Chương 2 - Mảnh Ký Ức Mất Tích
4
Tôi giơ tay lên trước Tạ Trì một bước, đóng sập cửa tủ.
“Anh trai anh để quên điện thoại ở nhà rồi. Nếu anh có việc gấp, hay là gọi cho trợ lý của anh ấy hỏi xem?”
Tạ Thừa Chu thở phào một hơi, như vừa đi một vòng qua quỷ môn quan, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Anh ta càng nghĩ càng hối hận.
Nếu ngay từ đầu không trốn, còn có cơ hội giải thích.
Giờ đột nhiên chui ra từ tủ quần áo, dù nói gì Tạ Trì cũng sẽ không tin nữa.
Tạ Thừa Chu hận tôi đến nghiến răng.
Anh ta điên cuồng nhắn tin cho tôi.
【Cô mau bảo Tạ Trì đi đi!】
【Bảo nó đi! Mau bảo nó đi!】
【Thẩm Đường, cô là người đàn bà lòng dạ độc ác, đợi tôi ra ngoài sẽ không tha cho cô!】
【Cô muốn ly gián anh em chúng tôi đúng không? Hừ, vô ích thôi.】
【Thẩm Đường, cô sẽ phải trả giá cho những việc hôm nay đã làm!】
Tôi cười mà như không cười liếc qua điện thoại, sau đó quay người lại đi về phía tủ quần áo.
“A Trì, anh có muốn thay đồ ngủ không?”
Sắc mặt Tạ Thừa Chu tái xanh tim treo lên tận cổ họng.
【Xin lỗi, vừa rồi là tôi ăn nói không suy nghĩ, cô đừng để trong lòng.】
【Đừng mở cửa tủ nữa, tôi cầu xin cô.】
【Thẩm Đường, cô muốn hủy hoại cả nhà chúng tôi sao?】
Điện thoại reo không ngừng.
Tôi khó chịu nhíu mày, trả lời tin nhắn.
【Anh, anh hơi ồn rồi, tôi bật chế độ không làm phiền trước nhé.】
【Thẩm Đường!!】
Tin nhắn lần này của Tạ Thừa Chu gửi tới, điện thoại tôi không hề vang lên bất kỳ âm báo nào.
Sắc mặt Tạ Thừa Chu trắng bệch.
Bất đắc dĩ, anh ta chọn cách chuyển tiền vào thẻ của tôi.
Tiếng tin nhắn báo tiền vào tài khoản vang lên bên tai tôi như tiếng trời.
Tôi đại phát từ bi, rời khỏi trước tủ quần áo.
Tôi lấy từ túi mua sắm bên cạnh ra một bộ đồ ngủ nam mới, đưa cho Tạ Trì.
“Tôi chợt nhớ ra buổi chiều có mua một bộ mới, anh mặc bộ này đi.”
Tạ Trì liếc tủ quần áo một cái đầy suy tư, nhỏ giọng nói cảm ơn tôi.
“Chị dâu, tôi không phải muốn gây chia rẽ, tôi chỉ thấy anh tôi hình như không được có trách nhiệm cho lắm, khuya thế này lại bỏ bạn gái ở nhà một mình, ra ngoài còn không mang theo điện thoại, trông cứ như sợ chị kiểm tra vậy, ai biết nửa đêm anh ấy ở ngoài rốt cuộc đang làm gì.”
“Nếu tôi có bạn gái, tôi chắc chắn sẽ không đối xử với cô ấy như vậy, tôi nhất định sẽ báo cáo mọi lúc mọi nơi, để cô ấy khỏi bất an.”
“Chị dâu, bạn trai cũ của chị chắc chắn cũng làm vậy nhỉ?”
Tạ Trì lén lút liếc tôi, tâm tư nhỏ nhoi trong mắt đã không giấu nổi.
Tôi ngồi bên giường, nghe anh nhắc đến ba chữ “bạn trai cũ”, biểu cảm có một thoáng hoảng hốt.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh một cái, rồi nhanh chóng dời mắt đi.
Hốc mắt tôi hơi đỏ, nhưng vẫn giả vờ nhẹ nhàng cười một cái.
