Chương 2 - Mảnh Ghép Đôi Nàng Sinh Đôi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi là Lâm Hiểu Dương – con bé đầu trọc chính hiệu.

Sáng hôm sau, tôi đầu trọc bước vào lớp, cả trường nổ tung.

Dọc hành lang, người thì chỉ trỏ, người thì nhịn cười, có đứa còn lén móc điện thoại ra chụp.

Tôi giả vờ không nhìn, bước thẳng như không có gì, nhưng trong lòng sướng muốn chết—cuối cùng, không ai nhầm tôi với Hiểu Nguyệt nữa.

Thầy chủ nhiệm – thầy Trương – gọi tôi vào văn phòng.

Ông đẩy kính, giọng đầy giằng xé: Lâm Hiểu Dương, em biết trường tuy không cấm cạo trọc, nhưng hình tượng này của em…”

“Nội quy ghi ‘ăn mặc gọn gàng’, đầu trọc của em rất gọn.” – Tôi xoa đầu, chẳng có gàu, không thuốc nhuộm, đúng chuẩn sạch sẽ.

Thầy Trương nghẹn họng, cuối cùng chỉ đành xua tay: “Thôi, về đi.”

Vừa ra khỏi văn phòng, tôi va phải Lý Hạo lớp bên, thành viên đội bóng rổ, bình thường ngông nghênh như ông tướng.

Thấy tôi, nó sững người, rồi cười toe:

“Yo, Lâm Hiểu Dương, tạo hình này chất đấy!”

Tôi nhướn mày: “Sao? Muốn thử không?”

Nó không phản đòn, ngược lại còn sờ sờ mái tóc húi cua của mình:

“Thật ra… cũng ngầu đấy chứ.”

Tôi không ngờ, cạo cái đầu mà được thằng đầu gấu như Lý Hạo nể một cái.

Trên đường về, Hiểu Nguyệt đi bên cạnh tôi, mặt muốn nói lại thôi.

“Có gì thì nói.” – Tôi đá hòn sỏi lăn lóc.

Chị ngập ngừng: “Mẹ chắc tức chết.”

Tôi nhún vai: “Cũng đâu phải lần đầu.”

Quả nhiên, vừa mở cửa bước vào nhà, mẹ tôi suýt làm rơi dao đang cầm.

“LÂM! HIỂU! DƯƠNG!” – Giọng bà cao vút tám tông – “Con điên rồi hả?!”

Bố tôi cũng bật dậy khỏi ghế, tròn mắt nhìn tôi như thấy người hành tinh:

“Con… đầu óc có vấn đề à?!”

Hiểu Nguyệt âm thầm lủi vào phòng, còn tôi thì đứng giữa phòng khách hứng pháo.

“Một đứa con gái mà đi cạo đầu?! Người ta sẽ nghĩ thế nào hả?!” – Mẹ tôi tay run lên vì tức – “Chị con từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ khiến mẹ phải lo, còn con?!”

“Đúng thế, chị chưa khiến mẹ lo, còn con thì… lo muốn ná thở.” – Tôi nhe răng cười – “Cân bằng thôi mà, mẹ.”

Bố tôi vớ luôn cái dép, tôi lập tức phóng vào phòng, khóa cửa.

Ngoài cửa, mẹ vẫn chưa xả xong cơn giận: “Nhìn chị mày xem, rồi nhìn mày!”

Tôi nằm dài trên giường, mắt nhìn trần nhà, trong đầu đếm thầm:

Một… Hai… Ba…

Đến giây thứ 27, Hiểu Nguyệt khẽ gõ cửa: “Hiểu Dương, ăn cơm thôi.”

Tôi không đáp.

Chị lại gõ cửa lần nữa:

“Mẹ nói không mắng nữa, bảo ra ăn cơm.”

Tôi bật dậy, mở cửa. Hiểu Nguyệt đứng đó, tay cầm một bát cơm đầy ắp thức ăn.

“Tự lấy hả?” – Tôi hỏi.

Chị gật đầu:

“Tranh thủ lúc họ không để ý.”

Tôi đón bát cơm, cắm mặt vào ăn như chưa từng được ăn.

Hiểu Nguyệt ngồi xuống mép giường, nhìn tôi một lát, bỗng nhỏ giọng:

“Thật ra… trông cũng ngầu.”

Tôi suýt nghẹn:

“Chị nói gì cơ?”

Chị mím môi, giọng nhỏ hơn nữa:

“Ý chị là… đầu trọc nhìn cũng ngầu lắm.”

Tôi trừng mắt nhìn chị, rồi bật cười:

“Lâm Hiểu Nguyệt, cuối cùng chị cũng nói được một câu tử tế.”

