Chương 3 - Nguyệt Tình Sơ và Cuộc Hôn Nhân Đẫm Máu

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

6

Vệ Cảnh Hành rốt cuộc vẫn phải cố kỵ Nguyễn Lưu Tranh và đứa con trong bụng.

Nửa tháng đã đến, ta phải đưa hắn về Nguyễn gia.

Hắn nghiến răng: “Ngươi có từng nghĩ tới, đợi đứa bé sinh ra, ngươi lấy cái gì để uy hiếp ta nữa không?”

“Đồ phụ nhân vô tri, ngươi đố kỵ ta và Tranh Tranh, tưởng rằng như vậy có thể chia rẽ chúng ta sao?”

Ta chẳng màng tới hắn, tự mình lên kiệu.

Vệ Cảnh Hành im lặng một chút, cũng đi theo lên.

Chỉ là dáng đi của hắn hơi vặn vẹo, tư thế quái dị vô cùng.

Nghĩ lại thì đúng là không được thuận tiện cho lắm.

Suốt cả quãng đường, sắc mặt Vệ Cảnh Hành đen như mực.

Cho đến khi gặp được Nguyễn Lưu Tranh.

Dưới mắt nàng ta có thêm vài quầng thâm, Vệ Cảnh Hành xót xa khôn xiết, lạnh giọng chất vấn.

“Chẳng phải đã nói là sẽ chăm sóc tốt cho Tranh Tranh sao, sao nàng ấy lại thành ra thế này?”

Nương ta ôn tồn giải thích: “Đại phu nói là do suy nghĩ quá nhiều, ta đâu thể quản được trong lòng nó đang nghĩ gì.”

Nhưng Vệ Cảnh Hành không chịu, hắn lạnh mặt suốt cả buổi, nói chuyện xong với Nguyễn Lưu Tranh liền rời phủ.

Ta nheo mắt, tay đã chạm vào cây trâm bạc trên tóc.

Nương nhận ra điều đó, lập tức nhạy bén nắm lấy cổ tay ta, lắc đầu.

Trong lòng ta dâng lên một luồng hỏa khí vô danh.

Vệ gia là Quốc công phủ, Nguyễn Tình Sơ ta cùng cha nương, lại phải nhường nhịn tên Thế tử rơm rác này.

Dựa vào cái gì?

Sau khi rời khỏi nhà, kiệu của ta rẽ hướng, gửi một tin nhắn cho vị ngoại thất kia của Vệ Quốc công.

Chưa đầy một khắc sau, ta đã gặp được đứa con thứ đó trong phòng bao của trà lâu.

Vệ Lâm Uyên sinh ra có năm phần giống Vệ Cảnh Hành, chỉ có điều đôi mắt kia không có vẻ thanh cao ngạo mạn, mà chỉ có nét ôn nhu hòa nhã.

Vừa gặp mặt, Vệ Lâm Uyên liền khẽ gọi một tiếng.

“Trưởng tẩu.”

Sắc mặt ta giãn ra không ít, chậm rãi nâng chén trà.

Trước khi tới đây ta đã điều tra hắn, tài học thượng đẳng, trong giới văn nhân kinh thành được mọi người gọi là Bình Chương cư sĩ, làm người khiêm tốn, danh tiếng vang xa.

Chỉ có điều, ta tra được một điểm.

Vụ “anh hùng cứu mỹ nhân” khi Vệ Cảnh Hành và Nguyễn Lưu Tranh gặp nhau năm đó, dường như có bàn tay của hắn nhúng vào.

Ta cúi đầu uống trà, nén lại vẻ âm u nơi đáy mắt.

Khi ngẩng đầu lên lần nữa, đã là một vẻ dịu dàng, nhìn kỹ có lẽ trong mắt còn có chút đố kỵ và hận ý.

Giống như một người nữ tử bị phu quân làm cho tổn thương sâu sắc.

“Lâm Uyên phải không? Đệ giờ đã trưởng thành, không thích hợp ở mãi bên ngoài.”

“Chỉ tiếc phu quân và mẹ chồng lòng dạ hẹp hòi, nay trong phủ tuy ta có thể nói được vài lời, nhưng cũng không vượt qua được họ.”

“Dù sao cũng là huyết mạch của Quốc công phủ, sao có thể để lưu lạc bên ngoài?”

Ta đưa tay xoa xoa chân mày, vẻ mặt như đang phiền lòng lắm.

