Chương 10 - Năm Trăm Vạn Không Còn Một Đồng
“Kiến Quân!” Mẹ chồng nắm chặt tay anh. “Con không thể bỏ mặc em con! Nó là em ruột con mà!”
“Mẹ, con hỏi mẹ một chuyện.” Kiến Quân nhìn bà. “Ba năm trước chia tiền đền bù, mẹ có nghĩ đến con không?”
Mẹ chồng im lặng.
“Năm trăm vạn, mẹ đưa hết cho Kiến Quốc, không cho con một đồng.” Giọng Kiến Quân vẫn rất điềm tĩnh. “Con với Tiểu Tuyết phải thuê nhà ở, mẹ bảo tụi con có sức lao động, không cần. Còn Kiến Quốc thì sao? Nó cầm năm trăm vạn đi đánh bạc, thua sạch rồi trốn. Bây giờ bị bắt, mẹ bảo con lo cho nó? Mẹ nghĩ sao vậy?”
“Kiến Quân, sao con có thể nói với mẹ như thế?”
“Con chỉ nói sự thật thôi.” Kiến Quân nhìn mẹ. “Mẹ, con không oán hận mẹ. Nhưng con cũng không để mẹ dùng đạo lý mà ràng buộc con nữa. Kiến Quốc là con mẹ, con cũng vậy. Mẹ thiên vị suốt cả đời, giờ phải tự chịu hậu quả thôi.”
Nước mắt mẹ chồng rơi lã chã.
“Kiến Quân, sao con thay đổi rồi… trước đây con nghe lời lắm mà…”
“Trước đây con nghe lời vì con không hiểu.” Kiến Quân nói. “Giờ thì con hiểu rồi.”
Nói xong, anh quay người bước ra ngoài.
Tôi ngồi lại một lúc.
“Mẹ, Kiến Quân nói đúng.” Tôi đứng lên. “Chuyện của Kiến Quốc, mẹ đừng xen vào nữa. Nợ do nó gây ra, để nó tự trả. Mẹ cứ an tâm dưỡng sức là được.”
“Tiểu Tuyết…”
“Mẹ, con nói câu cuối.” Tôi nhìn thẳng vào mắt bà. “Ngày đó mẹ chia tiền, bảo tụi con có tay có chân. Bây giờ cần ký tên, tay tụi con vẫn còn, nhưng đôi tay này sẽ không để mẹ sai bảo nữa đâu.”
Ra khỏi viện dưỡng lão, Kiến Quân đứng dựa vào xe đợi tôi.
“Đi thôi.”
“Ừ.”
Chúng tôi lên xe, không ai nói gì.
Chạy được một đoạn xa, Kiến Quân bất ngờ mở miệng.
“Tiểu Tuyết, cảm ơn em.”
“Cảm ơn gì chứ?”
“Cảm ơn em đã giúp anh tỉnh ngộ.” Mắt anh hơi đỏ. “Nếu không có em, có lẽ anh vẫn còn để mẹ dắt mũi.”
Tôi nắm lấy tay anh.
“Kiến Quân, em không muốn chia rẽ gia đình anh. Em chỉ hy vọng anh hiểu rõ điều gì là công bằng, điều gì là thiên vị.”
“Anh hiểu rồi.”
“Vậy là tốt rồi.”
Chiếc xe tiếp tục lăn bánh.
Ngoài cửa sổ, nắng lên rực rỡ.
Tôi tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại.
Ba năm rồi.
Cuối cùng, cũng đến được ngày này.
11.
Nửa năm nữa trôi qua cuộc sống dần trở lại yên bình.
Kiến Quân đổi việc, thu nhập gấp đôi trước.
Tôi được lên làm tổ trưởng, lương tăng thêm một ngàn.
Chúng tôi trả trước được một phần tiền nhà, còn đổi luôn cả xe mới.
Mẹ chồng vẫn ở viện dưỡng lão, sức khỏe hồi phục khá tốt.
Cuối tuần nào vợ chồng tôi cũng tới thăm bà.
Bà không còn nói nhiều nữa, mỗi lần gặp chỉ cười, khẽ bảo: “Hai đứa đến rồi à.”
Không nhắc tới chuyện của Kiến Quốc.
Cũng không nhắc gì đến tiền bạc.
Thím ba với thím tư thỉnh thoảng cũng ghé qua.
Mỗi lần tới, chưa đầy nửa tiếng đã rời đi.
Kiến Quân nói: “Kệ họ đi. Ít ra tiền vẫn đóng đúng hạn là được.”
Tôi gật đầu.
Được vậy cũng là may rồi.
Còn về Kiến Quốc—
Nó bị tuyên án ba năm.
Tin do cảnh sát báo cho Kiến Quân.
Anh không đến tòa, cũng không đi thăm trại giam.
