Chương 1 - Ngôi Nhà Đã Mất

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Mật khẩu khóa cửa đã bị người ta thay đổi.

Ngày thứ ba đi công tác, ứng dụng của khu chung cư gửi đến một thông báo: “Mật khẩu khóa cửa thông minh nhà bạn đã được thay đổi.”

Tôi đọc đi đọc lại ba lần.

Gọi điện cho Trần Hạo.

Anh ta nói: “Hả? Anh không đổi mà, chắc là lỗi hệ thống thôi.”

Tôi không nói gì.

Cúp máy, huỷ vé máy bay ngày mai.

Mua một vé về trong đêm nay.

“Lỗi hệ thống”

Tôi phải xem thử, rốt cuộc là lỗi hệ thống kiểu gì.

Một giờ sáng, tôi đứng trước cửa nhà mình.

Đèn cảm ứng ở hành lang sáng lên, trắng toát.

Tôi nhập mật khẩu.

Sai.

Thử lại lần nữa.

Vẫn sai.

Tôi hít sâu một hơi, đặt ngón tay lên cảm biến vân tay.

“Tít——”

Cửa mở.

Trần Hạo có thể đổi mật khẩu, nhưng anh ta không thể đổi được vân tay của tôi. Vì người đứng tên chủ hộ cho chiếc khóa này, là tôi.

Tôi không bật đèn hành lang.

Nhưng tôi ngửi thấy một mùi hương.

Không phải mùi của nhà mình.

Là mùi nước hoa.

Ngọt lịm, thoang thoảng hương hoa nhài.

Tôi dùng nước hoa không mùi.

Tôi với tay tìm công tắc đèn, ấn xuống.

Đèn bật sáng.

Tôi đứng ở cửa ra vào, nhìn về phía phòng khách.

Rồi tôi chết lặng.

Trên tường treo đầy ảnh.

Không phải ảnh của tôi.

Trên bức tường sau ghế sofa, treo bốn khung ảnh.

Trong mỗi khung đều là cùng một người phụ nữ.

Tóc dài. Mắt to. Nụ cười ngọt ngào.

Có ảnh cô ta tự chụp.

Có ảnh chụp chung với Trần Hạo.

Ở nhà hàng. Bãi biển. Trung tâm thương mại. Và — trong phòng khách này.

Cô ta ngồi trên chiếc sofa của tôi, nghiêng đầu cười. Phía sau là rèm cửa tôi chọn, bàn trà tôi mua, và chiếc đèn đứng tôi đã dành nguyên một tháng lương để mua về.

Tôi quay sang nhìn kệ tivi.

Ảnh cưới của tôi và Trần Hạo.

Vẫn còn đó.

Nhưng đã bị lật úp.

Ảnh quay vào tường, phần chân chống ở sau khung dựng lên như một tấm bài vị không ai thèm đoái hoài.

Tôi bước vào phòng ngủ.

Ga giường đã bị thay.

Bộ ga giường cotton xám mà tôi mua không thấy đâu, thay vào đó là bộ màu hồng hoa nhí.

Trên giường có hai chiếc gối.

Trên gối bên trái có sợi tóc dài.

Không phải tóc tôi.

Tôi mở tủ quần áo.

Bên trái là quần áo của Trần Hạo.

Bên phải—

Không phải quần áo của tôi.

Váy hoa nhí, áo ren, áo len mỏng.

Không có cái nào là của tôi.

Quần áo của tôi bị dồn vào góc trong cùng, gấp lại thành một chồng, như thể là đống đồ cũ bị người ta ghét bỏ.

Bàn trang điểm còn quá đáng hơn.

Đồ trang điểm của tôi biến mất hết.

Thay vào đó là một bộ tôi chưa từng thấy qua.

Son tint, bảng phấn mắt, kem nền, máy uốn tóc.

Bên cạnh còn để một chai nước hoa.

Chính là mùi đó. Mùi hoa nhài.

Trên cánh cửa tủ lạnh dán một tờ giấy ghi chú.

Màu hồng, nét chữ tròn tròn đáng yêu.

“Cục cưng ơi, dâu tây ở tầng hai, em rửa sạch rồi đó, lấy ra ăn luôn nhé~”

Cuối câu vẽ thêm một trái tim.

Tôi đứng trước tủ lạnh, nhìn tờ ghi chú.

Nhìn rất lâu.

Cục cưng.

Dâu tây.

Trái tim.

Đây là nhà tôi.

Tiền cọc sáu mươi tám vạn, tôi bỏ ra.

Tiền sửa nhà hai mươi hai vạn, tôi chi.

Mỗi tháng trả góp chín nghìn tám, tôi gánh bảy nghìn.

Từng viên gạch, từng tấc tường, từng lớp sơn… đều là tiền tôi cày ngày cày đêm, tăng ca, đi công tác, thức trắng đêm mà ra.

Vậy mà bây giờ, trên tường treo ảnh người khác.

Trên giường trải ga của người khác.

Trong tủ là quần áo của người khác.

