Chương 3 - Mảnh Ngọc Duyên Phận
14.
Dù hoàng thượng và ta đã dặn dò cung nhân, nhưng hoàng cung xưa nay làm gì có chuyện gì giấu được?
Cô mẫu rốt cuộc vẫn biết việc hoàng hậu náo loạn Phượng Nghi điện, thậm chí còn đả thương ta.
Nhân cơ hội này, những phi tần vô cớ bị trừng phạt cũng lên điện Thọ Hoa khóc lóc kêu oan.
Lần đầu tiên, Thái hậu vì hoàng hậu mà nổi giận với hoàng thượng:
“Hoàng đế, ai gia biết ngươi đối với hoàng hậu tình sâu nghĩa nặng, luôn hết lòng yêu thương bảo vệ nàng. Vì không muốn nàng tổn thương, ngươi lạnh nhạt hậu cung, thậm chí vì nàng gánh vác lời gièm pha vô tử suốt sáu năm.”
“Nhưng hoàng đế, ngươi đã hai mươi tư tuổi, lại chưa có lấy một đứa con. Ngươi cũng nên nghĩ cho hoàng tộc, nghĩ cho chính mình!”
“Dù ai gia không phải mẹ ruột ngươi, nhưng từ năm ngươi sáu tuổi đã do ai gia nuôi dưỡng. Mẹ con ta cùng vượt bao sóng gió đến hôm nay, ngươi thừa biết khó khăn nhường nào.”
“Chỉ vì ngươi vô tử, mà không ít người trong triều đã bắt đầu nuôi dã tâm.”
“Yêu thương nàng Tạ Anh Nương như thế, đã là quá đủ. Nếu bọn họ còn oán hận, thì chính là phụ bạc tấm lòng ngươi bảo hộ bấy lâu!”
“Cũng may người hoàng hậu đả thương là Minh Châu, nếu đổi lại là phi tần khác, ngươi còn mặt mũi nào nhìn phụ huynh người ta?”
Hoàng thượng trầm mặc hồi lâu, cuối cùng hạ chỉ ngừng cấp thang tránh thai cho các cung.
Khi ta đang lơ mơ ngủ, hoàng thượng lặng lẽ đến Phượng Nghi điện lần nữa.
Ngài gọi cung nhân hỏi tỉ mỉ tình hình hôm đó, đặc biệt hỏi hoàng hậu đã nói gì, ta phản ứng ra sao, sắc mặt thế nào.
15.
Lời lẽ ta ứng đối hôm ấy quả thực không có sơ hở gì, hoàng thượng nghe xong mới âm thầm thở phào.
Lại có cung nhân bẩm thêm:
“Trước khi hoàng hậu nương nương đả thương quý phi, từng lớn tiếng quở trách quý phi nương nương hại ‘Vân đệ’ của nàng.”
Sắc mặt hoàng thượng lạnh đi vài phần:
“Vân đệ? Phó Kinh Vân? Hắn quả thật là oan hồn không tan.”
Ngài lập tức cho gọi Quỳnh Chi:
“Minh Châu và Phó Kinh Vân có quen biết ư?”
Quỳnh Chi suy nghĩ một lát rồi đáp:
“Là vị thế tử gia của phủ Trấn Viễn Hầu, người đã nạp tỳ nữ của phủ Tống làm thiếp.”
Sau khi hỏi rõ đầu đuôi, sắc mặt hoàng thượng vẫn không lộ hỉ nộ, chỉ lặng lẽ rời đi.
Quỳnh Chi khi giúp ta đắp chăn, trong mắt vẫn còn thấp thỏm lo âu. Ta nắm tay nàng, nhẹ siết lấy, trấn an.
Việc này… suy cho cùng vẫn là một ngòi nổ.
Dù phụ thân ta đã xử lý sạch sẽ, nhưng thiên hạ vốn không thiếu kẻ nhiều chuyện, lại còn có người giật dây sau lưng, lời đồn lan đi khắp nơi.
Họ nói: một kẻ như Phó Kinh Vân, tự phụ tài mạo, trong sạch cao ngạo, sao lại coi trọng một tỳ nữ tầm thường? Kẻ thật sự cùng hắn tư thông… chỉ e là người khác.
Khi ta nghe được lời ấy, đang ngồi bóc tâm sen trong nội điện.
Nhổ sạch tâm đắng, hạt sen trở nên thanh mát, dùng nấu canh ngọt, thích hợp xoa dịu hoàng thượng khi lòng bực dọc.
Vì chuyện dừng cấp thang tránh thai, hoàng thượng gần đây lại tranh cãi với hoàng hậu không ít.
Tạ Anh Nương là một nữ tử kỳ lạ—chỉ hơi thất thế, đã khiến Phó Kinh Vân nóng lòng xông ra vì nàng mà quét sạch chướng ngại, chẳng màng tiền đồ.
Nhưng lần này, chỉ sợ hắn không được như ý nguyện nữa rồi.
