Chương 1 - Món Nợ Tình Yêu

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Chồng ơi, lấy giúp em một gói Diana, loại ban đêm.”

Phó Tầm tiện tay đưa qua thuận miệng nói:

“Em mỗi lần tới tháng hình như chẳng bao giờ đau bụng nhỉ?”

Trong đầu tôi “đinh” một tiếng.

Tên đàn ông chó má này có gì đó không ổn, chắc chắn là bên ngoài có người rồi.

Mà con tiểu tam đó — bị đau bụng kinh.

Tôi mặt không đổi sắc: “Trước cũng đau, sau này nhờ cụ Trần Kế Đường chữa khỏi rồi.”

“Là vị lão Trung y từng lên báo ấy.”

Anh ta “ừ” một tiếng, không nói gì thêm.

Anh ta không biết, cụ Trần với ông nội tôi là bạn tri kỷ vào sinh ra tử.

Chỉ ba ngày sau, cụ Trần gửi cho tôi một bức ảnh.

Phó Tầm quả nhiên dẫn một cô gái tới khám bệnh.

Cô ta đeo khẩu trang, nhưng đôi mắt ấy… dù chết tôi cũng không quên nổi!

1.

Ba năm trước, cũng chính đôi mắt này, từng ngồi bên bàn ăn nhà tôi cười với em trai tôi – Giang Lam,

Lấp lánh gọi tôi một tiếng: “Chị Tuệ Tuệ!”

Khi đó cô ta mặc váy hoa đã giặt bạc màu, lưng vẫn thẳng tắp — mang theo sự kiêu hãnh giòn tan vươn lên từ nghèo khó.

Tôi từng nghĩ đó là nghị lực, mãi sau mới hiểu, đó là lớp vỏ bọc hoàn hảo nhất cho lòng tham không đáy.

Cụ Trần lại nhắn thêm một tin:

“Phó Tầm nói, cô gái này là sinh viên nghèo được anh ta tài trợ.”

Sinh viên nghèo được tài trợ?

Tôi nhìn sáu chữ ấy, suýt nữa thì bật cười thành tiếng.

Phó Tầm, anh cũng xứng nói “tài trợ”?

Anh quên ai là người chu cấp cho anh thành người?

Quên luôn bộ vest anh mặc, đồng hồ anh đeo, xe anh lái, nhà anh ở — từng đồng từng cắc đều mang dấu ấn nhà họ Giang?

Tôi ngẩng đầu nhìn lên tường phòng khách.

Trong bức di ảnh đen trắng, Giang Lam mãi mãi dừng lại ở tuổi 22, nụ cười sạch sẽ vô cùng.

Năm em ấy mất, vòng hoa chất thành núi.

Mẹ tôi ngất lên ngất xuống ba lần, cha tôi bạc trắng cả đầu chỉ sau một đêm.

Chỉ có Dư Niệm là không tới.

Bảy ngày sau khi Giang Lam được an táng, tôi mới gọi được vào máy cô ta.

m thanh phía sau ồn ào như trong bar, giọng cô ta uể oải, mang theo chút men rượu:

“Chị Tuệ Tuệ à? Có chuyện gì vậy?”

“Lễ tang của Lam Lam sao em không đến?”

“À… chuyện đó hả,” cô ta dừng một chút, thờ ơ đáp, “Em đi xa, không về được.”

“Tin nhắn cuối cùng của nó là gửi cho em.” Móng tay tôi bấm sâu vào lòng bàn tay, “Nó nói: ‘Niệm Niệm, em đừng bỏ anh.’”

“Em đã trả lời gì?”

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.

Rồi cô ta đáp: “Em quên rồi.”

Cuộc gọi ngắt máy.

Từ đó về sau, số đó chuyển thành số không liên lạc được.

Cô ta như một giọt nước bẩn, bốc hơi khỏi ký ức tan vỡ của gia đình tôi.

Thế mà giờ đây, giọt nước ấy lại quay về.

Lại còn âm thầm len lỏi vào cuộc hôn nhân của tôi.

“Mau ăn cơm đi, Tuệ Tuệ Mẹ tôi bày xong chén đũa, nhìn ghế trống của Phó Tầm, “Tiểu Phó lại tăng ca à?”

“Kỷ niệm 10 năm thành lập công ty, nên bận lắm.” Tôi thay anh ta nói dối.

“Tiểu Phó giỏi thật, làm công ty lớn như vậy.” Trong mắt mẹ đầy ngưỡng mộ.

Bà không biết, người đàn ông ấy đã mục nát từ tận gốc rễ rồi.

“Mẹ, năm đó hợp đồng cổ phần mà Phó Tầm ký, mẹ còn giữ không?”

Mẹ tôi sững người: “Để mẹ tìm xem… cũng mười năm rồi nhỉ.”