Trên tủ lạnh dán lời mật ngọt dành cho người khác.

Ảnh cưới của tôi, bị lật úp.

Tôi đứng giữa phòng khách, nhìn một vòng lần nữa.

Sau đó tôi đi đến bức tường phía sau ghế sofa, cầm lên một khung ảnh.

Lật mặt sau lại.

Phía sau dán một tấm thiệp nhỏ, chữ viết tay:

“Kỷ niệm hai năm bên nhau. — Bé Vy của anh”

Hai năm.

Không phải hai tháng.

Không phải nửa năm.

Hai năm.

Tôi và Trần Hạo kết hôn ba năm.

Anh ta ngoại tình hai năm.

Nói cách khác, từ năm đầu tiên sau khi cưới, người phụ nữ này đã xuất hiện.

Tôi đặt khung ảnh xuống.

Tay không hề run.

Tôi chợt nhận ra mình bình tĩnh đến đáng sợ.

Không khóc.

Không đập phá.

Không gào thét điên loạn.

Tôi chỉ nghĩ đến một điều:

Chứng cứ, tôi cần chứng cứ.

Tôi lấy điện thoại ra, bắt đầu chụp hình.

Từng bức tường.

Từng khung ảnh.

Ảnh cưới bị lật úp.

Ga giường hồng và tóc dài.

Váy hoa trong tủ.

Đồ trang điểm không phải của tôi.

Tờ ghi chú dán trên tủ lạnh.

Tổng cộng bốn mươi bảy tấm.

Tôi đi ra cửa.

Nhìn vào ổ khóa.

Mật khẩu bị thay, nhưng vân tay thì không.

Vì muốn đổi vân tay, cần xác nhận thân phận của chủ hộ.

Chủ hộ là tôi.

Anh ta có thể đổi mật khẩu, nhưng không đổi được vân tay.

Anh ta có thể cho người đàn bà khác vào ở, nhưng căn nhà này — không phải của anh ta.

Tôi khẽ khàng đóng cửa lại.

Đứng ở hành lang.

Hai giờ sáng, cả toà nhà yên ắng.

Tôi không về nhà — ý tôi là, tôi không ngủ lại đó.

Tôi đến khách sạn gần đó, thuê một phòng.

Nằm trên giường, nhìn trần nhà.

Trong đầu chỉ có một ý nghĩ:

Hai năm.

Anh ta lừa tôi suốt hai năm trời.

2.

Sáng hôm sau, tôi không đến công ty.

Tôi ngồi trước bàn làm việc trong khách sạn, mở máy tính ra.

Trước tiên là kiểm tra tài khoản ngân hàng.

Chúng tôi có một tài khoản chung.

Lúc cưới mở ra, gọi là “quỹ gia đình”.

Mỗi tháng tôi gửi vào mười ngàn.

Trần Hạo gửi ba ngàn.

Ba năm cộng lại, lẽ ra phải gần bốn trăm ngàn.

Tôi đăng nhập ứng dụng.

Số dư: mười hai nghìn ba trăm tệ.

Tôi sững người.

Vậy còn bốn trăm ngàn đâu?

Tôi mở lịch sử giao dịch.

Từng khoản một lướt xuống xem.

Mỗi tháng đều có một khoản chuyển ra cố định: năm ngàn.

Người nhận: Lâm Vy.

Ghi chú: sinh hoạt phí.

Bắt đầu từ hai năm trước.

Chưa từng gián đoạn tháng nào.

Năm ngàn nhân hai mươi bốn tháng.

Mười hai vạn.

Tôi tiếp tục lướt.

Ba tháng trước có một khoản chuyển ra lớn.

Bốn trăm ngàn.

Người nhận: Lâm Vy.

Ghi chú: đầu tư mở tiệm.

Bốn trăm ngàn.

Số tiền tôi dành dụm suốt ba năm, anh ta một lần chuyển hết.

Để mở cửa hàng cho cô ta.

Tôi nhắm mắt lại.

Mở ra.

Tiếp tục tra cứu.

Mở bảng sao kê thẻ tín dụng của Trần Hạo — sau khi cưới, anh ta chủ động đưa tôi quyền tra cứu, khi ấy còn nói: “Vợ chồng với nhau thì có gì phải giấu giếm.”

Giờ nghĩ lại, thật chua chát.

Trong bảng sao kê:

Bữa tối cuối tuần cho hai người. 398 tệ.

Khách sạn. 568 tệ.

Hoa tươi. 199 tệ.

Trang sức. 3800 tệ.

Tháng nào cũng có.

Đều đặn như lãnh lương.

Tôi lại mở ứng dụng đặt đồ ăn của anh ta.

Chúng tôi dùng chung tài khoản gia đình.

Trong lịch sử đơn hàng, sáu tháng gần đây gửi đến căn hộ chung của hai đứa:

Trà sữa, hai ly.

Gà rán, phần đôi.

Lẩu, suất hai người.

Toàn vào buổi chiều và buổi tối.