Tin đồn vừa rộ lên, phụ thân ta liền kéo Trấn Viễn Hầu ra giữa triều.
Ngay trên đại điện, trước mặt văn võ bá quan, phụ thân nghiêm nghị trách cứ Trấn Viễn Hầu dạy con bất nghiêm, khiến thế tử hành xử không đúng mực.
16.
Phụ thân ta dùng mấy chục điều luận tội, dội thẳng vào cha con nhà họ Phó.
Cuối cùng, ông đệ đơn xin từ quan, lấy lý do:
“Không thể cùng triều với Trấn Viễn Hầu, để tránh làm ô danh nho học.”
Việc ấy khiến quan viên trung lập kinh hãi, còn Trấn Viễn Hầu thì sợ đến thất thần.
Phụ thân hất tay áo, khinh thường liếc nhìn ông ta một cái:
“Nghe nói Phó thế tử còn có một quyển ‘Săn Hoa Ký’, ghi rõ từng thời điểm, từng nơi, từng vị cô nương được hắn tặng ngọc bội, lấy đó làm chuyện đắc ý khoe khoang.”
Đám quan viên vốn im lặng nãy giờ lập tức đồng loạt quỳ xuống, thỉnh cầu triều đình nghiêm trị Phó thế tử và Trấn Viễn Hầu phủ.
Thế cục đã định.
Phụ thân ta vốn có chí giáo hóa nhân tâm, sớm đã có ý rút lui về quê, nhậm chức Sơn trưởng tại thư viện Nhạc Lộc ở Lâm thành.
Trấn Viễn Hầu cũng là kẻ biết thời thế, trước khi hoàng thượng hạ chỉ xử phạt, liền chủ động thượng tấu xin phế trưởng lập thứ, đổi thế tử vị cho con trai thứ do đích thất sinh ra – Phó Hồi Phong.
Hoàng thượng gật đầu chuẩn tấu.
đ,ọc—fu-ll, tại Page Mỗ,i! ng,ày@ chỉ? muố:n—làm c|á: muố.i
Phó Kinh Vân từ nhỏ đã oán cha vì sau khi mẫu thân mất, ông cưới kế thất. Tạ Anh Nương là người luôn ở bên an ủi hắn, xem hắn như đệ đệ ruột thịt.
Nàng chính là mặt trời trong lòng hắn.
Nhưng Phó Kinh Vân trong mắt, chỉ có ánh dương của riêng mình.
Để ánh mặt trời ấy vĩnh viễn tỏa sáng, hắn không ngần ngại dập tắt mọi ánh sáng khác.
Thật là bỉ ổi đến cực điểm.
Một kẻ như vậy, sao xứng đáng được người khác đặt nơi tâm đầu?
17.
Mãi đến một mùa xuân khác, tin tức về Phó Kinh Vân lại truyền về kinh thành.
Hắn… đã chết.
Chết nơi quân doanh, vì xô xát với binh sĩ, chết không minh bạch.
Chỉ bởi có người lính nọ trong lúc tán nhảm nói bóng nói gió về hoàng hậu, hắn liền giận dữ ra tay đả thương.
Rồi bị những kẻ bất mãn bao vây, đánh hội đồng một trận thừa sống thiếu chết.
Lúc đám đông tản đi, hắn đã vĩnh viễn rơi lại mùa xuân năm ấy.
Trấn Viễn Hầu hối hận không nguôi.
Hắn cùng nguyên phối phu nhân ân ái sâu đậm, Phó Kinh Vân lại là đứa con được thương yêu nhất.
Quá đau lòng, ông ta đến phủ Định Quốc công gây náo loạn một trận, về nhà thì tinh thần sa sút, suốt ngày đóng cửa không ra ngoài.
Chỉ là, cái chết của Phó Kinh Vân chẳng tạo nên chút gợn sóng nào nơi kinh thành.
Bởi khi ấy, mặt trời của hắn – hoàng hậu nương nương – đã chẳng còn thời gian để bận tâm đến sống chết của hắn nữa rồi.
Kể từ khi dừng cấp thang tránh thai, hậu cung liên tục đón tin mừng.
Dù hoàng hậu có ngăn trở, quát mắng, thì tổng cộng đã có tám phi tần mang thai.
Biết tin, hoàng hậu ngồi suốt một đêm trong cung Tiêu Phòng, mắt chẳng chớp.
Sáng hôm sau, ánh nhìn của nàng lạnh lẽo chưa từng có.
Nàng không thèm liếc nhìn hoàng thượng đã đứng canh suốt đêm ngoài điện.
Dung nhan diễm lệ như xưa, nhưng lại lạnh đến thấu xương, cử chỉ đi đứng tao nhã kiêu kỳ, khiến người ta vừa kính vừa sợ.
Nàng như mặt trời chói lòa, thiêu cháy ánh mắt của mọi phi tần, cũng khiến hoàng thượng như bị cuốn vào, từng ngày sau đó đều vội vã đến cung Tiêu Phòng sau khi hạ triều.