Phải, đã mười năm rồi.

Hồi đó, lần đầu tiên anh ta đến nhà tôi.

Trên người là bộ đồng phục giặt đến bạc màu, tay run run khi nhận tiền học phí mẹ tôi đưa:

“Dì ơi, con nhất định sẽ học hành tử tế, báo đáp dì.”

Mười năm trước, anh ta tốt nghiệp mà không tìm được việc, ngồi thẫn thờ cả đêm trong phòng khách nhà tôi.

Trời vừa sáng, anh ta nói: Tuệ Tuệ anh muốn khởi nghiệp, nhưng không có tiền.”

Mẹ tôi dốc toàn bộ tiền tiết kiệm nửa đời người đưa cho anh ta.

Phó Tầm đỏ hoe mắt, ngay tại chỗ viết xuống hợp đồng chia 30% cổ phần.

Mẹ tôi từ chối, anh ta lại nói: “Dì không nhận, con không dám cầm số tiền này.”

Cảm động biết bao.

Châm biếm biết bao.

Ra khỏi nhà mẹ, tôi rẽ vào một tiệm sửa máy tính.

Chủ tiệm – Trương Kha – là anh em thân thiết với em trai tôi lúc sinh thời. Năm xưa dữ liệu bị hỏng trong điện thoại của Giang Lam chính cậu ấy khôi phục lại.

Bề ngoài là sửa máy, nhưng bên trong nhận làm cả việc điều tra riêng.

Nghe xong lý do tôi đến, Trương Kha không hề ngạc nhiên.

Cậu ấy lục trong máy tính, lấy ra một bản bệnh án.

Tên bệnh nhân: Hứa Niệm

Chẩn đoán: Sẩy thai ngoài ý muốn

Thời gian: Trước khi Giang Lam qua đời một tháng

Người ký tên phẫu thuật: Phó Tầm

Tôi nghẹt thở.

Thì ra ba năm trước, Hứa Niệm đã từng mang thai con của Phó Tầm.

Thì ra trong quãng thời gian Giang Lam bị lạnh nhạt, bị chia tay, tinh thần suy sụp dẫn đến tai nạn xe…

Bạn gái của cậu ấy lại đang nằm trong vòng tay của anh rể, xử lý sinh mạng mà cả hai cùng tạo ra.

“Tôi khôi phục dữ liệu xong, vẫn luôn muốn làm gì đó.”

“Xin lỗi chị, lẽ ra tôi nên nói sớm hơn.”

Tôi siết chặt bản bệnh án, mép giấy cứa đau lòng bàn tay.

Phó Tầm. Hứa Niệm.

Tôi nhất định bắt hai người phải trả giá.

2.

Về đến nhà, tôi mở máy tính.

Trên trang chủ Weibo của công ty Tầm Sáng, các bài tuyên truyền kỷ niệm 10 năm thành lập ngập tràn.

Bài đăng mới nhất ghi:

“Tri ân 10 năm, đền đáp xã hội — Dự án học bổng ‘Tầm Mộng’ chính thức khởi động, mỗi năm tài trợ 100 học sinh nghèo.”

Phần bình luận toàn lời tán dương:

“Phó tổng thật là lương tâm của giới doanh nhân!”

“Trẻ tuổi tài cao lại quan tâm giáo dục, đây mới là thần tượng đích thực!”

“Phó phu nhân chắc hẳn rất hạnh phúc khi lấy được người như vậy!”

Tôi lướt chuột, đầu ngón tay lạnh ngắt.

Mở tập tin mã hóa Trương Kha gửi, hồ sơ nhân sự nội bộ của công ty Tầm Sáng hiện ra.

Tên: Hứa Niệm

Chức vụ: Trợ lý tổng giám đốc

Ngày vào làm: 19/08/2021

Mức lương cơ bản: 28.000 tệ/tháng

Ngày 19 tháng 8 năm 2021.

Ba ngày sau khi Giang Lam mất, cô ta đã ngồi trong văn phòng của Phó Tầm.

Còn tôi, như kẻ mù mắt, giữ lấy bài vị lạnh tanh và cuộc hôn nhân trống rỗng, một mình nuốt trọn nỗi đau mất người thân và sự phản bội đã được sắp đặt từ lâu.

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, bỗng bật cười thành tiếng.

Phó Tầm, anh đúng là không thể đợi thêm một ngày nào.

Tôi đóng trang lại, mở sơ đồ cổ phần mới nhất của Tầm Sáng.

Phó Tầm nắm giữ 51%, phần còn lại chia cho mấy nhà đầu tư từ đầu.

Cổ phần 30% của mẹ tôi không hề được thể hiện.

Tôi lấy từ đáy két sắt ra bản hợp đồng cổ phần đã ố vàng.