Toàn vào lúc tôi đi công tác.

Tôi chụp màn hình lại hết, lưu vào một thư mục mã hóa.

Sau đó tôi mở Taobao.

Địa chỉ nhận hàng của Trần Hạo.

Ngoài căn hộ chung, còn có một địa chỉ nữa.

Một tiểu khu thuộc tập đoàn Bích Quế Viên, tòa 12, đơn nguyên 3, căn 502.

Người nhận: Vy Vy.

Số điện thoại: đuôi 7239.

Đơn hàng gần đây: một bộ khăn trải bàn bằng vải lanh, hai ly rượu vang, một bộ kệ đựng đồ nhà bếp.

Cô ta đang bày trí một “ngôi nhà” khác.

Không.

Cô ta đã sống trong nhà của tôi rồi.

Địa chỉ kia, có lẽ là căn hộ thuê riêng của cô ta.

Hoặc là—

Tôi khựng lại.

Mở ứng dụng Đánh Giá Quán Ăn.

Tìm các cửa tiệm gần tiểu khu Bích Quế Viên.

“Tiệm hoa nghệ thuật Vy Vy.”

Địa chỉ: Cửa hàng mặt phố, tòa 12, tiểu khu Bích Quế Viên, căn 102.

Ngay dưới nhà cô ta.

Đầu tư mở tiệm.

Bốn trăm ngàn.

Tôi nhìn trang thông tin đó, bật cười.

Mỗi tháng tôi đi công tác hơn mười lăm ngày.

Mỗi chuyến công tác là chuyến bay lúc rạng sáng, chuyến tàu về vào nửa đêm.

Chỉ để kiếm thêm khoản phụ cấp công tác.

Để dành dụm được nhiều hơn.

Để bỏ vào cái gọi là “quỹ gia đình”.

Rồi số tiền đó, anh ta chuyển đều đặn mỗi tháng cho một người đàn bà khác.

Cuối cùng một phát chuyển hết, mở cho cô ta một tiệm hoa.

Dùng tiền của tôi, nuôi tình nhân của anh ta, mở cửa hàng cho cô ta.

Tôi hít một hơi thật sâu.

Mở danh bạ trong điện thoại, tìm một cái tên.

Triệu Lâm.

Bạn cùng phòng hồi đại học, bây giờ là luật sư chuyên về hôn nhân và gia đình.

Chuông đổ hai tiếng đã bắt máy.

“Tô Vãn? Không phải cậu đang đi công tác sao?”

“Chị Lâm em có chuyện.”

Tôi dừng một chút.

“Chồng em ngoại tình rồi.”

Bên kia điện thoại im lặng ba giây.

“Có bằng chứng không?”

“Có. Rất nhiều.”

“Em ở đâu? Chị qua ngay.”

Khi Triệu Lâm tới, tôi đã sắp xếp lại toàn bộ ảnh chụp màn hình.

Bốn mươi bảy tấm ảnh.

Hai năm lịch sử giao dịch ngân hàng.

Bảng sao kê thẻ tín dụng.

Lịch sử đơn hàng giao đồ ăn.

Địa chỉ Taobao.

Trang thông tin tiệm hoa trên Đánh Giá Quán Ăn.

Triệu Lâm xem từng cái một.

Nét mặt từ bình tĩnh chuyển sang nghiêm trọng.

“Hai năm rồi?”

“Hai năm.”

“Tài khoản chung bị rút bao nhiêu?”

“Tính cả năm ngàn mỗi tháng, tổng cộng năm mươi hai vạn.”

Triệu Lâm đặt điện thoại xuống.

“Tô Vãn, căn nhà em, sổ đỏ đứng tên ai?”

“Em. Chỉ có tên em.”

“Tiền cọc ai trả?”

“Em trả. Sáu mươi tám vạn, là tiền tích lũy làm việc năm năm cộng với hai mươi vạn ba mẹ em cho.”

“Còn trả góp hàng tháng?”

“Mỗi tháng chín nghìn tám. Em trả bảy nghìn, anh ta trả hai nghìn tám. Có thể tra sao kê ngân hàng.”

Triệu Lâm gật đầu.

“Vậy em nghe chị nói.”

Cô ấy nhìn tôi.

“Thứ nhất, căn nhà này là tài sản cá nhân trước hôn nhân cộng với khoản tặng từ cha mẹ, nếu sổ đỏ chỉ có tên em, thì anh ta rất khó có quyền đòi chia.”

“Thứ hai, khoản tiền anh ta chuyển cho người phụ nữ kia từ tài khoản chung là hành vi tẩu tán tài sản chung của hai vợ chồng, em có thể yêu cầu đòi lại.”

“Thứ ba, em có chứng cứ ngoại tình rõ ràng, khi ly hôn em có thể yêu cầu bồi thường tổn thất tinh thần.”

Cô ấy dừng lại một lúc.

“Thứ tư —”

Cô ấy nhìn tôi.

“Em có thể đổi khóa.”

“Gì cơ?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)