Chương 3 - Người Vợ Bị Bỏ Rơi Đã Trở Thành Thượng Cổ Chân Thần

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Chạm ánh mắt hắn, thù hận trong lòng ta như tràn ra khỏi vành mắt.

Hắn rút mạnh đoản đao bên hông, dí thẳng vào ngực ta, gằn từng chữ:

“Vệ Thư Dao, ngươi tội ác tày trời, người người căm phẫn, trời đất khó dung!”

“Hôm nay ngươi hại chết Chi Âm, ta thay trời hành đạo!”

Đao sắc giơ cao, chuẩn bị đâm xuống…

Đúng lúc đó, một tia thiên lôi giáng thẳng từ trời cao.

Tia sáng bạc xé tan bầu trời, đoản đao trong tay hắn lập tức hóa thành tro bụi.

Từng tầng mây cuồn cuộn ánh vàng xuất hiện phía chân trời, đạo đạo âm ba mang theo uy nghiêm vang dội khắp cõi phàm trần:

“Ngông cuồng! Chút thân thể sâu kiến mà dám mạo phạm Thượng Cổ Chân Thần ư?”

Ngẩng đầu nhìn, ánh sáng kim quang rực rỡ khiến người không thể mở mắt.

Giây phút ấy, toàn thân ta phát ra quầng sáng bạc chói lòa.

Linh lực trong cơ thể như dòng sông tràn bờ, tuôn trào dữ dội.

Mọi vết thương loang máu trên thân thể, trong chớp mắt đều tan biến.

Doãn Giang Lâm sững người, liên tục lùi lại từng bước, trong mắt chỉ còn hoảng loạn kinh sợ:

“Đây… chuyện gì đang xảy ra vậy…”

Giữa ánh nhìn kinh ngạc của mọi người, thân thể ta dần bay lên không trung.

Quầng sáng bạc quanh thân hóa thành kim quang, bao bọc lấy ta như thần thánh giáng thế.

Chúng tiên nơi chân trời lần lượt giáng hạ, vây quanh ta giữa tầng mây.

Trong ánh sáng chói lòa, ta hóa thân trở lại nguyên hình, rút khỏi nhân thế, ẩn trong tầng tầng vân vụ.

Chớp mắt sau, thiên tượng hiển linh vừa rồi như một giấc mộng hoang đường.

Khi mọi người mở mắt lần nữa – tất cả đã tan biến không dấu vết.

Doãn Giang Lâm dụi mắt liên tục, muốn xác nhận những gì vừa thấy là thật.

Nhưng vừa mở mắt… chỉ còn một thân thể ta nằm bất động dưới đất – không còn sinh khí.

Hắn ngẩn ngơ nhìn thi thể ấy, trong mắt thoáng hiện lên chút trống rỗng, thất thần.

Lúc này, Thẩm Chi Âm chậm rãi bò dậy từ mặt đất, xác nhận “ta” đã tắt thở, ánh mắt thoáng qua một tia đắc ý.

Ả lập tức giả vờ bi thương, bước đến cạnh hắn, nhỏ giọng:

“Giang Lâm ca… muội không ngờ huynh thật sự vì muốn cứu muội… mà lại dám giết Thư Dao tỷ tỷ.”

“Có lẽ… đây chính là trời cao thương xót, lời nguyền ở tim muội đã được giải, muội không còn đau nữa rồi…”

“Xem ra thần y quả không sai… bệnh tim của muội đúng là do tỷ ấy mà ra. Nay tỷ ấy chết rồi… bệnh cũng khỏi hẳn rồi.”

Doãn Giang Lâm chỉ ngơ ngác nhìn thi thể ta, không nói một lời.

Trong đầu hắn không ngừng hiện lên cảnh tượng dị tượng vừa rồi, cho đến khi ánh mắt dừng lại ở làn tro xám rơi trên mặt đất.

Lúc này hắn mới nhận ra, tất cả vừa nãy… hoàn toàn không phải ảo giác.

Tim hắn hoảng loạn, vội vã lao ra ngoài cửa.

Nhưng vừa đẩy cửa, đã thấy đám người đứng chật kín, vây hắn thành một vòng.

Từng người một cung kính dâng lên những món đồ quý giá nhất trong nhà, chúc mừng hắn phi thăng:

“Doãn đại tiên à, vừa rồi chúng tôi đều nhìn thấy rồi, dị tượng trên trời kia chắc chắn là điềm lành, báo hiệu ngài sắp lên Thiên Đình đó!”

“Đúng vậy, còn có thiên lôi giáng xuống nữa, nhất định là ngài đã vượt kiếp, sau này thành tiên rồi đừng quên đám hàng xóm láng giềng chúng tôi nhé!”

Thẩm Chi Âm vội vàng nhận lấy những lễ vật ấy, nở nụ cười rạng rỡ:

“Đương nhiên rồi, đợi đến khi ta và Giang Lâm ca lên Thiên Đình, nhất định sẽ không quên mọi người.”

“Nhất định sẽ phù hộ cho các vị bình an, bảo hộ một phương yên ổn.”

Vừa dứt lời, trên bầu trời lại xuất hiện một đạo kim quang.

Đám đông lập tức quỳ rạp xuống đất, thành kính dập đầu:

“Chắc chắn là Thiên Đình phái người đến đón Giang đại tiên rồi, từ nay hắn chính thức thành tiên!”

Thẩm Chi Âm đầy mong đợi khoác tay Doãn Giang Lâm:

“Giang Lâm ca, cuối cùng chúng ta cũng chờ được đến ngày này rồi, bao năm cố gắng của huynh cuối cùng cũng có kết quả!”

Sau khi đạo kim quang chói đến mức không mở nổi mắt kia dần tan đi.

Một thanh âm phẫn nộ, như vang lên từ thiên địa hồng hoang:

“Doãn Giang Lâm ngươi căn bản không xứng phi thăng thành tiên!”

Lời vừa dứt, trong ánh mắt kinh hãi của mọi người, ta chậm rãi đáp xuống mặt đất.

Lúc này, ta đã không còn là thôn nữ thô tục năm xưa.

Trải qua khổ nạn, vượt qua kiếp cuối cùng, ta đã hoàn toàn niết bàn trùng sinh.

Nhìn kim quang bao phủ toàn thân ta, Thẩm Chi Âm trợn tròn mắt không dám tin:

“Ngươi… ngươi là ai? Vì sao… vì sao lại giống Vệ Thư Dao đến thế?”

Lời này vừa thốt ra, những người đang quỳ rạp cũng lần lượt ngẩng đầu nhìn ta.

Khi thấy rõ dung mạo, từng người run rẩy cúi đầu:

“Vì sao vị thượng thần này lại giống hệt người vợ tào khang của Giang đại tiên?”

Một lão phụ kinh hô:

“Đâu chỉ giống… căn bản là giống y hệt!”

Doãn Giang Lâm ngây dại nhìn ta, rồi lại quay đầu nhìn “ta” đang nằm bất động trong phòng.

Hắn nhìn chằm chằm ta, giọng run rẩy:

“Ngươi… rốt cuộc là ai?”

Ta khẽ nhếch môi cười lạnh, vừa giơ tay, thân thể trong phòng lập tức tan biến, hóa thành một làn tro bụi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)