Chương 2 - Nàng Nha Hoàn Biết Trước Tương Lai
Ta bất đắc dĩ, nhưng cũng không biết nên giải thích thế nào.
Thân phận của Tố Nguyệt, ta không phải chưa nghi ngờ.
Cũng âm thầm cho người điều tra, nhưng ngoài việc tính tình thay đổi, những thứ khác đều không có vấn đề.
Ngay cả vết bớt hình trăng non trên vai nàng cũng giống hệt.
Ta cười, nhẹ nhàng trấn an hắn:
“Ta chẳng phải đã điều nàng ra ngoại viện rồi sao? Chàng thật sự muốn chấp nhặt với một tiểu nha đầu à?”
“Đâu phải ta chấp nhặt với nàng ta, rõ ràng là nàng ta muốn hại chết ta, vậy mà nàng còn bênh vực!”
Chỉ cần ta nhắc tới Tố Nguyệt, hắn liền nổi đóa.
Thấy hắn trừng mắt, bộ dạng như muốn nói “Nàng mà còn bênh nó, ta sẽ làm loạn cho mà xem”, ta đành dịu giọng dỗ dành.
Bàn tay hắn nhân cơ hội luồn xuống eo ta, nhẹ nhàng mơn trớn.
Hàm ý ẩn giấu rõ ràng.
Giữa bầu không khí ám muội mơ hồ, ta bỗng nhớ ra còn chuyện quan trọng chưa dặn dò.
Ta đẩy hắn ra, bảo hắn ngày mai ra ngoại thành giúp Tam hoàng huynh sắp xếp an ổn cho lưu dân.
Hắn nhíu mày, không chịu:
“Ta không đi! Tam hoàng huynh đã ở đó, ta còn tới làm gì? Chẳng qua chỉ khiến huynh ấy ghét thêm thôi, ta chẳng muốn đi rước phiền.”
“Chuyện này không phải muốn là được. Hôm nay thánh chỉ đã truyền xuống rồi.”
Hoặc là đi ngoại thành cùng Tam hoàng tử sắp xếp ổn thỏa cho lưu dân, hoặc là theo Đại hoàng tử tới miền Nam cứu trợ.
“Chẳng lẽ phu quân muốn theo Đại hoàng huynh xuống miền Nam sao?”
Sắc mặt Lương Cảnh lập tức dài ra như quả mướp đắng.
Nếu nói Tam hoàng tử chỉ chán ghét tính ham chơi lêu lổng của hắn, thì Đại hoàng tử lại là thực tâm căm ghét đứa đệ đệ này.
Từ ngày Hoàng thượng đưa ngọc tỷ cho Lương Cảnh chọn đồ đoán tương lai, hắn đã trở thành cái gai trong mắt Đại hoàng tử.
Dù Lương Cảnh đã làm kẻ ăn chơi lêu lổng suốt bao năm, nhưng cái bóng hắn để lại trong lòng Đại hoàng tử vẫn chưa hề giảm bớt chút nào.
Không còn đường lựa chọn, Lương Cảnh đành miễn cưỡng nhận mệnh.
Hắn thở dài, sau đó càng bám lấy ta quấn quýt không rời.
Miệng còn viện cớ “chịu ấm ức to lớn, cần được ta an ủi”.
Ta bị hắn cọ quẹt đến ngứa ngáy, cười mắng hắn.
Nhưng cọ quẹt một hồi, hắn lại chôn mặt vào cổ ta thở dài.
“Ai, phụ hoàng bao giờ mới chấp nhận sự thật là ngài sinh ra một tên ngốc đây…”
“…”
Tên này, nhận thức về bản thân quả thật rõ ràng như trước.
5.
Lương Cảnh đã sống hai mươi năm làm kẻ ăn chơi lêu lổng.
Sắp xếp an cư cho lưu dân là công việc chính thức đầu tiên trong đời hắn.
Dẫu bị ép nhận việc, nhưng hắn cũng tỏ ra khá tận tâm.
Mỗi ngày đều dậy sớm về muộn, ngay cả giữa chân mày cũng phảng phất nét u sầu.
Ta cứ nghĩ hắn động lòng trắc ẩn, thấu hiểu nỗi khổ của bách tính.
Cho đến khi Tam hoàng tử nổi giận đùng đùng, lôi cổ hắn về tận phủ.
Ta mới biết, tên khốn này vậy mà lại lập sòng đánh bạc với lưu dân ở ngoại thành.
Một thân hoàng tử cao quý, vậy mà ngồi xổm dưới đất, lắc xúc xắc với đám lưu dân rách rưới.
Lại còn chơi đến mê mẩn quên cả trời đất.
Hắn không đánh bạc bằng tiền, mà lấy một phần lương thực đáng ra phải phân phát cho lưu dân làm tiền cược.
Lúc Tam hoàng tử tóm được hắn, chẳng những hắn thua sạch lương thực, ngay cả bộ y phục trên người cũng cởi ra nốt.
