Chương 6 - Lời Thì Thầm Của Sự Phản Bội
“Vì tớ biết quan tâm hắn chỉ là lãng phí thời gian.”
“Chuẩn luôn.” Tiểu Ái gật đầu, “À, cậu định tìm người mới không?”
“Không.”
“Vì sao?”
“Vì giờ tớ sống tốt rồi.” Tôi nhìn ra cửa kính, “Có công việc, có Dương Dương, có chính mình. Từng đó đủ rồi.”
Tiểu Ái không nói nữa, chỉ mỉm cười nhìn tôi.
“Sao thế?”
“Không sao, chỉ thấy cậu thay đổi nhiều.”
“Thay đổi gì?”
“Trước đây cậu luôn dựa vào người khác. Bây giờ cậu chỉ dựa vào chính mình.”
Tôi cười: “Đúng. Giờ tớ chỉ tin bản thân.”
Nửa năm sau, tôi được thăng chức.
Từ nhân viên viết nội dung lên trưởng nhóm sáng tạo, lương 15 ngàn.
Trưởng bộ phận nói:
“Lâm Vãn Tình, cô rất có tiềm năng. Cố gắng vào, tương lai tươi sáng lắm.”
“Cảm ơn anh.”
Tôi quay về chỗ ngồi, nhìn bản kế hoạch trên màn hình, trong lòng rất bình yên.
5 năm trước, tôi vì Trần Vũ mà nghỉ việc.
5 năm sau, tôi vì chính mình mà làm lại từ đầu.
5 năm ấy tôi mất nhiều — mất hôn nhân, mất lòng tin, mất ảo tưởng về câu “anh nuôi em”.
Nhưng tôi cũng được nhiều — được tự do, được trưởng thành, được dũng khí để bắt đầu lại.
Tôi không hối hận.
6
Một năm sau, một hôm tôi nhận được cuộc gọi từ Trần Vũ.
“Vãn Tình.”
“Có chuyện gì?”
“Anh… anh có thể gặp Dương Dương không?”
Tôi im lặng vài giây: Tại sao?”
“Vì anh nhớ con.”
“Anh nhớ nó?” Tôi bật cười. “Anh ngoại tình có nhớ nó không? Anh dắt tiểu tam đi Bali có nhớ nó không?”
“Anh sai rồi, Vãn Tình, anh thật sự sai rồi…”
“Trần Vũ, sai lầm của anh không phải loại tôi có thể tha thứ.” Tôi nói rõ ràng, “Giờ Dương Dương sống rất tốt. Nó không cần anh.”
“Nhưng nó là con anh.”
“Đúng, nó là con anh, nên anh có quyền thăm con.” Tôi nói, “Nhưng tôi không muốn anh tới, vì tôi không muốn nó biết bố nó là người thế nào.”
“Vãn Tình…”
“Đợi nó 18 tuổi, nó sẽ tự quyết định có gặp anh hay không.” Tôi nói, “Còn bây giờ thì không.”
Tôi cúp máy, đặt điện thoại xuống bàn.
Dương Dương chạy đến: “Mẹ ơi, ai gọi vậy?”
“Không ai cả.” Tôi ôm con lên. “Dương Dương muốn ăn gì nào?”
“Con muốn ăn kem!”
“Được, mẹ dẫn con đi mua.”
Tôi dắt con ra khỏi nhà.
Nắng đẹp.
Chúng tôi đi trên phố, Dương Dương cười toe toét.
Tôi nhìn con, trong lòng bình thản vô cùng.
Đây chính là cuộc sống tôi muốn.
Đơn giản, yên bình, thuộc về tôi.
Thỉnh thoảng, tôi cũng tự hỏi:
Nếu năm đó tôi không nghỉ việc, sẽ thế nào?
Nếu tôi không tin câu “anh nuôi em”, sẽ thế nào?
Nếu tôi mạnh mẽ, độc lập hơn, sẽ thế nào?
Nhưng những câu hỏi đó không có câu trả lời.
Cuộc đời không có “nếu như”.