Nhưng nàng… không tiếp.
17.
“Thưa nương nương, chỉ e hoàng hậu nương nương sắp được sủng ái trở lại.”
Quỳnh Chi cắm cành hoa vừa cắt vào bình, vẻ mặt mang theo chút u sầu.
Ta chỉ cười mà không đáp.
Được sủng ái trở lại ư?
Hoàng hậu nương nương… từ khi nào đã từng thất sủng?
Vị đế vương trẻ ấy vốn đa tình ôn nhu, tuy có lúc vì chuyện con nối dõi mà phải thỏa hiệp, nhưng chưa từng thực sự lạnh nhạt với nàng.
Chỉ là, Tạ Anh Nương chìm sâu trong tình yêu, nên không nhìn ra điều ấy.
Nàng cho rằng hoàng thượng đã thay lòng, quên sạch lời thề năm xưa, tình nghĩa thuở nhỏ.
Nàng không còn tin ngài nữa.
Ta thong dong ném một nắm thức ăn xuống hồ cá, đàn cá chép tranh nhau nổi lên, bụng trắng lật phơi giữa làn nước, náo loạn cả mặt hồ.
“Hoàng hậu nương nương không chỉ được sủng lại đâu,”
Ta nhướng mắt, mỉm cười,
“Nàng sẽ… có thai.”
Quỳnh Chi kinh hô khe khẽ.
Ta nghiêng đầu, nụ cười ôn nhu mà sâu sắc:
“Sợ gì chứ? Giờ nên lo lắng là mấy phi tần đang mang thai kia kìa.”
Lúc cùng cô mẫu đánh cờ, bà nhìn ta thật lâu, rồi chậm rãi nói:
“Con đúng là không vội… Các cung khác thì đang tranh nhau để sinh hạ hoàng trưởng tử.”
“Nay hoàng hậu đã hoài thai long chủng, ai còn muốn giành lấy danh hiệu ấy, e là… chán sống rồi.”
Mấy tháng trước, khi hoàng thượng lại một lần do dự ngoài cung Tiêu Phòng, hoàng hậu rốt cuộc mở cửa.
Nàng hoàng hậu xưa nay mạnh mẽ cứng cỏi, rốt cuộc cũng rơi lệ, cùng hoàng thượng ôn chuyện cũ, nức nở kể những điều đau lòng năm xưa.
Hoàng thượng cũng rơi lệ theo.
Tạ Anh Nương không chỉ là mặt trời của Phó Kinh Vân—nàng còn là chu sa chấm đỏ, khắc sâu nơi lòng vị quân vương kia, chưa từng phai nhạt.
Nay nàng trở lại, thế như sấm sét, làm lu mờ mọi ánh sáng trong hậu cung.
Hoàng thượng, trừ những lúc bất đắc dĩ phải đến Phượng Nghi điện, thì hầu hết thời gian đều quấn quýt bên cung Tiêu Phòng.
18.
“Ta cứ nghĩ con còn nhỏ, không giữ được bình tĩnh, ai ngờ lại tính toán đâu ra đấy.”
Cô mẫu cười khẽ, khi ta đánh cờ đã có thể kiên trì đến tận một chén trà.
đ,ọc—fu-ll, tại Page Mỗ,i! ng,ày@ chỉ? muố:n—làm c|á: muố.i
“Minh Châu năm nay có vẻ thong dong hơn nhiều, không như mấy năm trước lúc nào cũng căng như dây đàn, trông mà xót ruột.”
“Là vì Phó Kinh Vân đã gặp báo ứng, nên Minh Châu vui lòng đấy.”
Cô mẫu trầm mặc một lát, rồi thấp giọng nói:
“Phó Kinh Vân chẳng đáng là gì. Kẻ thật sự ra tay… vẫn còn sống nhởn nhơ kia kìa. Minh Châu, chớ nên manh động.”
Ta cầm quân cờ trắng, gảy nhẹ trong tay, cười khẽ:
“Nàng đã mang thai rồi, ắt hẳn ngày đoạn tuyệt cùng hoàng thượng… cũng không còn xa.”
“Ta vội gì chứ?”
Dứt lời, tay ta hơi khựng lại.
Ngẩng đầu, vừa khéo chạm phải ánh mắt đầy nghiêm nghị của cô mẫu.
“Cả nhà đều nói con ngốc,” bà khẽ thở ra, “Nhưng ta thấy, con là người… quá thông minh.”
Lúc hoàng thượng đến Phượng Nghi điện, ta đang chép kinh.
Tờ giấy trắng trải đầy trong điện, chữ viết mềm mại vương khắp nơi.
Vừa thấy ngài, mắt ta lập tức sáng lên, vứt bút, nhào tới:
“Biểu ca, cứu thiếp!”
Hoàng thượng cười cười, ngón tay gõ nhẹ lên chóp mũi ta:
“Minh Châu lại chọc giận mẫu hậu rồi? Sao lại bị phạt chép kinh?”