Tam hoàng tử tức giận đến mức không thèm quản chuyện khác, chỉ biết thẳng chân đá cho hắn một cước, rồi kéo cổ áo hắn về.
“Ngũ đệ muội, tên hỗn đản này giao cho muội dạy dỗ, trông chừng hắn cho kỹ, đừng để hắn lại gây họa!”
Dứt lời, Tam hoàng tử còn chỉ vào mặt Lương Cảnh, gằn từng chữ:
“Ngươi nhớ cho kỹ, lần này ta không tâu với phụ hoàng. Nhưng nếu ta còn bắt gặp ngươi đánh bạc lần nữa, thì cho dù có phụ hoàng che chở, ta cũng nhất định đánh gãy chân ngươi!”
Lương Cảnh vẫn không phục, bướng bỉnh cãi lại:
“Ta đâu có lãng phí gì! Số lương thực đó vốn dĩ cũng sẽ phát cho lưu dân, ta chẳng qua chỉ đổi cách phát mà thôi! Ta còn mất cả bộ quần áo nữa kìa!”
Tam hoàng tử tức đến nỗi suýt xông lên đạp thêm một cước.
Chờ Tam hoàng tử rời đi, ta mới quay đầu nhìn hắn.
Thấy vẻ mặt hắn thản nhiên chẳng mảy may để tâm, sắc mặt ta cũng trầm xuống.
“A Oánh…”
Ta phớt lờ hắn, lạnh mặt quay người đi.
Lần này chuyện không hề nhỏ, bình thường hắn làm bậy thế nào ta còn có thể mắt nhắm mắt mở bỏ qua.
Nhưng lần này thì không.
Thấy ta thực sự tức giận, lúc này Lương Cảnh mới biết điều mà tự kiểm điểm.
Bạn đang đọc truyện tại TruyenNe.Com, rất mong được sự ủng hộ từ các bạn
“Phu nhân, ta biết sai rồi.”
“Phu nhân, nàng đừng giận ta.”
“A Oánh, đừng giận ta nữa. Ta thề, từ nay không đánh bạc nữa, tuyệt đối không!”
“A Oánh…”
6.
Ta chẳng biết hắn có thực sự biết sai hay không.
Nhưng thấy hắn mấy ngày nay ngoan ngoãn an phận, ta cũng không tiện nói thêm gì.
Chỉ đưa ra một điều kiện:
“Lần tới chàng ra ngoại thành, ta cũng phải đi cùng.”
Số tiền quyên góp cứu trợ Hoài Nam đã hoàn thành, số lương thực và thuốc men ta thu mua cũng cần đưa ra ngoại thành.
Nhân tiện ta cũng muốn xem thử hắn có thực sự hối cải hay chưa.
Liên tiếp năm ngày, Lương Cảnh tỏ ra rất quy củ.
Ngay cả Tam hoàng tử gặp hắn cũng không còn cau mày như trước.
Mọi chuyện dường như đang dần yên ổn.
Cho đến khi dịch bệnh đột ngột bùng phát.
Mùa hè oi bức, thời tiết nóng nực thất thường.
Dù Tam hoàng tử đã ba lần năm lượt dặn dò phải xử lý cẩn thận thi thể không may qua đời của lưu dân.
Nhưng cuối cùng vẫn xảy ra sơ sót.
Dịch bệnh đến bất ngờ, mà tốc độ lây lan lại quá nhanh.
Chỉ trong ba ngày ngắn ngủi, không chỉ lưu dân, mà ngay cả quan binh trấn thủ ngoại thành cũng bệnh ngã hơn phân nửa.
Đến ngày Tam hoàng tử ngã bệnh, Lương Cảnh không cho ta ra ngoài nữa.
Có lẽ sau quãng thời gian này, hắn dần hiểu được nỗi khổ của bách tính.
Cũng có lẽ chứng kiến cảnh sinh ly tử biệt khiến hắn trưởng thành hơn.
Hoặc là sự tận tâm tận lực của Tam hoàng tử khiến hắn hiểu ra trách nhiệm và nghĩa vụ của bậc vương giả.
Hắn như trưởng thành chỉ sau một đêm, cả người dường như trầm ổn hẳn.
Hoàng thượng lo lắng khôn nguôi.
Tam hoàng tử đổ bệnh, không thể tiếp tục xử lý công việc, hoàng thượng triệu hỏi cả triều đình.
Nhưng văn võ bá quan chẳng ai dám đứng ra thay thế Tam hoàng tử.
Cuối cùng lại là Lương Cảnh tự mình vào cung, xin gánh vác trọng trách.
“Quân tử không đứng dưới bức tường nguy hiểm.”
Nực cười thay, cuối cùng cả triều văn võ, lại chỉ có một tên “bại hoại” như Lương Cảnh đứng ra gánh vác.
