Chương 5 - Mã Hiệu Khải Minh
Bắt đầu kể về những thành quả khoa học kỹ thuật khó ai hiểu được, nhưng lại có sức nặng vô cùng.
“Tách!”
Điều khiển rơi khỏi tay Sở Dao, pin lăn lóc ra xa.
Mẹ tôi chợt lao lên phía trước, gần như khụy xuống,
mắt dán chặt vào màn hình:
“An… An An?”
Chiếc tách trà trên tay cha nghiêng đổ, nước nóng hắt lên chiếc quần Âu đắt tiền.
Nhưng ông không hề hay biết, chỉ ngồi đờ ra như tượng đất, mắt trợn to như muốn rơi khỏi hốc.
Trên màn hình tivi, người con gái mà họ đã tìm suốt ba năm, mắng suốt ba năm, “diễn kịch nhớ thương” suốt ba năm – giờ đây đang mặc quân lễ phục trang nghiêm, trên vai là quân hàm lấp lánh, dẫn đầu đội hình diễu hành, bước về phía Thiên An Môn giữa muôn ánh nhìn.
Bước chân vững chãi, dáng người thẳng tắp, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước – trong đôi mắt ấy, không có oán hận, cũng chẳng có kiêu căng.
Cô ấy… bước tới.
Giơ tay, chào!
Động tác dứt khoát, sạch sẽ, mà khí thế bừng bừng.
7
Mãi đến khi buổi truyền hình kết thúc, nhà họ Sở mới như bừng tỉnh khỏi cơn mộng.
Sở Dao mặt mày trắng bệch như tờ giấy, thân thể lảo đảo, suýt ngất.
Trong đầu cô ta hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn một tiếng thét tuyệt vọng vang dội:
“Xong rồi! Hết thật rồi!”
Ba năm qua tất cả sự hiền lành, ủy khuất, độ lượng mà cô ta cất công thể hiện – giờ đây trở thành trò hề lố bịch nhất trước toàn thiên hạ!
Mẹ tôi rốt cuộc cũng bật ra một tiếng nức nở vụn vỡ, nước mắt ào ạt tuôn ra – nhưng không phải vì vui mừng.
Mà là… vì một nỗi chấn động, mông lung, hối hận cực độ mà chính bà cũng không gọi tên được.
Cha tôi vẫn ngồi bất động, chỉ có ngón tay run bần bật.
Trong đầu vang vọng gương mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ trên màn hình.
Ông nghe từng danh hiệu, từng thành tựu khoa học kỹ thuật – những cái tên ông chẳng hiểu nhưng lại nặng như núi.
Bỗng nhiên, ông thấy – những nỗ lực gầy dựng các mối quan hệ kinh doanh suốt mấy tháng qua hình tượng thiên kim danh giá mà Sở Dao cố sức gìn giữ, thậm chí cả khối tài sản ông vất vả nửa đời tích cóp… trước người con gái mặc quân phục ấy, giơ tay chào Tổ quốc ấy – bỗng trở nên nhỏ bé, tầm thường.
Doanh nhân sao dám đọ với quốc gia.
Cùng lúc đó, tại một câu lạc bộ tư nhân.
Trần Hạo nhìn màn hình lớn đang phát trực tiếp,
điếu xì gà trên tay mãi vẫn chưa đưa lên miệng.
Anh ta nhớ đến cô gái mặc áo sơ mi cũ trong tiệm mì năm nào,
nhớ đến ánh mắt bình tĩnh khi cô ấy từ chối danh thiếp và nói:
“Không cần.”
Nhớ đến việc mình đã dốc bao nhiêu quan hệ mà vẫn chẳng điều tra được gì.
Người phụ nữ bên cạnh khẽ thở dài,
ánh mắt mang theo chút thương hại nhìn sắc mặt thay đổi liên tục của Trần Hạo:
“Tôi đã nói rồi…” – cô ta nói nhỏ –
“Anh không xứng.”
8
Buổi họp báo sau lễ duyệt binh.
Tôi được sắp xếp tham gia một cuộc phỏng vấn.
Phóng viên hỏi:
“Đồng chí Sở Ninh, với tư cách là người dẫn đầu đội hình nghiên cứu khoa học các học viện, chị có cảm nghĩ gì không?”
Tôi đáp:
“Vinh dự thuộc về tập thể.”
“Nghe nói dự án mà chị tham gia có đóng góp rất lớn cho quốc gia?”
“Bảo mật.”
“Vậy… chị có điều gì muốn nói với gia đình không?”
Tôi khựng lại, ánh mắt dường như xuyên qua ống kính, nhìn về một nơi xa hơn.
“Tất cả đều là phong cảnh.
Đã ngắm rồi, đã ghi nhớ rồi.
Sau đó, cứ thế… tiếp tục bước tiếp.”
Phóng viên ngẩn người, dường như không ngờ tôi sẽ trả lời như vậy.
Tôi khẽ gật đầu với anh ta, kết thúc cuộc phỏng vấn.
Khi quay người rời đi, viện sĩ Trần đã đứng đợi ở đầu hành lang, trên mặt là nụ cười nhàn nhạt.