Chương 2 - Người Chụp Ảnh và Thái Tử Gia

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

6

Đối tượng liên hôn của bạn đại tiểu thư là người chơi bời phóng túng nhất trong giới Kinh thành.

Nhị công tử nhà họ Chu, Chu Dục Tắc.

Anh ta tuy chơi rất hoa, nhưng lại chưa từng bị khui ra bất kỳ scandal tình cảm nào.

Còn nhiệm vụ của tôi, chính là tìm cơ hội, tìm góc độ chụp lén được ảnh mập mờ giữa tôi và Chu Dục Tắc.

Để cho bạn của đại tiểu thư một cái cớ hủy hôn.

Tối nay vừa hay là tiệc sinh nhật của bạn Chu Dục Tắc.

Tôi trang điểm một kiểu thuần dục tinh tế rồi trà trộn vào.

Để phối hợp với kiểu trang điểm này, chuyên viên trang điểm còn rất chu đáo cắt cho tôi một mái bằng.

Vừa tăng thêm vài phần ngoan ngoãn, lại bớt đi chút mị cảm.

May mà những tâm tư này không uổng phí, khi Chu Dục Tắc bước vào phòng riêng, quả thật đã liếc nhìn tôi thêm hai lần.

Chỉ là vị trí của tôi ở góc phòng, còn cách Chu Dục Tắc một đoạn.

Thế là nhân lúc ánh đèn mờ.

Tôi lén lút dịch mông, nhích tới nhích lui.

Cuối cùng cũng khó khăn lắm mới ngồi được bên cạnh Chu Dục Tắc.

Vừa lấy điện thoại ra chuẩn bị tìm góc độ chụp lén cho đàng hoàng, thì cửa phòng riêng bỗng bị người ta đẩy ra.

Người đến mặc một bộ vest xám lạnh, từng cử chỉ đều toát lên vẻ tôn quý tao nhã khó nói thành lời.

“Xin lỗi, trên đường có chút việc nên đến trễ.”

Giọng nói quen thuộc này…

Không phải Cố Ngôn Trăn thì còn là ai nữa?

Tôi sợ đến mức lập tức cúi đầu giả làm chim cút.

Hôm nay ra ngoài đúng là quên xem lịch hoàng đạo rồi!

May mà Cố Ngôn Trăn sau khi vào phòng riêng thì vẫn luôn ngồi ở góc nhìn điện thoại.

Đôi mắt đen sẫm của anh nhìn chằm chằm vào màn hình, hơi khó chịu mà nheo lại.

Trông có vẻ tâm trạng không được tốt?

Không hiểu sao, tôi lại nhớ tới lần nói chuyện gần nhất với Cố Ngôn Trăn.

Anh hỏi tôi:

“Nói chuyện lâu như vậy rồi, có tiện gặp một lần không?”

Khi đó người của đại tiểu thư đang trang điểm cho tôi.

Tôi nhìn tin nhắn, sắc mặt lập tức trắng bệch.

Cố Ngôn Trăn không phải là phát hiện ra chuyện gì rồi, nên muốn gặp mặt để trả thù tôi chứ?

Nghĩ lại ban đầu tôi thêm Cố Ngôn Trăn chỉ vì đói quá, muốn ăn chùa anh mấy trăm tệ, không đến mức vì mấy trăm tệ đó mà mất mạng chứ?

Đến lúc này, cảm giác sợ hãi muộn màng mới ập tới.

Đối phương dù sao cũng là thái tử gia nhà họ Cố, tồn tại chỉ cần động động ngón tay là có thể lấy mạng tôi.

Để giữ mạng, tôi chỉ đành bịa chuyện với anh:

“Điện thoại hết pin rồi, không chat nữa nhé.”

……

Lúc này tôi đặc biệt may mắn vì tôi chỉ từng cho Cố Ngôn Trăn xem ảnh vóc dáng, với liên mic.

Cho nên chỉ cần tôi không mở miệng nói chuyện, chắc sẽ không có vấn đề gì lớn.

Đúng là sợ cái gì thì cái đó tới.

Ngay lúc tôi đang thất thần suy nghĩ.

Chu Dục Tắc ngồi bên cạnh vô tình làm đổ rượu vang đỏ lên chân tôi.

“A!”

Chất lỏng lạnh buốt, tôi theo phản xạ kêu lên một tiếng.

Đúng lúc trong phòng có người đang cắt bài hát, cả phòng riêng vô cùng yên tĩnh.

Trong nháy mắt, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía tôi.

Bao gồm cả Cố Ngôn Trăn.

Tôi hoảng loạn cúi đầu, vội vàng lấy giấy lau chân.