“Bạn trai cũ của tôi đúng là rất chu đáo, ở bên anh ấy tôi rất có cảm giác an toàn.”
Tạ Trì theo bản năng muốn giúp tôi lau nước mắt.
Tay giơ lên được một nửa, mới nhận ra thân phận đã không còn như trước.
Làm vậy không thích hợp.
Anh cứng đờ buông tay xuống, khàn giọng hỏi:
“Bạn trai cũ của chị đã tốt như vậy, sao chị còn chia tay anh ấy?”
Đôi mắt vương lệ của Tạ Trì nhìn chằm chằm tôi, nhất quyết muốn nghe câu trả lời.
Tôi giơ tay lau nước mắt trên mặt, nói:
“Anh ấy rất tốt, nhưng tôi không đủ tốt, tôi không làm được để anh ấy toàn tâm toàn ý tin tưởng tôi, không làm được để cho anh ấy cảm giác an toàn.”
“Khi ở bên tôi, anh ấy luôn giữ lại điều gì đó, thậm chí còn tốn hết tâm tư giấu tôi rất nhiều chuyện, ở bên tôi anh ấy sẽ rất đau khổ, chia tay có lẽ là lựa chọn tốt nhất giữa chúng tôi.”
Tạ Trì quay mặt đi, giọng nói đã nghẹn ngào run rẩy đến không thành tiếng.
“Nếu…… nếu anh ấy quay lại tìm chị, chị còn ở bên anh ấy không?”
Tôi do dự một lát, rồi mỉm cười buông bỏ.
“Thôi vậy, tôi mong anh ấy có thể gặp được một cô gái tốt khiến anh ấy buông bỏ đề phòng, tôi mong anh ấy hạnh phúc.”
Tạ Trì cuối cùng cũng không kìm được nước mắt.
Anh quay lưng về phía tôi, nghẹn ngào đến mức bờ vai cũng run lên.
Tôi biết rõ mà vẫn hỏi.
“Anh sao vậy?”
Tạ Trì lắc đầu.
“Viêm mũi dị ứng phát tác thôi, không sao.”
Anh lau nước mắt một cách qua loa, nói:
“Muộn rồi, chị dâu ngủ sớm đi.”
Tạ Trì cầm tấm chăn bên cạnh, nhấc chân đi ra phòng khách.
Tôi tắt đèn, trở về giường ngủ.
Tạ Thừa Chu xác nhận Tạ Trì đã đi xa, lúc này mới từ trong tủ quần áo bước ra.
Tạ Trì đang ở phòng khách, Tạ Thừa Chu lúc này ở lại cũng không xong, đi cũng không được.
Sắc mặt Tạ Thừa Chu khó coi đến cực điểm.
Anh ta khóa trái cửa phòng ngủ, rồi quay lại lay tôi tỉnh dậy.
Tạ Thừa Chu túm lấy cổ tay tôi, kéo tôi từ trên giường ngồi dậy.
Hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện.
Trước hôm nay, Tạ Thừa Chu chưa từng nghĩ sẽ có người dám đấm thẳng vào mặt mình, còn dùng danh nghĩa cướp người yêu.
Mà người đánh anh ta, lại chính là em trai ruột của anh ta.
Tạ Thừa Chu giận quá hóa cười.
“Thẩm Đường, chơi đã chưa?”
Tạ Thừa Chu dùng rất nhiều lực, cổ tay tôi bị anh ta nắm đau đến nhức nhối.
“Anh làm tôi đau rồi.”
Tạ Thừa Chu cười lạnh nhìn tôi.
“Tôi không giết cô, cô nên lén mừng đi.”
Giọng Tạ Thừa Chu quá hung dữ.
Tôi đáng thương nhìn anh ta, nước mắt không nghe lời rơi xuống.
“Tạ Thừa Chu, có phải trong mắt anh, loại trẻ con không mẹ như tôi rất dễ bị bắt nạt không? Người bên cạnh tôi đều nói, loại cô nhi như tôi, dù bị bắt nạt đến chết cũng sẽ không có ai đứng ra bênh vực.”
