Chương 1 - Người Yêu Giả Mạo

🔥 Mời bạn theo dõi page Gợi Ý Truyện Zhihu để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi bị dị ứng nên đến bệnh viện của anh trai đăng ký khám, lại gặp đúng cô thực tập sinh luôn thầm thích anh ấy.

Cô bé vừa nghe được đoạn “hội thoại thân mật” giữa tôi và anh trai, vừa ghen vừa cuống.

Đúng lúc đó, anh trai tôi cũng bước vào, tiện tay đặt lên trán tôi kiểm tra nhiệt độ — một động tác quen thuộc từ nhỏ đến lớn.

Cô bé lập tức coi tôi thành kẻ thù giả tưởng, ánh mắt đầy cảnh giác.

Tôi dở khóc dở cười, còn chưa kịp giải thích thì cô ta bỗng hét toáng lên, hất mạnh tay anh tôi ra:

“Thầy Lục, chia tay đi! Đừng để cô ta lừa nữa! Cô ta đâu có bị dị ứng gì hết!”

“Mông cô ta… nổi đầy mẩn đỏ!”

“Đây là triệu chứng điển hình của bệnh giang mai giai đoạn hai! Cô ta mắc bệnh dơ bẩn đó!”

01

Cả phòng cấp cứu lập tức im bặt như chết lặng.

Tất cả ánh mắt “soạt” một tiếng, đồng loạt dồn về phía tấm lưng trần và chiếc quần đang tụt nửa chừng của tôi.

Tôi như bị sét đánh trúng, máu dồn hết lên đầu.

“Cô nói cái quái gì vậy hả!” – tôi là người đầu tiên phản ứng lại, giận đến mức toàn thân run rẩy.

Tôi quay phắt sang phía cô ta, mắt đỏ au: “Cô tên gì? Mã số nhân viên bao nhiêu? Cô có biết mình đang vu khống trắng trợn không?!”

Bị cơn giận của tôi dọa sợ, cô y tá tên Bạch Dao khẽ run lên, nước mắt lập tức rơi xuống lã chã.

Nhưng miệng vẫn không chịu thua, vừa khóc vừa nhìn sang anh tôi – lúc này đang im lặng – với ánh mắt đầy uất ức, đau lòng, và còn xen lẫn một cảm xúc… mà tôi không hiểu nổi: giống như muốn “giải cứu” vậy.

“Thầy Lục! Em không nói bừa! Em học y 5 năm rồi, không thể nhìn nhầm đâu!”

Cô ấy khóc như hoa lê gặp mưa, chỉ tay vào tôi: “Em chỉ không muốn thấy thầy Lục bị loại phụ nữ như cô ta lừa gạt! Đời sống cá nhân của cô ta rối tung vậy mà cũng xứng với thầy sao? Thầy nhìn đi, cô ta còn đang cãi cố nữa kìa!”

Lúc này, biểu cảm của anh trai tôi viết rõ lên mặt mấy chữ: “Tôi là ai? Đây là đâu?”

Tôi vội vàng kéo quần lên, mặc kệ cơn đau rát do vải cọ vào vùng da bị dị ứng.

Tôi đứng dậy, trừng mắt nhìn thẳng vào Bạch Dao.

“Cô lặp lại lần nữa xem,” tôi nghiến răng ken két, “Tôi bị bệnh gì?”

“Tôi…” – ánh mắt tôi khiến cô ta khựng lại, nhưng khi liếc thấy anh tôi vẫn đứng bên cạnh, cô ấy lại lấy lại dũng khí, ưỡn thẳng lưng: “Cô tự biết mình đã làm gì chứ!”

“Hay lắm.” – tôi bật cười vì tức, “Rất hay.”

Tôi không buồn đôi co nữa, móc điện thoại ra, bấm số ngay trước mặt cô ta.

“A lô, 110 phải không? Tôi muốn báo án. Ở đây có người công khai vu khống, bôi nhọ danh dự của tôi…”

“Ê ê ê! Cô Lâm Cô Lâm bình tĩnh đã nào!”

Một người đàn ông trung niên đeo thẻ “Trưởng khoa” hấp tấp chạy vào, rõ ràng là đã nghe thấy ồn ào.

Ông ta vừa nhìn thấy cảnh tượng hiện trường, lại nhìn sắc mặt đen sì của anh tôi, lập tức hồn vía bay mất nửa phần.

“Thầy Lục… chuyện này là sao vậy ạ?”

Anh tôi thản nhiên đáp: “Trưởng khoa Vương, bác sĩ này vừa nói ‘người yêu’ của tôi bị giang mai giai đoạn hai.”

Sắc mặt của ông trưởng khoa lập tức trắng bệch.

Ông ta quay ngoắt lại, nghiến răng nghiến lợi bước tới, ghé sát tai Bạch Dao, nhỏ giọng gầm lên:

“Bạch Dao! Cô điên à! Không có phiếu xét nghiệm mà dám chẩn đoán bằng mắt? Cô tưởng mình là máy chụp X-quang à?!”

“Tôi… tôi…” – Bạch Dao khóc dữ dội hơn, mắt ướt nhoè, quay sang cầu cứu anh tôi.

“Thầy Lục, em thật sự vì muốn tốt cho thầy mà…”

“Câm miệng lại!” – Trưởng khoa Vương gần như đau đầu muốn nổ tung. Ông ta biết ở phòng hành chính, lời của Lục Mặc có trọng lượng thế nào. Nếu chuyện này ầm ĩ lên, cả khoa của bọn họ đều phải chịu liên lụy.

“Lập tức xin lỗi cô Lâm và thầy Lục!”

“Muốn mất tư cách ở lại bệnh viện này rồi à?!”

Bốn chữ “tư cách lưu viện” rõ ràng đã đánh trúng chỗ chí mạng của Bạch Dao.

Cô ta toàn thân run lên, cắn chặt môi dưới, gương mặt đầy nhục nhã và không cam lòng.

Cô cúi đầu, miễn cưỡng khom người trước tôi.

“Xin… lỗi.”

Giọng nhỏ như muỗi kêu, nhưng trong ánh mắt lại đầy hận ý, như thể muốn xé xác tôi ra nuốt sống.

“Tôi không cần lời xin lỗi của cô.” – Tôi ngắt lời, ánh mắt sắc lạnh lướt qua cô ta rồi nhìn sang trưởng khoa Vương. – “Ngay bây giờ, tôi sẽ làm toàn bộ xét nghiệm sàng lọc bệnh tình dục tại chính bệnh viện này.”

Tôi dừng lại một chút, rồi nói rõ từng chữ:

“Nếu kết quả cho thấy tôi hoàn toàn bình thường. Hôm nay, tôi không chỉ kiện cô về tội vu khống, mà còn kiện bệnh viện quản lý lỏng lẻo, dung túng thực tập sinh bịa đặt thông tin!”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)