Chữ ký năm xưa của Phó Tầm vẫn còn rõ nét, từng nét bút đều viết ra hai chữ: “Chân thành.”

Châm biếm biết bao.

Ngoài cửa vang lên tiếng tra chìa khóa.

Phó Tầm về rồi.

Trên người anh ta phảng phất mùi rượu, còn lẫn theo một mùi nước hoa lạ.

Ngọt gắt, lòe loẹt.

Là loại mà tôi chưa từng dùng.

“Chưa ngủ à?” Anh ta cởi áo vest, động tác tự nhiên.

“Đang gấp bản thảo.”

Tôi không quay đầu lại, mắt vẫn dán vào màn hình.

“Em có anh rồi, không cần vất vả thế.” Anh ta lại gần, theo thói quen đưa tay lên vai tôi.

Tôi đứng dậy đi rót nước, khéo léo tránh đi.

“Chuẩn bị lễ kỷ niệm 10 năm ổn chứ?”

“Cũng suôn sẻ.”

Anh ta như thở phào, lấy điện thoại ra, ánh sáng màn hình hắt lên gương mặt cố tỏ ra bình tĩnh.

“À đúng rồi, anh chọn cho em một bộ váy, mẫu mới của D, em xem thử.”

Tôi liếc mắt nhìn.

Chiếc váy trong ảnh cực kỳ lộng lẫy, đính đầy pha lê lấp lánh, trông như váy cưới.

“Anh còn nhớ Giang Lam không?”

Tôi đặt ly nước xuống, bất ngờ hỏi.

Không khí trong phòng lập tức đông cứng lại.

Anh ta nuốt khan, giọng căng thẳng: “Tự nhiên sao lại nhắc đến nó?”

“Hôm nay dọn phòng làm việc, tình cờ thấy cái này.”

Tôi đẩy một quyển album cũ qua.

Trang đang mở là ảnh chụp ở sân nhà cũ.

Phó Tầm mặc áo sơ mi đã sờn, gầy gò rụt rè cười.

Giang Lam khoác vai anh ta, cả hai cười đến vô tư vô lo.

Ngón tay Phó Tầm dừng lại trên gương mặt tươi cười của Giang Lam khẽ run rẩy.

“Tôi đang nghĩ,” tôi khẽ nói, ánh mắt không rời khỏi anh ta, “nếu Giang Lam còn sống, thấy anh bây giờ như thế… không biết cậu ấy sẽ nghĩ sao?”

Anh ta đột ngột ngẩng đầu nhìn tôi, đồng tử co lại: “Em có ý gì?!”

“Anh nghĩ xa rồi.”

Tôi cong môi, nhưng trong mắt không có lấy một chút ý cười, “Tôi chỉ muốn nói, chắc cậu ấy sẽ rất tự hào về anh.”

Hoảng rồi à?

Quả nhiên, trong lòng có quỷ, nghe gì cũng giống như tra khảo.

Anh ta vội vàng tránh ánh mắt tôi, giọng lắp bắp “…Anh mệt rồi, mai còn họp sớm. Em cũng ngủ sớm đi.”

Anh ta quay người, chui vào phòng ngủ.

Cánh cửa đóng lại, ngăn cách ra hai thế giới.

Tôi đứng nguyên tại chỗ, nhìn chằm chằm vào chút nước cuối cùng trong cốc, ngửa đầu uống cạn.

Hứa Niệm.

Một mạng người nhà họ Giang chưa đủ, giờ đến cả hôn nhân của tôi, cô cũng muốn lấy sao?

Vậy thì…Chúng ta tính sổ cho rõ.

3

Sáng sớm hôm sau, tôi đến thẳng trụ sở mới của Tầm Sáng Công Nghệ.

Tầng cao nhất là văn phòng tổng giám đốc, cả bức tường kính sát đất có thể nhìn bao quát nửa thành phố.

Đó là độ cao được xây bằng tài nguyên và quan hệ của nhà họ Giang.

Thang máy lặng lẽ đi lên.

Khi cửa mở, cánh cửa đôi của văn phòng tổng giám đốc chỉ khép hờ, bên trong vang lên tiếng cười vui vẻ của một người phụ nữ.

Tôi không ngần ngại đưa tay, đẩy cửa bước vào.

Hứa Niệm đang ngồi nghiêng trên mép bàn làm việc của Phó Tầm, váy xòe lơ lửng, đôi chân thon thả đong đưa nhẹ nhàng.

Tay Phó Tầm ôm sau eo cô ta, người nghiêng xuống sát hõm cổ.

“Xin lỗi,” móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay, nhưng trên mặt tôi vẫn là nụ cười tươi, “tôi làm phiền rồi.”

Không khí lập tức đông cứng.

Hứa Niệm là người phản ứng đầu tiên.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)