Vệ Lâm Uyên lộ rõ vẻ thất lạc.

Một lúc sau, hắn khẽ nói: “Chuyện về phủ, di nương đã nói với phụ thân vài lần, nhưng chỗ phu nhân vẫn bị kẹt lại…”

“Trưởng tẩu, người nói xem phải làm thế nào bây giờ?”

Mắt hắn đỏ hoe, như thể đặt hết hy vọng vào ta.

Ta thở dài.

“Mấy ngày trước hắn ngã ngựa, đến nay đã nửa tháng chưa đi làm, ta và mẹ chồng trong lòng đều lo lắng vô cùng.”

“Phu quân trong phủ cũng không có huynh đệ nào, chung quy cũng không dễ bề săn sóc.”

“Nghe danh đệ học vấn không tồi, nay khoa cử vừa kết thúc, chắc hẳn sẽ có tên trên bảng vàng, nhân cơ hội này về Quốc công phủ làm rạng danh tổ tông, cũng không khó.”

Dứt lời, mắt Vệ Lâm Uyên sáng lên.

Hắn là người thông minh, lời không cần phải nói quá rõ ràng.

Vệ Cảnh Hành tự cao tự đại, chẳng qua là vì thân phận của hắn.

Nếu thân phận này không còn, ta muốn xem xem, hắn còn có thể ngông cuồng thế nào.

7

Mấy ngày sau, trước cửa Quốc công phủ trở nên náo nhiệt hẳn lên.

Đợi đến khi mẹ chồng và Vệ Cảnh Hành chạy tới nơi, chỉ nghe thấy Trần thị gào lên:

“Con trai tôi cũng là cốt nhục của Quốc công gia, cầu xin phu nhân cứu lấy nó với!”

“Từ sau khi đi khoa cử về, Lâm Uyên đã lâm trọng bệnh một trận, nay chúng tôi không có tiền mời đại phu, tôi chỉ sợ nó có chuyện gì.”

Trần thị khóc lóc thảm thiết, mặt mẹ chồng cứng đờ, tức đến mức ngũ quan vặn vẹo.

Bà dĩ nhiên biết Trần thị.

Bao nhiêu năm qua ả ở bên ngoài vẫn coi như an phận, mẹ chồng không ngờ rằng, ả lại dám náo loạn đến trước cửa phủ.

Ta thở dài trong lòng, bà vẫn không hiểu Trần thị rồi.

Trần thị có ngoan ngoãn đến đâu cũng là mẹ của Vệ Lâm Uyên, làm mẹ có ai mà không nghĩ cho con mình?

Vì Vệ Lâm Uyên, ả dù có kín tiếng đến đâu cũng phải liều mạng giành lấy một tiền đồ.

Vệ Cảnh Hành phẫn nộ vô cùng, giọng hắn rất lạnh.

“Ở đâu ra loại phụ nhân vô tri, dám bôi nhọ danh tiếng Quốc công gia? Đuổi ra ngoài!”

Trần thị kia hoảng hốt, vội vàng la hét kể lại chuyện năm xưa.

Ả nói mình là người Quốc công gia tình cờ gặp gỡ khi đi Giang Nam tra án, không ngờ lại phát hiện mình có thai.

Lời giải thích này hoàn mỹ không tì vết, thậm chí ả còn nói mình và Quốc công gia đã lỡ mất nhau nhiều năm, gạt bỏ mọi tội lỗi cho ông.

Truyền ra ngoài chẳng qua cũng chỉ là một đoạn giai thoại.

Còn về cô bé bên cạnh ả, đó là ả nhặt được.

Ta đứng một bên yên lặng quan sát.

Đúng lúc này, Vệ Quốc công trở về.

Giọng ông run run, cùng Trần thị diễn một màn kịch “nhiều năm sau gặp lại” đầy cảm động.

Quay đầu lại, ông nói với Vệ Cảnh Hành:

“Cảnh Hành, đây là thứ đệ của con, sau này các con hãy chung sống hòa thuận.”

“Lâm Uyên tuy nhỏ tuổi hơn, nhưng học vấn thâm sâu, con nên học hỏi nó nhiều hơn.”

Chỉ một câu nói, đã thừa nhận thân phận của Vệ Lâm Uyên.

Còn về đứa nhỏ kia, Quốc công gia tâm địa lương thiện, cũng nhận vào phủ luôn, tạo nên một câu chuyện đẹp.