Chị nhẹ đá vào chân tôi, nhưng khóe môi thì hơi nhếch lên.

Sau vụ “đầu trọc”, vị trí của tôi trong trường bỗng thay đổi theo cách khó hiểu.

Trước đây, tôi chỉ là em gái của Lâm Hiểu Nguyệt.

Giờ thì tôi là Lâm Hiểu Dương – con bé cạo trọc đầu.

Đến huấn luyện viên đội bóng rổ cũng liếc tôi hai cái:

“Kiểu tóc này… chơi bóng chắc gió cản ít hơn nhỉ?”

Tôi cười toe:

“Hay thầy thử luôn xem sao?”

Không ngờ ông ấy thật sự sờ đầu suy nghĩ hai giây, rồi lắc đầu:

“Thôi, vợ tôi mà thấy chắc giết tôi mất.”

Hôm thi đấu bóng rổ, tôi vốn chỉ là dự bị.

Huấn luyện viên ban đầu chẳng định cho tôi ra sân, nhưng một cầu thủ chủ lực bị trẹo chân.

Ông nhìn quanh một vòng, cuối cùng chỉ vào tôi:

“Lâm Hiểu Dương, vào!”

Tôi xoay xoay cổ tay, bước lên sân.

Đối thủ thấy tôi thì sững lại, có đứa bật cười:

“Con gái đầu trọc chơi bóng? Còn muốn tấu hài à?”

Tôi lờ đi, nhận bóng, nhồi vài nhịp rồi đột ngột tăng tốc, đảo người một cái là vượt qua nó, lên rổ ghi điểm.

Toàn sân im phăng phắc một giây.

Rồi vỡ oà trong tiếng reo hò.

Lý Hạo đứng bên ngoài giơ ngón cái:

“Đỉnh luôn!”

Trận đó, đội tôi thắng.

Huấn luyện viên vỗ vai tôi:

“Từ nay em đánh chính.”

Trên đường về nhà, Hiểu Nguyệt hiếm hoi mở lời trước:

“Hôm nay em chơi… giỏi thật.”

Tôi nhướn mày:

“Sao, cuối cùng cũng nhận ra em không phải đồ bỏ đi hả?”

Chị không phản ứng, chỉ khẽ nói:

“Thật ra… chị luôn thấy em rất giỏi.”

Tôi khựng lại.

Hiểu Nguyệt xưa giờ đâu có nói mấy câu kiểu này.

Chị cúi đầu, giọng lí nhí:

“Chỉ là… không biết phải nói sao với em.”

Tôi nhìn chị vài giây, đột nhiên đưa tay vò đầu chị — dù chị cao hơn tôi một chút, nhưng động tác ấy khiến chị giật bắn.

“Lâm Hiểu Nguyệt,” – Tôi cười toe – “thỉnh thoảng chị cũng đáng yêu phết đấy.”

Chị đỏ mặt, đẩy tay tôi ra:

“Đừng có làm loạn.”

Cuối tuần, nhà có khách.

Vừa bước vào, cô tôi đã suýt xoa:

“Ui chao, Hiểu Nguyệt lại cao hơn rồi! Mỗi ngày một xinh!”

Rồi quay sang tôi, gương mặt đơ mất một giây:

“Hiểu Dương… kiểu tóc này… đặc biệt thật đó.”

Mẹ tôi đứng cạnh cười trừ:

“Nó dạo này đang… nổi loạn.”

Trong bữa cơm, cô hỏi Hiểu Nguyệt:

“Nghe nói kỳ thi tháng này con lại nằm top 10 toàn khối?”

Chị gật đầu ngoan ngoãn:

“Dạ, hạng chín ạ.”

“Giỏi quá trời luôn!” – Cô cười rạng rỡ, rồi quay sang tôi –

“Còn Hiểu Dương?”

Tôi gắp một miếng sườn, tỉnh queo:

“Hai trăm linh năm.”

“Gì cơ?”

“Hạng toàn khối. Hai trăm linh năm.”

Mặt bố tôi đen như đáy nồi, mẹ vội đỡ lời:

“Hiểu Dương giỏi thể thao mà, chơi bóng rổ cũng tốt…”

Cô cười gượng vài tiếng:

“Ừm… cũng được mà…”

Ăn xong, tôi về phòng luôn. Hiểu Nguyệt bị giữ lại tiếp chuyện họ hàng.

Tôi nằm dài trên giường, đeo tai nghe, vặn nhạc đến hết cỡ.

Một lúc sau, cửa mở. Hiểu Nguyệt bước vào, tay cầm hai thanh sô-cô-la.

“Cô cho.” – Chị đưa tôi một thanh.

