Chương 3 - Mối Tình Định Mệnh Giữa Hai Thế Giới
Hứa Cận khẽ vỗ đầu tôi: “Sao vậy?”
Tôi lí nhí oán trách: “Hứa… bạn học, em không muốn ngồi trên đùi anh đâu, cứng quá đau lắm.”
Hứa Cận bật cười, bàn tay rắn rỏi siết lấy eo tôi chặt hơn.
Cằm anh tựa vào hõm cổ tôi, mái tóc mềm mềm cọ vào má tôi: “Đừng sợ, lát nữa sẽ dịu lại thôi.”
Có lẽ vì sợ làm tôi hoảng, nên mỗi lần Hứa Cận nói chuyện đều rất nhẹ nhàng.
Đến kỳ sinh lý của tôi, anh còn giúp tôi lấy nước ấm giữa mỗi tiết học.
Dần dần, tôi cũng bắt đầu cảm thấy… anh hình như không đáng sợ như tưởng tượng.
11
Thế là, trong trường bắt đầu xuất hiện một hiện tượng kỳ lạ.
Cái người trước giờ chẳng để ai vào mắt – Hứa Cận – bỗng dưng thay đổi tính nết.
Lúc nào cũng im lặng đi theo sau lưng bạn gái nhỏ của mình.
Trên người đeo cái bình giữ nhiệt màu hồng nhìn cực kỳ lệch pha với hình tượng của anh ta.
Cúi người dỗ dành rất kiên nhẫn, chỉ để ép bạn gái nhỏ ăn thêm trái cây, uống thêm chút nước.
Có lúc bạn gái nhỏ giận dỗi, Hứa Cận liền ngồi xổm xuống, không ngại phiền mà xin lỗi:
“Đều là lỗi của anh, tha cho anh được không?”
Hứa Cận mua cho bạn gái nhỏ rất nhiều đồ, cứ như thể nếu một ngày không tiêu tiền, lòng Hứa thiếu gia sẽ không yên.
Thấy cái gì cũng muốn mua cho cô ấy.
Những chuyện này nhanh chóng trở thành đề tài nóng hổi trong trường.
Có người liều mình hỏi:
“Cận ca, lần này anh đắm sâu thế cơ à? Cô bé ngoan đó sắp được anh chiều lên tận trời rồi ha?”
Lúc đó, Hứa Cận đang rửa bình giữ nhiệt giúp tôi, lau kỹ từng chút một, xác nhận đã sạch rồi mới mất kiên nhẫn liếc nhìn người vừa cản đường.
“Liên quan gì đến cậu? Tôi thích thế đấy.”
Có người ngạc nhiên thốt lên:
“Trời má ơi, yêu đương lú rồi. Xong đời rồi, Cận ca thật sự dính bẫy rồi!”
12
Khi tất cả mọi người còn đang tò mò không biết tôi đã “thuần hóa” Hứa thiếu gia như thế nào…
Thì tôi lại đề nghị chia tay với Hứa Cận.
Hôm đó là một ngày mưa rất bình thường.
Tôi bấu lấy đầu ngón tay, đứng trước mặt Hứa Cận, không sao dám ngẩng đầu lên.
Anh không che ô, nhưng lại để tôi đứng dưới mái hiên tránh mưa.
Giọng anh trầm thấp:
“Em nói gì? Lặp lại lần nữa.”
Tôi càng cúi đầu thấp hơn, nhưng vẫn lặp lại một lần nữa:
“Em nói… em muốn chia tay…”
“Hừ.” Hứa Cận đút tay vào túi, ánh mắt đen nhìn chằm chằm tôi:
“Nếu anh nói anh không đồng ý thì sao?”
Tôi chưa từng thấy Hứa Cận lạnh lùng với tôi như vậy, cơ thể khẽ run lên.
Nỗi đau trong lòng lan rộng.
Ba mẹ tôi đều là giáo viên, từ nhỏ tôi đã bị quản rất nghiêm khắc.
Câu họ nói với tôi nhiều nhất là:
“Giang Lật, con phải biết điều hơn một chút, phải nghe lời hơn một chút.”
Điều tôi sợ nhất chính là ánh mắt thất vọng của họ.
Vì vậy tôi luôn rất ngoan.
Yêu Hứa Cận giống như một giấc mộng đẹp.
Nhưng giấc mộng ấy đã bị ba mẹ tôi phát hiện.
13
Họ xé tan nhật ký của tôi, đập vỡ điện thoại của tôi.
Chỉ vào mặt tôi mắng:
“Chúng tôi nuôi dạy con thành ra thế này sao? Còn nhỏ mà đã dám yêu đương rồi, không học hành nữa à?”
“Tuổi đầu mà đã không biết xấu hổ!”
Họ bắt tôi quỳ suốt đêm trong phòng sách để kiểm điểm lỗi lầm của mình.
Lúc đó là lần đầu tiên tôi phản kháng lại ba mẹ mình.
Khi trời vừa sáng, họ hỏi tôi sai ở đâu, tôi không trả lời.
Muốn dùng cách im lặng này để phản kháng.
Nhưng họ lại kéo tôi ra ngoài định đến trường:
“Được, được lắm, giờ mà dám chống đối chúng tôi như vậy, sau này chẳng phải muốn trời bằng?”
“Giờ chúng ta đi đến trường tìm thằng con trai đó, tôi phải đứng trước mặt toàn bộ thầy cô và bạn bè hỏi nó một câu:
Tại sao lại dụ dỗ con gái nhà người ta? Gọi cả ba mẹ nó tới đây, xem họ dạy con kiểu gì!”
Tôi bị lôi đi, nghe thấy những lời đó của ba mẹ mà hoảng sợ đến cực độ.
Vội vàng cúi đầu nhận sai.
Ba mẹ không kéo tôi nữa, nhưng cơn giận vẫn chưa nguôi:
“Khóc cái gì? Khóc cho ai xem? Ba mẹ chỉ muốn tốt cho con thôi.
Ngày mai đến trường tìm thằng đó chia tay cho mẹ! Sớm dứt khoát, chuyên tâm mà học hành!
Chúng ta sẽ làm thủ tục chuyển trường cho con.”