“Anh không cho tôi thích Tạ Trì, không cho tôi yêu anh ấy, không cho tôi tức giận nổi cáu, đến cả bây giờ anh làm tôi đau, tôi than phiền cũng không được.”
Mày Tạ Thừa Chu nhíu chặt, bị tôi khóc đến mức toàn thân không được tự nhiên.
Anh ta buông tay, thấy cổ tay tôi đã bị anh ta bóp đỏ một mảng.
Tôi lẩm bẩm nói:
“Tôi rõ ràng chẳng mưu cầu gì cả, tôi chỉ muốn có một gia đình nhỏ, muốn có người thích tôi, muốn có người có thể bảo vệ tôi.”
Tạ Thừa Chu trầm mặt, không nói một lời.
Anh ta bất lực thở dài, như nhận mệnh ngồi xuống bên giường.
Anh ta không chịu nổi tôi khóc tiếp, vội vàng chuyển chủ đề.
“Cổ tay đau lắm à? Có cần đi bệnh viện không?”
Tôi lắc đầu.
“Xoa xoa là được rồi.”
Tạ Thừa Chu thở dài một tiếng, đưa tay giúp tôi xoa bóp cổ tay sưng đỏ.
“Đau quá…… anh nhẹ tay chút.”
Tạ Thừa Chu nhíu mày, như thể ghét tôi lắm chuyện.
“Vậy thế này được chưa? Đỡ hơn chút nào không?”
Tôi gật đầu:
“Anh có thể sâu thêm một chút.”
Tạ Thừa Chu: “…… cái đó gọi là mạnh tay hơn.”
Tôi còn định mở miệng nói thêm vài câu mờ ám, thì Tạ Thừa Chu không kiên nhẫn cắt ngang.
“Im miệng! Đau cũng phải chịu! Cô đáng đời!”
Nói xong, thấy tôi đờ đẫn nhìn anh ta, anh ta mới nhận ra lời mình nói quá đáng.
Anh ta gượng gạo chữa cháy:
“Lần đầu tôi làm chuyện này, làm không tốt cũng là chuyện bình thường, cô bao dung thêm chút.”
Tôi gật đầu.
“Anh vui là được, tôi sẽ bao dung.”
Mày Tạ Thừa Chu nhíu từ đầu đến cuối không hề giãn ra.
Anh ta cảm thấy lời tôi nói rất không đúng, nhưng ngẫm kỹ lại hình như cũng có chút đạo lý.
Từng chữ từng câu mà sửa lại thì lại có vẻ mình quá so đo.
Tạ Thừa Chu dứt khoát không nghĩ thêm nữa, cúi đầu chuyên tâm xử lý vết thương trên cổ tay tôi.
Anh ta quay lưng về phía cửa phòng ngủ.
Ánh sáng lọt qua khe cửa, có một nửa bị bóng người khác che khuất.
Tạ Trì đứng trước cánh cửa khóa chặt, im lặng hồi lâu.
Giọng nói của tôi và Tạ Thừa Chu, mơ hồ truyền đến tai anh qua cánh cửa.
Điếu thuốc kẹp giữa đầu ngón tay Tạ Trì đã cháy hết, ánh lửa đỏ rực thiêu đốt da anh đến đỏ lên, anh cũng hoàn toàn không hay biết.
Rất lâu sau, Tạ Trì mới hoàn hồn.
Anh nở một nụ cười cay đắng, thấp giọng thì thầm:
“Tôi có tư cách gì mà ghen chứ?”
“Là con đường tôi tự chọn, còn có thể trách ai đây……”
5
Tạ Trì ngủ một đêm trong phòng khách.
Tạ Thừa Chu vẫn luôn mong Tạ Trì ra ngoài một chuyến, để mình tranh thủ rời đi.
Nhưng Tạ Trì không những không đi, hôm sau còn dậy rất sớm, tự tay vào bếp làm bữa sáng.
Tạ Thừa Chu hết cách rồi.
Hôm nay anh còn phải đến công ty, không thể vì Tạ Trì ở lì trong nhà tôi mà anh cũng theo đó định cư luôn trong tủ quần áo.