Lần này, bất kể trong lòng Vệ Cảnh Hành và mẹ chồng nghĩ gì, trên mặt họ đều phải vì thể diện Quốc công phủ mà nuốt hận chịu thiệt.

Tổng không thể giữa bàn dân thiên hạ mà vạch trần đường đường Vệ Quốc công nói dối, để người khác xem trò cười.

Sau khi vào phủ, Trần thị xử sự rất chu toàn, chẳng những đứng ở chỗ mẹ chồng hai canh giờ liền, mà còn mang đồ tới thăm ta.

Ả cảm kích ta đã chỉ cho ả một con đường sáng.

Ta lại tỏ vẻ thắc mắc: “Trần di nương nói lời này là ý gì? Chẳng phải bà vốn dĩ cùng Quốc công gia nhiều năm sau mới trùng phùng sao?”

Trần di nương trên mặt không giữ được vẻ tự nhiên, lúng túng rời đi.

8

Biết được Trần di nương từ chỗ ta ra về với vẻ mặt không mấy vui vẻ, mẹ chồng đối với ta thêm vài phần sắc mặt tốt.

Ngay cả Vệ Cảnh Hành cũng có cảm giác bị đe dọa, đêm tối vội vàng đến chỗ ta, sắc mặt âm trầm.

“Bất luận trước kia thế nào, chúng ta đều ngồi chung một thuyền, nếu để Vệ Lâm Uyên có được sự sủng ái của cha, lại để lộ chuyện thân thể ta tàn khuyết, vị trí Thế tử này ta ngồi không vững đâu.”

“Ngươi cũng đừng hòng sống yên ổn.”

Ta nửa cười nửa không nhìn hắn, chẳng hề khách sáo mà chỉnh lại:

“Ta không quan tâm đến vị trí Thế tử phi, phu quân đã muốn hợp tác mà còn không hạ được mặt xuống, e là quá mức vô sỉ rồi.”

Vệ Cảnh Hành tức đến đỏ mặt, chỉ vào ta mà run rẩy.

Thì đã sao, ta sẽ không chiều chuộng hắn.

Vệ Cảnh Hành tự mình trấn tĩnh một hồi, chậm rãi nói với ta rằng muốn ra tay với Vệ Lâm Uyên.

Ta thở dài: “Nay điều quan trọng nhất là khiến cha nhìn chàng bằng con mắt khác, lại khiến ông thất vọng về Vệ Lâm Uyên, chuyện chẳng phải sẽ thành sao?”

Mắt Vệ Cảnh Hành sáng lên.

Nhưng đầu óc hắn có hạn, không nghĩ ra được cách gì hay, bèn hỏi ta có chủ ý gì tốt không.

Ta gõ gõ lên mặt bàn, dẫn dắt từng bước.

“Nguyễn Lưu Tranh đã có thai, nếu chàng còn muốn hưu thê tái cưới, e là sẽ khiến cha thất vọng, chuyện này chỉ có thể làm theo lời ta nói, sau này duy nhất ta là mẹ đẻ của đứa trẻ này.”

Vệ Cảnh Hành không mấy sẵn lòng, nhưng suy nghĩ một hồi, vẫn gật đầu.

Ta hài lòng cong môi, tiếp tục nói.

“Còn về Vệ Lâm Uyên, nếu bị gãy tay gãy chân, dĩ nhiên vô duyên với vị trí Thế tử, sau này tìm cơ hội đuổi về quê cũ Hoài Châu là được.”

Vệ Cảnh Hành lập tức muốn ra ngoài động thủ.

Ta liền ngăn hắn lại, bất đắc dĩ nói: “Hành sự vội vàng như thế, nếu để người khác biết được thì làm sao?”

“Nàng nói phải.”

“Vệ Lâm Uyên về Quốc công phủ, tất yếu phải vào tộc phổ, cũng là chuyện mấy ngày tới, nếu lúc đó hắn bị tấm biển đè trúng, vừa hay chứng minh Quốc công phủ không hợp với hắn.”

Giọng hắn hiểm độc, đã quyết định xong cách ra tay.

Thế là, ta gật đầu, trầm giọng nói.

“Vẫn là phu quân suy tính chu toàn, chuyện này cứ quyết định như vậy đi.”

“Còn về chuyện của Nguyễn Lưu Tranh, để sau hãy nói.”

