Chương 6 - Món Quà Bất Ngờ Từ Người Lạ
Nó vẫn không tin, tiếp tục rấm rức: “Thật không ạ? Con không tin hu hu hu…”
Tôi bật cười: “Con sợ anh con quên con hả?”
“Không phải! Con sợ ảnh quên chưa mua cho con hai hộp lego mới! Hu hu hu…”
…
Tự dưng tôi thấy Tần Phàm Châu có mất trí nhớ cũng không tệ lắm.
Tần Thư Phàm vẫn tiếp tục khóc lóc làm loạn, tôi chịu không nổi nữa, ngắt lời: “Anh con thật sự không bị mất trí nhớ đâu. Đừng lo nữa. Nếu con muốn lo thì lo chuyện bài cô sẽ bốc thăm kiểm tra thuộc lòng ngày mai đi.”
“Cô Linh ơi, cô định bốc trúng con ạ?”
“Ừ, và hiện giờ cô thật sự rất muốn bốc trúng con đấy.”
13
Tần Thư Phàm ngừng khóc, mím môi, ngẫm nghĩ vài giây.
Nó ôm hộp đồ, lách qua giường bệnh, chạy đến bên cạnh tôi.
“Cô Linh ơi, trong hộp này có bí mật của anh con. Nếu cô hứa không bắt con học thuộc bài, con sẽ kể cho cô nghe, được không?”
Tôi quay sang, nghiêm mặt từ chối: “Không được.”
Thấy tôi không mắc mưu, nó ôm hộp xoay người, bắt đầu bắt chước mấy cái sticker hoạt hình hay dậm chân giận dỗi, cứ dậm dậm mãi không thôi.
Dậm cho đến khi Tần Phàm Châu tỉnh luôn mà nó cũng không hay.
Anh vừa mở mắt ra đã thấy cậu em mình đang diễn trò lố bên giường bệnh, mặt đẹp trai nhăn tít lại như muốn tan vỡ.
Tôi hơi nghiêng đầu, cười cười chỉ về phía thằng nhóc: “Kìa, em anh đó.”
Tần Phàm Châu không buồn nhận luôn, quay mặt đi, thở dài: “Em ai? Tôi không quen thằng đó.”
Tần Thư Phàm nghe thấy tiếng anh trai liền ôm hộp quay đầu lại, mặt đầy vẻ hoảng hốt:
“Anh?! Em là em trai anh mà! Chính là đứa em trai mà anh còn nợ ba bộ lego đó!”
“Này, nghe rõ không? Em nói lại nha: em là em trai anh đấy, còn nhớ không? Anh nợ em ba bộ — à không, đúng ra là ba bộ rưỡi! Hồi đó anh nói sẽ mua cho em bốn bộ, em còn bảo không cần nhiều thế, anh lại nhất quyết đòi mua năm bộ! Anh còn nhớ không hả?!”
Tần Phàm Châu mới vừa tỉnh, vẫn còn yếu, chẳng muốn đôi co gì, chỉ khẽ nhắm mắt lại:
“…”
Tôi đứng dậy ra ngoài tìm bác sĩ, báo với họ là anh đã tỉnh.
Khi quay lại phòng, Tần Thư Phàm đã mở hộp đồ mình ôm theo, mấy cuốn sổ và ảnh bên trong rơi vãi đầy giường.
Thằng bé cầm một tấm ảnh, chỉ vào đó, nói với anh trai: “Anh còn nhớ không? Là chị gái xinh đẹp này nè Anh bắt đầu thích cổ từ lúc em mới sinh ra, đến giờ còn chưa tán được luôn á!”
“Mà đúng hơn là chưa từng dám tán, đúng không? Người ta vứt thư tình của anh vô thùng rác, anh còn bới thùng rác cả buổi chỉ để tìm lại vì tờ giấy đó từng được tay người ta chạm qua.”
“Anh còn thuyết phục ba mẹ, xin vô nhóm phụ huynh lớp tụi em, chỉ để lấy được liên hệ của cô giáo Lâm.”
“Kết quả là add được rồi cũng không dám nói chuyện! Nhát như cáy, em thì khác!”
“Hôm trước em giúp anh vậy mà anh còn nói em trẻ con! Đáng đời anh ế! Hứ hứ hứ!”
“Giờ cổ là cô giáo dạy Văn của em đó nha~ Cô Lâm thương em lắm luôn á, cứ kiểm tra thuộc bài là hay gọi em lên!”
“Tính ra thì cổ thích em rồi còn gì!”
Tần Phàm Châu không chịu nổi nữa, giơ tay bóp miệng cậu em, khiến nó “ư ư a a” không nói rõ được câu nào: “Im miệng lại được không?”