Tôi nhận lấy, bóc ra bỏ vào miệng. Ngọt đến phát ngấy.

“Họ về rồi?” – Tôi hỏi.

Chị gật đầu:

“Bố đưa xuống dưới rồi.”

Tôi cười nhạt:

“Cuối cùng cũng khỏi phải diễn vai ‘con gái vàng’ rồi ha?”

Hiểu Nguyệt không đáp, chỉ ngồi xuống mép giường, thở dài một cái.

“Hiểu Dương,” – Chị bỗng nói –

“Thật ra… chị cũng mệt lắm.”

Tôi quay đầu nhìn chị.

Ngón tay chị xoắn vào nhau, giọng nhỏ như tiếng muỗi:

“Mỗi lần họ khen chị, chị lại thấy sợ… sợ lần sau mình không được như thế nữa, sợ làm họ thất vọng.”

Tôi chết lặng.

Lần đầu tiên tôi nghe Hiểu Nguyệt nói mấy câu kiểu này.

“Ghen với tôi hả?” – Tôi bật cười khẩy –

“Ghen với việc bị mắng suốt ngày?”

“Ghen vì em được là chính mình.” – Chị nói khẽ.

Tôi nhìn chị chằm chằm. Bỗng thấy như chưa bao giờ hiểu nổi con người tên Lâm Hiểu Nguyệt.

Hiểu Nguyệt nói chị ghen với tôi.

Một câu thôi, mà như quả bom nổ tung trong đầu tôi.

Tôi nhìn chị, cố tìm dấu hiệu đùa cợt, nhưng chị cúi gằm, tay bóp chặt vạt áo đồng phục đến mức trắng cả đốt ngón tay.

“Chị nói thật à?” – Tôi hỏi.

Chị không đáp, chỉ bất ngờ đứng dậy, bước nhanh ra khỏi phòng, đóng cửa lại nhẹ đến mức gần như không nghe thấy tiếng.

Tôi ngồi im trên giường, miệng vẫn còn đọng vị ngọt ngấy của sô-cô-la, nhưng trong lòng thì chát ngắt.

Lâm Hiểu Nguyệt – cô chị gương mẫu từ bé đến lớn, lại nói… chị ghen tị với tôi?

Đùa à.

Sáng hôm sau, Hiểu Nguyệt dậy từ sáu giờ như thường lệ.

Chị rón rén rửa mặt, ăn sáng, rồi ngồi gọn gàng bên bàn, thu dọn cặp sách.

Tôi thì đầu còn nguyên lớp tóc con lởm chởm, ngáp dài bước ra từ phòng.

Chị đã uống xong ngụm sữa cuối cùng.

“Chuyện hôm qua quên đi.” – Chị nói, không ngẩng đầu lên.

Tôi kéo ghế ngồi xuống, giật miếng bánh mì nhét vào miệng:

“Câu nào? Câu chị ghen với tôi á?”

Tay chị khựng lại một chút, rồi lại tiếp tục bình thường:

“Coi như chị chưa từng nói.”

Mẹ tôi từ bếp thò đầu ra:

“Hiểu Nguyệt, con uống vitamin chưa?”

Sau trận đấu, Hiểu Nguyệt đứng đợi tôi trước cửa nhà thi đấu.

“Em chơi hay thật đấy.” – Chị nói, rồi đưa tôi chai nước suối: “Nè.”

Tôi nhận lấy, phát hiện nắp chai đã được mở sẵn.

“Lúc nãy chị nhảy lên…” – Tôi uống một ngụm, không nhịn được cười – “… trông như con ngốc ấy.”

Mặt chị đỏ bừng: “Ai nhảy chứ!”

“Có nhảy. Suýt nữa còn quăng luôn chai nước.”

Chị giơ tay định đánh, tôi né được, hai đứa vừa đi vừa đùa giỡn về nhà.

Đi ngang qua tiệm trà sữa, chị đột nhiên dừng lại:

“Chị muốn uống trà sữa.”

Tôi nhướn mày:

“Hôm nay chị ăn trúng cái gì vậy? Hết kem giờ lại tới trà sữa?”

“Hôm nay thôi.” – Chị bướng bỉnh nói.

Chúng tôi mua hai ly. Chị chọn trà sữa trân châu full đường, tôi gọi nước chanh không đường.

Chị hút một ngụm, thở ra mãn nguyện:

“Ngon ghê.”

Tôi nhìn chị, đột nhiên hỏi:

“Sao hôm nay chị nổi loạn vậy?”

Chị cắn ống hút, im lặng một lúc mới đáp:

“Vì… chị mệt rồi.”

“Mệt cái gì?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)