Có thêm biến số Vệ Lâm Uyên, thái độ của Vệ Cảnh Hành đối với ta cũng tốt hơn nhiều.

Hắn gật đầu, rồi đứng dậy rời đi.

Ta nhìn theo bóng lưng hắn, không nhịn được mà cong môi.

Nương nói, làm việc nên kín đáo một chút.

Họ thủ túc tương tàn, chung quy cũng không thể trách lên đầu ta được rồi.

Sau khi Vệ Lâm Uyên trở về Quốc công phủ, Vệ Quốc công gần như vô cùng coi trọng đứa con trai này.

Việc nhận tổ quy tông của hắn được sắp xếp vào tháng sau, nghe nói quy mô cực lớn.

Vệ Quốc công đối xử rất tốt với ba mẹ con Trần thị.

Mẹ chồng muốn đốc thúc Vệ Cảnh Hành để hắn giành lại sự sủng ái của Vệ Quốc công.

Nhưng về tài học, hắn định sẵn là không có thiên phú gì.

Mẹ chồng tâm lực tiều tụy, đã cãi nhau một trận lớn với Vệ Quốc công.

Bà nản lòng thoái chí, chạy tới ngôi chùa ở ngoại ô dâng hương, nói là muốn ở lại nửa tháng.

Vệ Cảnh Hành càng hận Vệ Lâm Uyên hơn, dốc sức tìm sơ hở của hắn.

Ngặt nỗi Vệ Lâm Uyên đối nhân xử thế ôn hòa lễ độ, từ chủ tử đến hạ nhân trong phủ đều rất quý hắn.

Càng khiến Vệ Cảnh Hành trông giống như một tên thái giám bị thiến, âm u điên cuồng, tâm lý cực kỳ biến thái.

Lúc tản bộ ta có gặp Vệ Lâm Uyên một lần.

Hắn mời ta vào đình ngồi xuống, ánh mắt ôn hòa nhưng lại lộ ra vẻ dò xét.

“Trưởng tẩu đã giúp ta, Lâm Uyên vô cùng cảm kích.”

Tuy nói đi đến bước này có liên quan đến sự sắp đặt của Vệ Lâm Uyên.

Nhưng ta và Vệ Cảnh Hành dù sao cũng là phu thê, vinh nhục có nhau, hắn không yên tâm cũng là lẽ thường.

Nghĩ tới đây, ta nhàn nhạt mở lời.

“Lâm Uyên nói đùa rồi, ta nghe không hiểu.”

Vệ Lâm Uyên cau mày, ngữ khí khôi phục vẻ ôn nhu vốn có.

“Trưởng tẩu muốn gì, Lâm Uyên nhất định sẽ thỏa mãn…”

Ta ngẩn người một lát, kinh hỉ quay đầu nhìn hắn.

“Thôi bỏ đi, đệ không giúp được ta đâu.”

“Tẩu tẩu không nói, sao biết ta không giúp được?”

“Vậy ta muốn hòa ly, đệ giúp ta thế nào?”

Ta nhìn chằm chằm vào hắn.

Vệ Lâm Uyên dường như bị lời này làm cho kinh ngạc, đứng sững tại chỗ, suy nghĩ một hồi.

Sau đó hắn định thần nhìn ta.

“Cũng không phải là không thể, cách đây vài ngày Lâm Uyên tình cờ thấy huynh trưởng cùng thứ muội của tẩu dạo chơi…”

“Người như vậy, không đáng để tẩu phải hy sinh.”

Hắn dường như thật lòng nghĩ cho ta.

Ta cắn môi, trên mặt thoáng qua vẻ thẹn thùng và lúng túng.

Khóe môi Vệ Lâm Uyên vô tình cong lên.

Hắn an ủi ta một hồi lâu, lời ra tiếng vào đều là muốn ta kể cho hắn nghe về dự tính gần đây của Vệ Cảnh Hành, muốn ta làm nội ứng cho hắn.

Hắn hứa với ta, chỉ cần hắn ngồi lên vị trí Thế tử, sẽ để ta rời khỏi Quốc công phủ.

“Tẩu không nên bị nhốt ở nơi này.”

Thần sắc Vệ Lâm Uyên buồn bã, khóe môi mang theo nụ cười dịu dàng.

Ta gật đầu, vẻ mặt cảm động khôn xiết.

“Nếu Cảnh Hành có được một nửa của đệ, ta cũng không đến mức như thế này.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)