Chỉ có kết quả.
Mà kết quả của tôi — là ly hôn, dắt con, sống lại từ đầu.
Không phải kết quả tốt nhất.
Nhưng cũng không phải tệ nhất.
Ít nhất — tôi vẫn còn quyền lựa chọn.
Ít nhất — tôi vẫn còn dũng khí bắt đầu lại.
Ít nhất — tôi vẫn còn chính mình.
7
Nửa năm sau nữa, công ty có một đồng nghiệp mới.
Anh ấy tên Lý Minh, 32 tuổi, đã ly hôn, có một cô con gái.
Anh rất dịu dàng, ít nói, nhưng làm việc cực kỳ chắc chắn.
Chúng tôi thường xuyên tăng ca cùng nhau, dần dần cũng quen thân hơn.
Một ngày nọ, anh hỏi tôi:
“Vãn Tình, em đã bao giờ nghĩ đến việc kết hôn lần nữa chưa?”
Tôi khựng lại: “Sao anh lại hỏi vậy?”
“Vì anh cảm thấy em rất tốt. Độc lập, mạnh mẽ, và còn có một cậu con trai đáng yêu nữa.”
“Cảm ơn anh.” Tôi mỉm cười. “Nhưng bây giờ em không muốn yêu đương.”
“Tại sao?”
“Vì em sợ.” Tôi nhìn anh. “Sợ lại tin một người khác, rồi lại thất vọng.”
“Anh hiểu.” Lý Minh gật đầu. “Nhưng không phải ai cũng giống Trần Vũ.”
“Em biết.” Tôi nói. “Nhưng hiện tại em chỉ muốn sống một mình.”
Lý Minh không nói thêm.
Nhưng kể từ ngày đó, anh đối xử với tôi còn tốt hơn.
Giúp tôi in tài liệu, đặt đồ ăn, thỉnh thoảng đến đón Dương Dương giúp.
Tôi hỏi anh:
“Tại sao anh lại tốt với em như vậy?”
“Vì anh thích em.” Anh nói thẳng thắn.
Tôi sững lại.
“Em không cần trả lời ngay.” Lý Minh nói. “Em cứ từ từ. Anh sẽ luôn đợi.”
Tôi không nói gì, chỉ nhìn anh.
Anh cười nhẹ, rồi quay người rời đi.
Tôi ngồi lại bàn làm việc, trong lòng trào lên những cảm xúc phức tạp.
Thích sao?
Tôi vẫn còn có thể nhận lấy sự thích của người khác không?
Tôi vẫn còn có thể tin vào chữ “thích” không?
Tôi… không chắc.
8
Ba tháng sau, bố mẹ Trần Vũ tìm đến nhà tôi.
“Vãn Tình, cho chúng tôi gặp Dương Dương được không?” Mẹ chồng đứng trước cửa, mắt đỏ hoe.
Tôi nhìn họ, không nói gì.
“Chúng tôi là ông bà nội của thằng bé, chúng tôi nhớ nó.” Ba chồng nói.
“Tôi ly hôn lúc đó, hai người nói gì còn nhớ không?”
Họ cúi đầu, im lặng.
“Hai người nói đàn ông có ‘hồng nhan tri kỷ’ bên ngoài là bình thường, bảo tôi phải biết rộng lượng.” Tôi nhìn thẳng họ. “Giờ lại muốn gặp cháu, dựa vào cái gì?”
“Vãn Tình, chúng tôi sai rồi…” Mẹ chồng bật khóc. “Hôm đó hồ đồ mới nói những lời đó, con tha lỗi cho chúng tôi được không?”
“Tha thứ?” Tôi cười nhẹ. “Tôi có thể tha thứ. Nhưng không cho hai người gặp Dương Dương.”
“Tại sao?”
“Vì tôi không muốn con tôi tiếp xúc với hệ giá trị của hai người.” Tôi nói rõ từng chữ. “Hai người nuôi dạy ra một người con trai ngoại tình, nói dối, phản bội. Với hai người, những chuyện đó là bình thường. Với tôi thì không.”