Trong lòng âm thầm an ủi bản thân đừng căng thẳng quá.

Giọng của tôi vốn là kiểu rất đại trà, lỡ như Cố Ngôn Trăn căn bản không nghe ra thì sao?

Chu Dục Tắc bên cạnh hất cằm về phía người cắt nhạc, ra hiệu:

“Không có chuyện gì lớn, mọi người tiếp tục đi.”

Anh nhìn tôi, thần sắc dịu dàng nói:

“Quần áo tôi đền cho em nhé.”

Tôi nghĩ tới điều gì đó, lắc đầu.

Nhỏ giọng nói:

“Không cần đâu.”

Ở phía bên kia, bạn của Cố Ngôn Trăn hóng chuyện ghé sát lại hỏi anh:

“Sao thế, cậu có hứng thú với cô gái mặc váy trắng kia à?”

“Từ lúc cậu vào phòng đã nhìn người ta mấy lần rồi.”

Cố Ngôn Trăn nhìn chằm chằm vào màn hình, mí mắt cũng không nhấc lên:

“Không có, chỉ là thấy cô ấy trông hơi quen mắt.”

“Âm nhạc có thể tắt trước không? Tôi gọi một cuộc điện thoại.”

Bạn anh nghe vậy liền gật đầu, đưa tay tắt nhạc.

Cả phòng riêng lập tức yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng kim rơi.

Cố Ngôn Trăn đứng dậy, đi tới bên cửa sổ, cúi mắt gọi điện.

Khi tôi nhìn thấy cảnh này thì đã không kịp nữa rồi.

Giây tiếp theo, nhạc chuông điện thoại trong túi tôi liền vang lên một cách quỷ súc.

“Có một chú ong nhỏ há miệng ra bee~bee~ làm ơn mau nghe điện thoại của chú ong nhỏ, beebee…”

Tôi không dám ngẩng đầu nhìn sắc mặt của Cố Ngôn Trăn, chỉ có thể nhanh chóng thò tay vào túi, ấn tắt tiếng.

Sau đó kéo khóe môi một cách gượng gạo, nhỏ giọng lẩm bẩm:

“Xin lỗi, báo thức cài hôm qua quên tắt rồi.”

Cố Ngôn Trăn cầm điện thoại, ánh mắt sâu thẳm dừng trên mặt tôi hai giây.

Rồi xoay người ngồi lại trên sofa.

Nhạc tiếp tục vang lên.

Ngay khi tôi âm thầm thở phào nhẹ nhõm, Cố Ngôn Trăn bỗng cười nhìn về phía tôi.

“Vị tiểu thư này là bạn của ai vậy, trước đây sao chưa từng thấy?”

Tôi căng thẳng nắm chặt vạt váy.

“Tôi…”

Anh vừa hỏi như vậy, những người xung quanh chợt phản ứng lại —

“Đúng vậy, chưa từng thấy cô gái này.”

“A Tùng, là bạn mới cậu gọi tới sao?”

Chủ nhân bữa tiệc sinh nhật là Tần Tùng nhíu mày.

Anh ta sớm đã nghe nói gần đây trong hội sở xuất hiện mấy lần chuyện cọ phòng riêng.

Phải biết rằng tầng tám là phòng riêng dành cho khách quý, vậy mà còn có kẻ không có mắt dám cọ vào phòng của anh ta.

Anh ta đang định gọi vệ sĩ đuổi người, thì Chu Dục Tắc ở bên cạnh bỗng lên tiếng.

“A Tùng, vị tiểu thư này là tôi gọi tới.”

Tần Tùng nghi hoặc hỏi:

“Vậy sao lúc nãy cô ấy không nói gì?”

“Cô bé ngại ngùng thôi.”

Chu Dục Tắc cong môi cười, ánh mắt lại rơi lên người Cố Ngôn Trăn.

“Sao vậy, Cố tiên sinh có hứng thú với bạn nữ của tôi à?”

Cố Ngôn Trăn chỉ nhấc mắt lên, ánh nhìn nhàn nhạt quét qua tôi một cái.

Khẽ cười nói:

“Nhận nhầm người thôi.”

Ánh nhìn đó…

Khiến sống lưng tôi cứng đờ, mồ hôi lạnh mỏng mịn túa ra.

May mà trong giới này ai mà không biết bên cạnh Chu Dục Tắc phụ nữ nhiều vô số, nên cũng không ai tiếp tục truy cứu thân phận của tôi nữa.

7

Khi buổi tiệc tan cuộc, tôi dựa bên cầu thang, uể oải gửi tin nhắn cho đại tiểu thư.

“Giang tiểu thư, nhiệm vụ thất bại rồi o>_

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)