Tạ Thừa Chu hít sâu một hơi, chuẩn bị tâm lý xong xuôi rồi mới kéo cửa phòng ngủ ra.
Vừa ngẩng đầu lên, anh đã chạm mặt Tạ Trì.
Tạ Trì không biểu cảm liếc anh một cái, sau đó lặng lẽ bưng bữa sáng cho ba người đặt lên bàn.
Ánh mắt đó khiến Tạ Thừa Chu lạnh sống lưng.
Anh vội mở miệng giải thích:
“Anh với cô ấy không phải như em nghĩ đâu, hôm qua anh cũng là bị ép bất đắc dĩ mới…”
“Anh, ăn cơm đi, lát nữa nguội.”
Tạ Trì cúi mắt cắt ngang lời anh, rõ ràng không muốn anh nói thêm, cũng không muốn nghe thêm.
Tạ Thừa Chu vẫn chưa chịu, còn định chứng minh trong sạch.
Tạ Trì dứt khoát nhét cái bánh bao vào miệng anh.
“Ăn không nói, ngủ không nói.”
Hôm nay Tạ Trì bình tĩnh quá mức, cả người đều toát ra cảm giác không ổn.
Tạ Thừa Chu liếc nhìn bàn ăn đầy ắp đồ, cứng rắn không dám động đũa.
Anh sợ Tạ Trì bị tức điên, bỏ thuốc độc vào bữa sáng.
Mãi đến khi thấy Tạ Trì bắt đầu ăn, anh mới do dự cầm đũa lên.
Anh vừa uống một ngụm cháo, Tạ Trì đã lạnh lùng mở miệng:
“Con mèo trong nhà hình như cũng đến lúc triệt sản rồi, nghe nói cái thứ hai nửa giá. Anh à, thứ kia của anh để lại cũng chẳng có tác dụng gì, làm luôn đi.”
Tạ Thừa Chu: “……”
Anh mặt mày tái xanh đứng dậy.
“Anh ăn xong rồi, anh đi công ty trước.”
Anh bước ra hai bước, rồi quay đầu nhìn tôi vẫn đang ăn cơm.
Tạ Thừa Chu một tay xách tôi lên, kéo thẳng ra ngoài cửa.
Anh mặt không đổi sắc nói dối:
“Vừa rồi em nói sáng nay có việc phải ra ngoài, tiện đường anh đi chung, anh chở em luôn.”
Sắc mặt Tạ Trì âm trầm nhìn hai chúng tôi hành động thân mật.
Đến khi vào thang máy, Tạ Thừa Chu mới buông tay.
Anh giải thích:
“Hôm nay Tạ Trì trông rất lạ, anh sợ anh không ở đây, nó sẽ xung đột với em.”
“Mặc dù việc em làm đúng là khiến người ta tức giận, nhưng nói cho cùng, chuyện thành ra thế này, anh cũng có một phần trách nhiệm.”
Quầng thâm dưới mắt Tạ Thừa Chu rất nặng, cả người lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Dù trước đây có thức trắng tăng ca, cũng không khiến anh kiệt quệ bằng mấy chuyện rối ren gần đây.
Tạ Thừa Chu đưa tôi lên xe.
Anh hỏi:
“Em có muốn đi đâu không? Anh có thể đưa em đi.”
“Nếu không thì ban ngày em cứ ở phòng nghỉ trong văn phòng anh, không gian rất lớn, cũng không ai làm phiền, đợi anh tan làm thì cùng về.”
Tôi che miệng, khan một tiếng.
Tạ Thừa Chu liếc tôi, hỏi:
“Say xe à?”
Tôi lắc đầu.
“Không, chỉ là mang thai rồi.”
Lời vừa dứt, Tạ Thừa Chu phanh gấp.
Lốp xe cọ sát mặt đường, phát ra tiếng rít chói tai.
Tạ Thừa Chu gần như sụp đổ.
“Em nói cái gì cơ!”
6
“Chuyện này, Tạ Trì biết chưa?”
Tôi yếu ớt lắc đầu.
“Tôi còn chưa kịp nói với anh ấy.”
