Chương 1 - Nhật Ký Của Tiểu Thần Bà
Tôi tên là Hứa Nặc.
Vừa sinh ra đã là đứa con gái duy nhất trong nhà.
Trên tôi còn có ba anh trai.
Theo lý thì tôi phải là người được cưng chiều nhất.
Nhưng tiếc thay… không phải vậy.
Từ khi biết nói, tôi luôn lẩm bẩm nói chuyện với không khí.
Mẹ bắt đầu sợ tôi, bố thì chẳng có sắc mặt tốt.
Anh cả anh hai gọi tôi là đồ ngốc, anh ba ngày nào cũng cầm bù//a chú dán lên người tôi.
Cứ thế, vừa tròn hai tuổi, tôi bị bà nội đưa về quê nuôi.
Ngày nào bà cũng bế tôi khoe với dân làng:
“Thấy chưa? Đây là hy vọng của nhà họ Hứa chúng tôi đó, bản lĩnh lớn lắm!”
Dân làng cười khẩy:
“Thôi đi, một con bé thì có bản lĩnh gì?”
Nhưng bà nội nói không sai, tôi quả thật có chút bản lĩnh trong người.
Mà không phải là nhỏ.
Hơn một tuổi, tôi đã có thể chơi trốn tìm với cô dì tóc dài lơ lửng trên không trung.
Chỉ tiếc ngày vui chẳng kéo dài.
Cô dì ấy chẳng ở bên tôi được bao lâu thì bị một vị đạo trưởng do bố tôi mời tới bắt đi.
Ba tuổi, tôi lén nói với bà lão hàng xóm rằng có một bé gái cao hơn tôi một chút ngày nào cũng bò lên lưng bà.
Hôm đó, cả nhà bà lão lên núi dựng bia m//ộ cho đứa cháu gái ch//ết y//ểu.
Từ đó về sau, lưng bà không còn còng nữa.
Bốn tuổi, ông trưởng thôn mời tôi và bà nội đến nhà làm khách.
Vừa bước vào cửa, tôi đã thấy trên xà nhà treo lơ lửng một, hai, ba, bốn… mười con người nhỏ xíu.
Bà nội và ông trưởng thôn thì thầm nói với nhau rất lâu, tôi chẳng hiểu gì cả.
Sau đó bà bế tôi lên, che kín mắt tôi.
Ông trưởng thôn dùng k//im ch//ích một lỗ nhỏ trên ngón tay cái của tôi.
Khi tôi mở mắt ra lần nữa, ngón tay đã được băng lại.
Còn những “người nhỏ” trên xà nhà… đã biến mất.
Năm tuổi, trong làng xảy ra nhiều chuyện qu//ỷ qu//ái.
Dân làng đồng loạt lên miếu bái thần tế tổ.
Ở góc miếu có treo một bức chân dung nhỏ.
Bà nội nói đó là ông nội tôi — người đã mất từ rất lâu.
Đêm ấy, tôi mơ mơ màng màng đi đến ngôi miếu.
Tôi nhìn thấy ông nội… bước ra từ trong bức tranh.
Ông nắm tay tôi, giọng trầm xuống:
“Nặc Nặc à, truyền thừa của nhà họ Hứa… giao cho con nhé.
Như vậy ông ở dưới â//m ph//ủ cũng yên tâm mà nhận chức.
Con cứ yên tâm, ông sẽ làm việc thật tốt, cố gắng thăng chức.
Đợi sau này con xuống địa phủ… tiếp nhận vị trí của ông…”
Những lời sau đó tôi không nhớ rõ nữa.
Chỉ nhớ trước khi đi, ông đưa cho tôi một chuỗi hạt phỉ thúy.
“Nặc Nặc, chuỗi phỉ thúy này lúc quan trọng có thể bảo vệ con.
Nhớ kỹ, tuyệt đối đừng làm mất.”
Dứt lời, tôi liền chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, dân làng tìm thấy tôi trong miếu.
Chuỗi phỉ thúy vẫn còn trong tay, còn bức chân dung của ông nội… thì biến mất.
Về đến nhà, bà nội lấy ra toàn bộ tâm huyết cả đời của ông.
Lúc này tôi mới biết ông nội khi còn sống vừa là kế toán của thôn, đồng thời cũng là một thông linh sư.
Mười dặm tám thôn, không ai không biết ông.
Tôi nhận lấy quyển 《Nhật ký Thông Linh》 do ông nội tự tay viết.
Từ đó, một hạt giống nho nhỏ bắt đầu nảy mầm trong lòng tôi.
Tôi học theo sách phân biệt qu//ỷ qu//ái, hiểu đạo pháp, vẽ bù//a chú…
Qu//ỷ qu//ái trong làng dần an phận hơn.
Còn tôi… dần dần trở thành “tiểu thần bà” trong miệng dân làng.
2
Năm mười lăm tuổi, không biết bố mẹ tôi phát đi//ên kiểu gì, đột nhiên nói muốn đón tôi về nhà.
Tôi đương nhiên không đồng ý!
Tôi lăn lộn ở làng quê bao năm, cũng coi như có chút danh tiếng.
Dân làng tôn tôi là tiểu thần bà.
Qu//ỷ qu//ái yê//u ti//nh gặp tôi đều phải né đường.
Buồn buồn thì tôi có thể tiện tay gọi hai con tiểu qu//ỷ ra đá//nh nhau cho vui.
Ngày thường còn có thể cùng đám bạn bắt cá mò tôm.
Nếu thật sự về căn nhà thành phố rộng tám trăm mét vuông kia… chẳng phải sẽ chán ch//ết sao?
Tôi và bố mẹ cùng ba anh trai đã nhiều năm không gặp, chẳng nói tới tình cảm sâu đậm gì.
Hơn nữa, tôi cũng đã qua cái tuổi khao khát được họ yêu thương.
Trong lòng ít nhiều có sự bài xích.
But cuối cùng… tôi vẫn cúi đầu trước hiện thực.
Vì nghèo…
Tôi và bà nội đứng chung một chiến tuyến.
Bố mẹ tôi thì trực tiếp cắt tiền sinh hoạt của cả hai.
Ngày họ đến đón, họ cười rất vui vẻ.
Còn tôi và bà nội thì muốn khóc mà không khóc được, nhìn nhau cạn lời.
Tôi chỉ có thể thở dài trong lòng.
Ai bảo bát tự của tôi… không có tài vận chứ?
Người ta nói thần bà kiếm tiền, nhưng dân làng thì được mấy đồng?
Lại toàn là người quen, tôi cũng ngại thu nhiều.
“Bảo à, dù sao con cũng là con ruột của họ, họ sẽ đối xử tốt với con thôi.” Bà nội an ủi tôi.
Tôi cũng an ủi ngược lại:
“Bà vẫn là mẹ ruột của bố con mà, họ cũng sẽ đối xử tốt với bà thôi!”
Bà nội im lặng.
Một lúc lâu sau, bà nắm tay tôi, mắt đỏ hoe lúc nào không hay:
“Bảo à… bà không thể theo con lên thành phố.”
“Tại sao?”
Tôi siết chặt tay bà, nếu bà không đi, tôi cũng không đi.
Mắt bà càng đỏ hơn, rất lâu sau mới nói:
“Ông nội con… vẫn còn ở đây.”
“Ngoan nào… con phải nghe lời.”
Tôi cúi đầu, cố gắng kìm nước mắt:
“Con biết rồi, bà nội… con sẽ đi cùng họ.”
“Con một mình… phải tự chăm sóc bản thân cho tốt.”
“Bảo bối của bà… lớn thật rồi…”