Chương 6 - Lời Hứa Trên Đống Đổ Nát

🔥 Mời bạn theo dõi page Gợi Ý Truyện Zhihu để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Thẩm Tinh lại đưa tôi thêm một bản báo cáo tài chính.

“Tôi nhờ người điều tra tài khoản của Giang Trì và Lâm Thanh Nguyệt. Sau thảm họa, họ nhận được một khoản tiền thưởng lớn từ Quỹ từ thiện Minh Nguyệt — tổng cộng năm trăm vạn.”

“Quỹ từ thiện Minh Nguyệt?” Tôi nhíu mày.

“Đúng. Người sáng lập quỹ này — chính là cha của Lâm Thanh Nguyệt.”

Ngay lập tức, tôi hiểu tất cả.

7

Đây là một “chiến dịch tạo thần tượng” được lên kế hoạch vô cùng tinh vi.

Họ dùng đôi chân tàn phế của tôi để đổi lấy danh tiếng và lợi ích cho bản thân.

“Ninh Hi, em muốn làm gì?” Thẩm Tinh nhìn tôi, ánh mắt kiên định. “Dù em quyết định thế nào, anh cũng ủng hộ.”

Tôi hít sâu một hơi, siết chặt tập tài liệu trong tay.

“Tôi muốn bọn họ thân bại danh liệt. Phải trả giá cho tất cả những gì họ đã làm!”

“Tôi muốn cho tất cả mọi người thấy, dưới lớp vỏ anh hùng sáng chói kia là một linh hồn thối rữa, dơ bẩn đến mức nào.”

Ánh mắt Thẩm Tinh thoáng hiện lên sự an ủi và tán thưởng:

“Ninh Hi, chúng ta có thể tổ chức một buổi họp báo. Anh sẽ ra mặt nói hết toàn bộ sự thật.”

Sống mũi tôi cay xè.

Thẩm Tinh vốn không thích lộ diện.

Trước đây có rất nhiều phóng viên muốn phỏng vấn anh, đều bị anh từ chối chỉ với một câu: “Tôi chỉ lo cứu người.”

Nhưng giờ đây, anh sẵn sàng bước lên sân khấu, chỉ vì tôi…

Tôi cố kìm nước mắt, khẽ hỏi:

“Trước kia Giang Trì từng nói, ba mẹ anh là luật sư hàng đầu trong nước đúng không?”

Trước kia, có lần Giang Trì bị Thẩm Tinh “áp đảo” trong một buổi diễn tập chung, lúc về tức tối than vãn với tôi:

“Thiên tài gì chứ, chẳng qua dựa vào nhà có thế lực thôi!”

Anh ta hậm hực nốc một ngụm bia:

“Ba mẹ hắn đều là luật sư nổi tiếng, quen biết rộng, hắn mới có được vị trí hôm nay. Nói thật, xét về năng lực, hắn có gì hơn anh?”

Khi ấy, tôi chỉ thấy những lời đó thật khó nghe.

Tôi còn khuyên anh ta: “Giang Trì, nói xấu đồng nghiệp sau lưng không hay đâu. Em thấy đội trưởng Thẩm rất chính trực, đâu giống như anh nói.”

Chỉ vì câu nói đó, anh ta giận dỗi tôi mấy ngày liền.

Giờ nghĩ lại, thật nực cười.

Cái gọi là “phẩm chất con người”, đúng là cách nhau một trời một vực.

Thẩm Tinh ngẩn ra một chút, rồi hiểu ý tôi.

“Có.” Anh gật đầu chắc nịch. “Anh sẽ liên lạc ngay.”

Buổi lễ vinh danh của Giang Trì diễn ra vô cùng long trọng.

Anh ta đứng giữa ánh đèn sân khấu, trước ngực đầy huân chương, thao thao kể lại mình đã dũng cảm ra sao trong thảm họa, đã tìm được đồng đội và vị hôn thê bằng cách kỳ diệu thế nào.

“Mỗi khi đêm về tĩnh lặng, tôi luôn cảm thấy hối hận và day dứt.”

Anh ta đỏ hoe mắt.

“Tôi đã không thể đưa vợ sắp cưới của mình — Giản Ninh Hi — trở về nguyên vẹn, đó sẽ là tiếc nuối cả đời tôi. Điều duy nhất tôi có thể làm, là dùng quãng đời còn lại để bảo vệ cô ấy, yêu thương cô ấy, làm đôi chân của cô ấy, cùng cô ấy đi tiếp đoạn đường phía trước.”

Tôi xem bản tin mà bật cười lạnh.

Giả tạo.

Hôm sau, khi dư âm buổi lễ còn chưa qua tôi và Thẩm Tinh bất ngờ tổ chức một buổi họp báo không hề báo trước.

Thẩm Tinh đẩy tôi — người ngồi trên xe lăn — xuất hiện trước hàng loạt ống kính máy ảnh.

Đám phóng viên như phát cuồng.

“Cô Giản! Cô không phải mắc chứng rối loạn căng thẳng sau sang chấn nên mới không thể gặp ai sao?”

“Đội trưởng Thẩm! Sao anh lại ở cùng vị hôn thê của đội trưởng Giang?”

Tôi giơ tay ra hiệu giữ trật tự.

Nhìn thẳng vào ống kính trước mặt, tôi cất giọng dứt khoát:

“Hôm nay tôi đến đây, chỉ để làm rõ ba điều.”

“Thứ nhất, tôi không hề bị sang chấn tâm lý. Sở dĩ tôi biến mất khỏi truyền thông là vì bị vị hôn phu của tôi — Giang Trì — giam lỏng trái phép.”

“Thứ hai, đôi chân tôi bị liệt không phải là điều không thể tránh khỏi. Trong lúc có ba lần định vị chính xác từ vòng tay cầu cứu, Giang Trì vẫn lựa chọn bỏ mặc tôi để đến cứu Lâm Thanh Nguyệt — nữ đội viên duy nhất của đội, người chỉ bị thương nhẹ. Chính vì vậy, anh ta đã bỏ lỡ thời điểm cứu hộ tốt nhất.”

Ngay lúc đó, trên màn hình lớn phía sau tôi, Thẩm Tinh trình chiếu bản ghi dữ liệu định vị nguyên gốc từ hệ thống của vòng tay.

Toàn bộ khán phòng vang lên tiếng hít khí lạnh.

“Thứ ba, Giang Trì không phải anh hùng. Anh ta là một kẻ lừa đảo — đã dùng đôi chân tàn phế và nỗi đau cả đời của tôi để đổi lấy danh vọng và tiền tài.”

Cuối cùng, Thẩm Tinh công bố video trích từ camera hành trình của đội cứu hộ Ánh Bình Minh, cùng bản sao kê ngân hàng cho thấy khoản tiền thưởng kếch xù Giang Trì và Lâm Thanh Nguyệt nhận được.

Lúc này, một phóng viên lớn tiếng đặt câu hỏi:

“Đội trưởng Thẩm, với tư cách là đồng nghiệp của Giang Trì, anh đánh giá thế nào về hành vi của anh ta? Hôm nay anh đứng ở đây, với thân phận gì?”

Mọi ánh mắt trong phòng họp báo lập tức đổ dồn về phía Thẩm Tinh.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)