗi.
Sau này hàng xóm kể, Trần Hạo sau khi đẩy mẹ ngã thì đùng đùng bỏ ra khỏi nhà, chẳng thèm quay lại, nghe nói là đi quán net chơi thâu đêm.
Không nói thêm lời nào, Trần Khải cõng mẹ lên lưng, tôi cầm theo thẻ BHYT và CMND của bà, đưa thẳng tới bệnh viện gần nhất.
Kết quả kiểm tra: nứt xương cẳng chân, cần bó bột và nằm dưỡng thương.
Toàn bộ viện phí chúng tôi đều tạm ứng trước.
Trước chiếc giường bệnh trắng toát, mẹ chồng nhìn chúng tôi bận rộn lo liệu, môi mấp máy như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng không thốt được lời nào—chỉ lặng lẽ rơi nước mắt.
Mọi việc ổn thỏa, Trần Khải kéo ghế ngồi xuống cạnh giường bệnh.
Anh nhìn thẳng vào mẹ mình, giọng bình thản nhưng đầy uy lực:
“mẹ, chuyện dưỡng già, tụi con có thể lo.”
“Nhưng—có ba điều kiện.”
Vương Tú Cầm ngẩng đầu lên, ngạc nhiên nhìn anh.