“Anh xem như không còn đứa em này nữa.” Kiến Quân nói. “Ra tù rồi, anh cũng không quan tâm tới nó.”
“Mẹ anh biết chưa?”
“Biết rồi.” Kiến Quân thở dài. “Bà khóc một trận, rồi không nhắc đến nữa.”
“Bà có bảo anh đi thăm không?”
“Nhắc một lần, anh từ chối. Bà cũng không nói gì thêm.”
Tôi gật đầu.
Mẹ chồng có lẽ đã thật sự già rồi.
Hoặc là… cuối cùng bà cũng đã nhìn rõ mọi chuyện.
Hôm đó, vợ chồng tôi đến thăm, bà bất ngờ nắm tay tôi, nói một câu:
“Tiểu Tuyết, đời này mẹ đã làm sai rất nhiều chuyện.”
Tôi hơi sững người.
“Lỗi lớn nhất là thiên vị thằng hai.” Trong mắt bà ánh lên giọt nước. “Mẹ cứ nghĩ nó còn nhỏ, cần được quan tâm. Không ngờ…”
“Mẹ, đừng nói nữa.”
“Không, mẹ phải nói.” Bà nắm chặt tay tôi. “Tiểu Tuyết, mẹ có lỗi với con. Bao năm nay con chăm sóc mẹ, đưa đi khám, cho ăn uống, mẹ chưa từng nói cảm ơn. Bây giờ mẹ nói — cảm ơn con.”
Mắt tôi bỗng cay cay.
“Mẹ, chuyện đã qua rồi.”
“Chưa qua đâu.” Bà lắc đầu. “Mẹ biết, có chuyện không dễ quên. Nhưng mẹ chỉ mong sau này tụi con sống thật tốt. Đừng giống mẹ, già rồi mà không còn ai thân thích.”
“Mẹ vẫn có người thân mà.” Tôi nói. “Kiến Quân là con mẹ, con là dâu mẹ. Tụi con sẽ không bỏ rơi mẹ đâu.”
Nước mắt bà lặng lẽ rơi xuống.
“Mẹ biết. Mẹ biết tụi con là người tốt. Là mẹ… là mẹ ngày xưa hồ đồ quá.”
Tôi không nói gì thêm, chỉ siết nhẹ tay bà.
Có những chuyện, nói nhiều cũng chẳng để làm gì.
Quá khứ đã qua tương lai… cứ đi rồi sẽ rõ.
12.
Một năm sau đó.
Tôi mang thai.
Tin truyền ra, ai cũng mừng.
Kiến Quân vui như trẻ con, ngày nào cũng quấn lấy tôi.
Mẹ tôi thì mỗi ngày gọi điện, hỏi tôi ăn gì, ngủ có ngon không.
Nghe tin tôi mang thai, mẹ chồng bật khóc.
“Tốt quá rồi… tốt quá rồi… cuối cùng mẹ cũng được bế cháu…”
Bà ở viện dưỡng lão, nắm tay hộ lý mà khoe: “Con dâu tôi có bầu rồi! Tôi sắp được làm bà nội rồi!”
Hộ lý cười nói: “Chúc mừng bà nhé, cụ ơi.”
Sau đó, Kiến Quân kể lại chuyện này cho tôi.
“Mẹ nói, đợi khi con ra đời, mẹ muốn đến phụ chăm cháu.”
Tôi nhìn anh.
“Anh trả lời sao?”
“Anh bảo… để xem tình hình đã.” Anh ngập ngừng một lúc rồi hỏi, “Tiểu Tuyết, em thấy sao?”
Tôi nghĩ một lúc.
“Cho bà tới phụ cũng được, nhưng không thể ở lại nhà mình.”
“Ý em là gì?”
“Ban ngày tới giúp, tối phải về lại viện dưỡng lão.” Tôi nói. “Kiến Quân, không phải em không tin mẹ. Chỉ là… có vài chuyện, mình không thể lặp lại sai lầm.”
Kiến Quân gật đầu.
“Anh hiểu. Để anh nói với mẹ.”
Sau đó, mẹ chồng thật sự đến phụ.
Mỗi ngày bà đến lúc chín giờ sáng, sáu giờ tối lại quay về viện.
Bà nói rất ít, nhưng làm việc thì rất chăm chỉ.
Giặt giũ, nấu ăn, dọn dẹp, không than thở nửa lời.
Có một hôm tôi đang nghỉ ngơi trên ghế sofa, bà ngồi bên cạnh đan len.
“Tiểu Tuyết, mẹ muốn nói với con một chuyện.”
“Vâng, mẹ nói đi.”
“Mẹ hối hận nhất trong đời… là chuyện chia tiền đền bù năm đó.” Bà ngừng tay lại. “Nếu khi ấy chia cho tụi con một ít, thì đâu đến nỗi…”