Ta muốn theo hắn ra ngoại thành, nhưng hắn nhất quyết không cho.
“A Oánh, tin ta, ta làm được.”
Hắn nâng khuôn mặt ta lên, đôi mắt sáng rực rỡ nhìn ta.
Giọng điệu kiên định, ánh mắt như lột xác thành một người hoàn toàn khác.
Tất cả lo lắng trong lòng ta bỗng chốc lắng xuống.
Lời muốn nói nghẹn lại nơi cổ họng, chỉ còn một chữ:
“Được.”
7.
Vì dịch bệnh, Lương Cảnh chẳng thể trở về phủ,
Ngày ngày bận rộn lo liệu ở ngoại thành.
Lúc rảnh rỗi, hắn lại viết thư gửi về phủ,
Toàn là mấy lời bông đùa chẳng ra đâu vào đâu, chỉ để chọc ta vui lòng, khiến ta yên tâm.
Thế nhưng, từng đợt người nhiễm bệnh và số người chết tăng nhanh, như một lưỡi kiếm sắc bén treo lơ lửng trên đầu ta.
Giữa lúc ấy, Tố Nguyệt lại lẻn đến viện gặp ta một lần.
Nàng ta gấp gáp đến nỗi vừa nhìn thấy ta liền không nói một lời, kéo tay ta định đi.
“Mau đi, mau đi! Hệ thống bảo rồi, nữ chính sắp xuất hiện, nếu không đi thì muộn mất!”
Miệng nàng ta vẫn lẩm bẩm mấy lời thần thần bí bí đó.
Nhưng ta chẳng còn tâm trạng mà để ý đến nàng ta nữa.
Chỉ lạnh mặt đuổi nàng ta ra ngoài.
Trước khi rời đi, Tố Nguyệt đỏ mắt, uất ức nhìn ta:
“Tỷ sẽ hối hận!”
Kinh thành bao phủ bởi bầu không khí sợ hãi và ngột ngạt, ta chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ chuyện khác.
Ngày ngày lòng ta chỉ canh cánh lo cho an nguy của Lương Cảnh, chờ mong tin tức của hắn.
Nhưng dần dần, thư hắn gửi về càng thưa thớt.
Đến khi cả tháng trời không nhận được thư, chỉ có tiểu tư bên cạnh hắn mỗi ngày vào phủ báo bình an.
Nghe nói ở ngoại thành đột nhiên xuất hiện một “thần y”, đã tìm ra phương thuốc trị dịch bệnh.
Lòng ta mừng khôn xiết, tảng đá đè nặng nơi ngực cuối cùng cũng được buông xuống.
Dịch bệnh được khống chế, đại họa xem như qua đi.
Nhưng lần này, ngay cả tiểu tư chuyên đến báo tin cũng đã nhiều ngày không thấy bóng dáng.
Ta cho rằng hắn quá bận, cũng chẳng nghĩ nhiều.
Mãi đến nửa tháng sau, dịch bệnh hoàn toàn lắng dịu.
Lương Cảnh cuối cùng cũng về phủ.
Bạn đang đọc truyện tại TruyenNe.Com, rất mong được sự ủng hộ từ các bạn
Thế nhưng phía sau hắn…
Lại là một nữ tử che mạng trắng, nhẹ nhàng theo sau.
8.
Lương Cảnh nói, Mạnh Vãn Thanh chính là vị “thần y” đã chữa khỏi dịch bệnh.
Nữ tử vận bạch y, dáng người thanh thoát, thoát tục như tiên nữ giáng trần.
“Vãn Thanh, nàng không cần lo lắng, cứ yên tâm ở lại vương phủ. Đợi ta bẩm báo công lao của nàng với phụ hoàng, ngài nhất định sẽ trọng thưởng.”
Ta nhìn Lương Cảnh, thấy hắn mày mắt ẩn ý, trước mặt ta mà vẫn tự nhiên gọi nàng ta thân mật như vậy.
Hoàn toàn không chút e dè.
Đáy lòng như có kim châm chích, nụ cười nơi khóe môi ta cứng đờ.
Mấy tháng qua ta ngày đêm lo lắng, ăn ngủ chẳng yên.
Vậy mà khi gặp lại, người ta ngày đêm mong nhớ lại chẳng hề nhìn ta lấy một lần.
Mạnh cô nương là người trầm tĩnh, ít nói.
Nhưng Lương Cảnh lại là kẻ lắm mồm, ngày ngày bên ta đều ríu rít nói không ngừng.
Dù Mạnh Vãn Thanh chẳng nói nhiều, hắn vẫn có thể tự mình huyên thuyên như cũ.
Chỉ là giờ đây, những lời hắn nói không còn dành cho ta nữa.
Hắn kể những chuyện hắn đã làm trong mấy tháng qua khen ngợi y thuật cao minh của Mạnh cô nương, còn kể cả mấy chuyện thú vị đã xảy ra.