Tôi đúng lúc đẩy cửa vào. Thấy tôi, sắc mặt vốn đã tái của Tần Phàm Châu bỗng tái thêm một tông.
Tôi nhướng mày: “Tôi nghe thấy hết rồi đó nha.”
Anh muốn vươn tay thu dọn đống ảnh bị rơi, nhưng nằm bệnh không tiện di chuyển. Trước khi anh kịp động vào, tôi đã nhanh tay gom hết lại.
Tôi lật qua vài tấm xem thử, trong lòng không khỏi ngạc nhiên.
Phần lớn đều là ảnh chụp tập thể — nhưng ảnh nào cũng có tôi.
Có ảnh lớp hồi cấp ba, có ảnh chụp các hoạt động tập thể, thậm chí còn có mấy tấm tôi chưa từng thấy bao giờ, chắc là mấy sự kiện tôi từng tham gia hồi đó.
Không tin nổi. Một người có gương mặt thế này mà lại… đi thích thầm ai đó?
Tần Thư Phàm vẫn chưa tha, tiếp tục lửa đổ thêm dầu:“Cô giáo Lâm ơi, cái video cô dạy tiết học mẫu hồi trước á, có hơn 20 ngàn lượt xem, trong đó có 19.800 view là từ anh con đó!”
Tôi: “……”
Tần Phàm Châu thở dài, bỏ cuộc, nói: “Phàm ca, mười bộ lego với máy chơi game, anh mua hết cho em, được chưa?”
Thằng nhóc mặt mày hí hửng, cười toe toét chạy biến đi luôn.
Trong phòng bệnh chỉ còn tôi với Tần Phàm Châu.
Anh thấp giọng hỏi: “Em nghe hết rồi à?”
Tôi nheo mắt, gật đầu: “Không chỉ hai tai em nghe thấy, mà cả hai mắt em cũng nhìn thấy rồi đấy.”
14
Tần Phàm Châu nói anh thích tôi từ hồi cấp ba.
Mà tôi thì… thực sự chẳng nhớ nổi là mình từng có một bạn học như vậy.
Anh kể: hồi ấy có viết thư tình cho tôi, còn chưa viết xong thì bị đám bạn cầm trộm nhét vào tay tôi.
Tôi nghe nói là thư của “ai đó” gửi mình, còn chưa đọc đã tỏ thái độ ghét bỏ, thẳng tay ném vào thùng rác.
Từ hôm đó, anh luôn cho rằng tôi cực kỳ ghét anh.
Anh bắt đầu tự soi mói bản thân.
Không phải vì học dở chứ? Vậy thì anh lao vào học.
Không phải vì gầy quá chứ? Con gái ai chả thích có múi bụng? Vậy thì anh tập gym.
Không hợp gu chắc? Rồi anh thấy trong bảng danh hiệu của tôi có ghi mục tiêu là “Đại học Cảnh sát Nhân dân” — thế là anh đi thi.
Nhắc đến Đại học Cảnh sát, ký ức mơ hồ nào đó trong tôi chợt sống lại.
Năm thi đại học ấy, quả thực có một bạn nam trong trường “từ chót bảng leo thẳng vào trường cảnh sát top đầu”.
Tôi nhớ mang máng là bạn thân tôi từng kể vụ đó.
Nhưng hồi đó tôi thi không tốt, chẳng muốn nghe ai khoe thành tích nên cũng không quan tâm.
Hơn nữa… mục tiêu của tôi chưa bao giờ là làm cảnh sát cả.
“Cái bảng danh sách thành tích ấy in nhầm mục tiêu đại học của tôi với bạn nam ngồi cạnh.”
Tần Phàm Châu ngẩn người, vẻ mặt thoáng chút phức tạp.
Tôi vội vàng an ủi: “Anh nên thấy may mắn đi. Nếu anh làm giáo viên thật thì chắc chắn chúng ta không có cơ hội đâu — tôi ghét đồng nghiệp.”
Anh kể, sau khi add được liên hệ của tôi, anh nghĩ: “Tần Thư Phàm là đứa quậy phá như vậy, thế nào cũng gây chuyện. Đến lúc bị gọi phụ huynh thì anh có cớ tới gặp tôi.”
Nhưng anh tính sai rồi.
Tuy Tần Thư Phàm nghịch thật, nhưng với một giáo viên như tôi — phó mặc hết thảy cho dòng đời xô đẩy — thì tuyệt đối không bao giờ gọi phụ huynh vì mấy chuyện con nít.
Rồi sau này, anh thấy những bài đăng của tôi trên mạng xã hội — những bức ảnh “tình yêu” ngọt ngào tôi tự dựng lên.
Anh tưởng tôi đã có người yêu.