Trong ánh mắt Tạ Thừa Chu tràn ngập tuyệt vọng.
Chuyện anh hối hận nhất lúc này, chính là khi trước bày ra dáng vẻ gia trưởng, đến trước mặt tôi khuyên tôi chia tay.
Tạ Thừa Chu suy sụp xoa mặt một cái, khàn giọng hỏi:
“Em… em định làm thế nào?”
Tôi nói:
“Tôi muốn đi khám thai trước. Từ tối qua bụng đã đau rồi, đều là bị anh chọc tức.”
Môi Tạ Thừa Chu mím chặt, lửa lớn đến mấy cũng không dám phát ra.
Anh nhận mệnh lái xe đưa tôi đến bệnh viện.
Hôm nay anh im lặng một cách khác thường.
Lúc chờ gọi số trong bệnh viện, anh luôn im lặng ngồi bên cạnh tôi.
Anh do dự rất lâu, cuối cùng vẫn phải mở miệng hỏi:
“Đứa bé này em định xử lý thế nào? Giữ hay không giữ, anh đều tôn trọng lựa chọn của em, dù sao cũng là anh có lỗi với em trước.”
Lời này vừa nói ra, mấy cặp vợ chồng ngồi bên cạnh liên tục liếc nhìn sang, trên mặt viết đầy hai chữ hóng chuyện.
“Tôi muốn sinh.”
Tôi dừng lại một chút, rồi hỏi:
“Nhưng nếu Tạ Trì không nhận thì sao?”
Trong lòng Tạ Trì, tôi và Tạ Thừa Chu đã ở bên nhau được một thời gian rồi.
Giờ nói với Tạ Trì rằng anh sắp vui vẻ làm cha, Tạ Trì mà vui mới là lạ.
Tạ Thừa Chu lại xoa mặt một cái.
Trông như một người chồng bất lực tuyệt vọng.
Anh gần như nghiến răng nói ra mấy chữ:
“Anh ấy không nhận, anh nhận.”
Tôi truy hỏi đến cùng.
“Anh nhận kiểu gì? Nói với anh ấy anh là cha của nó à?”
Tạ Thừa Chu gật đầu.
“Vậy đứa trẻ hỏi mẹ nó là ai thì sao?”
Tạ Thừa Chu nhắm mắt lại, như đang cố kìm nước mắt.
“Anh sẽ cưới em, sẽ nói với nó, em là mẹ của nó.”
“Thẩm Đường, em không cần lo, anh sẽ tôn trọng lựa chọn của em, cũng sẽ chịu trách nhiệm đến cùng với lựa chọn đó.”
Một cô gái ngồi bên cạnh chúng tôi trợn mắt, quay sang thì thầm với người bên cạnh:
“Tra nam, da mặt dày xin phong, giờ lại giả làm người tử tế.”
Tạ Thừa Chu: “……”
Hai ngày nay, anh đã chịu hết toàn bộ uất ức cả đời mình.
Đến lượt gọi số của tôi, Tạ Thừa Chu đi cùng tôi vào trong.
Khi làm khám thai, bác sĩ mặt đầy nghi hoặc.
“Cô gái nhỏ, cô xác định là mình mang thai sao?”
Tôi diễn ngốc xưa nay rất có bài bản.
“Que thử thai hiện một vạch, không phải là có thai sao?”
Bác sĩ: “……”
Bác sĩ thở dài, chỉ đường cho tôi sang khoa phụ sản.
Khoa phụ sản kiểm tra một vòng, lại cho tôi sang khoa tiêu hóa.
Bác sĩ khoa tiêu hóa liếc tôi hai cái, kê cho tôi mấy hộp thuốc tiêu hóa.
Tâm trạng Tạ Thừa Chu như tàu lượn siêu tốc.
Ra khỏi bệnh viện, dáng vẻ anh nói không rõ là may mắn hay tiếc nuối.
Lên xe, Tạ Thừa Chu ném thuốc tiêu hóa cho tôi.
“Ăn đi, thuốc phá thai bác sĩ kê cho em đó.”
“Thẩm Đường, trêu đùa anh vui lắm à?”