Vào đúng ngày kỷ niệm kết hôn, người chồng quân nhân chẳng biết lãng mạn của tôi lại dạy con trai nói một câu tiếng Nga với người tình cũ ngay trước mặt tôi:
“Солнышко моё — cô là mặt trời của bố.”
Anh ta chắc mẩm tôi – một đứa con gái quê mùa lên thành phố – chẳng thể nào hiểu nổi.
Nhưng anh ta không hề biết, ông ngoại tôi từng là phiên dịch viên cấp cao thời viện trợ Liên Xô.
Tối hôm đó, tôi ôm bụng bầu, đập thẳng bản ly hôn đã ký sẵn lên bàn.
“Đại tá Cố, cái gọi là quân hôn này — tôi không phục vụ nữa!”
Bình luận