Nên hôm tôi đến lấy máy tính, dù mọi chuyện đã rất rõ ràng… anh vẫn lạnh lùng nói một câu: “Tôi không thích cô.”
Vì anh sợ tôi sẽ cảm thấy gánh nặng. Sợ tôi khó xử.
Anh chỉ muốn âm thầm đứng sau, lặng lẽ nhìn tôi.
Nhưng rồi… anh thấy tôi bị theo dõi. Thấy tôi sống một mình. Lại còn bị người ta rình rập.
Anh thay đổi quyết định.
Từ những tấm ảnh tôi đăng, anh nhìn ra hình xăm ở góc ảnh — là trên tay bạn trai cũ của cô bạn thân tôi.
Ban đầu, anh chỉ tò mò: “Người đàn ông này có gì đặc biệt mà cô ấy lại thích?”
Sau rồi lại vô tình theo dõi ra được — người đó dính vào hành vi phạm pháp.
Anh nghĩ tôi sẽ đau lòng, sẽ thất vọng, sẽ tổn thương…
Anh không hề nghĩ rằng — người đó không phải là bạn trai tôi.
“Vậy… anh biết rồi, tại sao sau đó lại không đến tìm tôi nữa? Tránh mặt tôi?”
Tôi hơi không hài lòng, chất vấn.
Tần Phàm Châu cúi đầu, ánh mắt bình thường đầy khí thế giờ lại buồn buồn rũ xuống.
Anh đáp nhỏ: “Vì anh muốn xử lý dứt điểm mấy vụ án trước, rồi xin nghỉ phép dài để theo đuổi em.”
Tôi nhướn mày hỏi: “Em khó theo đuổi lắm à?”
“Dù khó hay dễ, anh đều muốn theo đuổi một cách nghiêm túc. Em xứng đáng.”
16
Từ sau đó, vì ở gần nhau, Tần Phàm Châu cứ có chuyện hay không có chuyện cũng xuất hiện trước mặt tôi.
Tôi không biết nấu ăn, nên anh đảm nhận luôn cả ba bữa một ngày.
Dần dần, tôi quen với việc ăn cơm là phải có anh ngồi đối diện.
Sáng hôm đó, tôi chuẩn bị đi làm mà mãi không thấy anh đâu.
Thấy lạ, tôi tính đi gõ cửa nhà anh xem sao.
Vừa giơ tay, thì cửa tự động mở ra — anh đứng ngay sau đó.
Anh trông không ổn lắm, quầng thâm dưới mắt rõ rệt, như thể cả đêm không ngủ.
Tôi giật mình: “Anh đi bắt tội phạm suốt đêm à?”
Anh tránh ánh mắt tôi, gãi sau đầu: “Không… anh mơ. Mơ thấy em.”
“Mơ thấy em?”
Tôi nhíu mày, khó hiểu.
Anh gật đầu, lí nhí: “Ừ.”
Tôi xúc động muốn khóc, suýt nữa lại lôi ra mấy câu sáo rỗng sến súa như:
“Chúc anh phát tài.” “Chúc anh thuận buồm xuôi gió.” “Người tốt như anh nhất định sẽ có phúc báo.” “Trúng số độc đắc, lên chức, sinh tám con, tình yêu viên mãn…”
…
“(Còn thiếu một câu.)” “Yêu được người trong mộng.”
Tôi: “……”
“Anh mơ thấy em là bạn gái của anh. Trong mơ… không muốn tỉnh lại nữa.”
Anh vừa nói, vừa đỏ từ tai lên đến tận gò má.
Ơ khoan?
Nếu chỉ là mơ thấy tôi làm bạn gái thôi… thì ánh mắt cũng đâu cần có lỗi như vậy?
Càng nhìn anh, mặt anh càng đỏ rực, làm tôi cũng rối loạn.
Muốn… hôn quá.
“Không được, tỉnh lại đi.”
Tôi nhón chân, hôn nhẹ lên má anh: “Anh không tỉnh, bạn gái anh sắp đói chết rồi nè.”
“Ơ… hả?”
“Anh còn cần bạn gái mình nhắc lại lần nữa à?”
“Bảo bối, hôn thêm cái nữa được không? Lúc nãy nhanh quá, anh chưa kịp cảm nhận gì hết…”
“Cả đời còn có thể hôn nhau cơ mà, vội gì… Nhưng mà em thật sự rất đói rồi, anh nấu cơm nha?”
…
Hôm đó, con thuyền nhỏ tên “Phàm Phàm” cuối cùng cũng giương buồm, lặng lẽ tiến vào khu rừng rậm xanh thẳm mà anh đã ngước nhìn suốt bao năm.
(Toàn văn hoàn.)