Chương 5 - Người Hàng Xóm Bí Ẩn
Bà Vương thò đầu ra, rón rén nhìn hành lang một lượt, sau đó nhanh như chớp nhặt gói hàng lên và lẻn vào nhà.
Tiểu Trương ngay lập tức chụp màn hình định vị GPS.
Chấm đỏ đại diện cho vị trí gói hàng hiện rõ ràng nằm bên trong sơ đồ căn hộ 1601.
Cậu lập tức gọi báo cảnh sát.
“Alô, đồng chí công an, tôi muốn báo án. Khu tôi ở lại bị mất hàng nữa rồi.”
Cậu làm đúng theo lời Hứa Tĩnh dặn, trình bày chi tiết tình hình và nhấn mạnh rằng đây đã là lần thứ N gần đây xảy ra mất trộm.
Cảnh sát tiếp nhận thông tin, ghi chép và hứa sẽ theo dõi.
Ngày hôm sau, thùng dế sống đến.
Bà Vương lại giở chiêu cũ, lấy gói hàng về nhà.
Có thể tưởng tượng được vẻ mặt “xuất sắc” của bà ta khi hí hửng mở ra và thấy một hộp đầy dế nhảy loạn.
Tiểu Trương lại báo cảnh sát.
Ngày thứ ba, biểu ngữ đến nơi.
Bà Vương tiếp tục “rinh về”.
Tiểu Trương báo án lần thứ ba.
Mỗi lần báo, cậu đều nhận được giấy xác nhận từ phía cảnh sát.
Chỉ trong ba ngày, họ đã thu thập được ba bằng chứng thép:
Định vị GPS, báo cáo tiếp nhận vụ việc từ công an.
Bà Vương thì vẫn ngây thơ như không, chẳng hề hay biết.
Bà ta thậm chí còn bảo bên quản lý hối Hứa Tĩnh sớm về “dọn dẹp cái tủ hàng đầy ắp” ở nhà bà ta.
Bà ta nằm mơ cũng không biết, một cái lưới khổng lồ đã âm thầm giăng ra.
Mà chính bà ta, là con nhện tham lam mắc kẹt giữa tâm lưới.
Chiều thứ Sáu, Hứa Tĩnh cảm thấy thời cơ đã chín muồi.
Cô nhắn cho Tiểu Trương.
【Đến lúc rồi.】
【Tối nay thu lưới.】
Tiểu Trương trả lời:
【Làm thế nào?】
Ánh mắt Hứa Tĩnh lạnh như băng.
【Tối 7 giờ, cậu mang theo tất cả bằng chứng và giấy tiếp nhận, đến đồn công an gần cổng khu.】
【Tôi cũng sẽ đến.】
【Chúng ta sẽ yêu cầu công an cùng đến hiện trường.】
【Lần này, không cần hòa giải.】
【Chúng ta muốn khởi tố.】
7 giờ tối,
Hứa Tĩnh và Tiểu Trương gặp nhau trước đồn công an.
Tiểu Trương là một thanh niên khoảng hơn hai mươi tuổi, đeo kính, trông nho nhã.
Nhưng lúc này, trên mặt cậu là cơn giận bị kìm nén.
“Chị Tĩnh.” Cậu khẽ gật đầu chào.
“Đủ giấy tờ chưa?” Hứa Tĩnh hỏi.
“Đủ rồi.”
Tiểu Trương lấy ra một túi hồ sơ từ ba lô.
Bên trong là hóa đơn mua hàng, thông tin giao nhận, ảnh chụp GPS, và ba giấy xác nhận tiếp nhận của công an.
Bằng chứng rõ ràng, chuỗi chứng cứ đầy đủ.
Hai người bước vào đồn.
Một cảnh sát trẻ đón tiếp họ.
Tiểu Trương trình bày sự việc cùng bằng chứng một cách rõ ràng, mạch lạc.
Cậu nhấn mạnh nghi phạm là kẻ tái phạm, không chỉ trộm của mình mà còn từng trộm của Hứa Tĩnh.
Cậu còn nhắc đến chuyện bà Vương vô tư nhờ ban quản lý chuyển lời, yêu cầu “người mất hàng” đến dọn “tủ hàng” ở nhà bà ta.
Cảnh sát trẻ nghe đến đâu, lông mày nhíu chặt đến đó.
Khi anh ta nhìn thấy bản đồ định vị GPS và ảnh chụp tấm biểu ngữ, sắc mặt trở nên nghiêm túc.
Đây không còn là chuyện hàng xóm “tiện tay” nữa.
Đây là hành vi trộm cắp có hệ thống, lặp đi lặp lại, không hề ăn năn.
“Yêu cầu của các anh chị là gì?” viên cảnh sát hỏi.
Hứa Tĩnh trả lời dứt khoát:
“Chúng tôi yêu cầu khởi tố điều tra.”
“Chúng tôi yêu cầu khám xét nơi ở của nghi phạm, thu hồi tài sản của chúng tôi.”
“Chúng tôi yêu cầu truy cứu trách nhiệm pháp lý theo quy định.”
Cảnh sát nhìn Hứa Tĩnh, rồi quay sang Tiểu Trương.
Anh ta gật đầu.
“Được.”
“Chờ một chút, tôi sẽ báo cáo lãnh đạo.”
Mười phút sau, một cảnh sát lớn tuổi hơn, đi cùng viên cảnh sát trẻ, bước ra.
“Chúng tôi đã nắm được tình hình.”
“Trộm cắp tài sản công dân, nếu giá trị lớn hoặc trộm nhiều lần, đã cấu thành tội danh.”
“Bà Vương – nghi phạm – đã có hành vi trộm cắp nhiều lần, đủ điều kiện khởi tố.”
“Chúng tôi sẽ lập tức đến hiện trường cùng các anh chị.”
Hứa Tĩnh và Tiểu Trương nhìn nhau, trong mắt ánh lên tia sáng.
Công lý, cuối cùng cũng đã đến.
Hai cảnh sát, cùng Hứa Tĩnh và Tiểu Trương, bốn người cùng trở về khu nhà.
Họ không lên thẳng tầng 16 ngay.
Trước tiên đến văn phòng ban quản lý.
Thấy nhóm người, anh Lý – quản lý – suýt khuỵu chân.
“Cảnh… cảnh sát, cô Hứa, chuyện… chuyện gì vậy ạ?”
Cảnh sát lớn tuổi xuất trình thẻ ngành.
“Chúng tôi nhận được trình báo. Bà Vương ở căn 1601 bị nghi ngờ có hành vi trộm cắp nhiều lần. Đề nghị phía quản lý phối hợp điều tra.”
Mồ hôi anh Lý tuôn như tắm.
Anh gật đầu liên tục: “Phối hợp, nhất định phối hợp ạ.”
Cả nhóm lên tầng 16 bằng thang máy.
Đứng trước cửa 1601, tâm trạng Hứa Tĩnh vô cùng bình tĩnh.
Mọi nỗi uất nghẹn, ghê tởm suốt hơn một tháng qua sẽ chấm dứt tại đây.
Viên cảnh sát trẻ tiến lên, bấm chuông.
Bên trong vọng ra giọng bà Vương, khó chịu:
“Ai đấy?”
“Cảnh sát đây, mở cửa, có việc cần xác minh.” Giọng viên cảnh sát lớn trầm thấp, nghiêm nghị.
Bên trong im bặt.
Rất lâu sau, cửa mới hé ra một khe nhỏ.