Chương 1 - Lần Tái Hợp Định Mệnh

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi và Tống Yến chia tay rồi lại tái hợp suốt bốn năm.

Vì những “em gái nuôi” không rõ ranh giới của anh, chúng tôi đã cãi nhau vô số lần, chia tay cũng không đếm xuể.

Ai cũng nghĩ tôi không thể rời bỏ Tống Yến, rằng cả đời này tôi sẽ mãi dây dưa với anh.

Dù sao thì tình cảm tôi dành cho anh cũng quá rõ ràng.

Rõ ràng đến mức, mỗi lần chia tay chưa được bao lâu, người đầu tiên cúi đầu nhận sai luôn là tôi.

“Yến à, cô vợ nhỏ của cậu lại tìm cậu xin quay lại nữa kìa.”

“La làng, không biết cô ta có nhận ra không, mỗi lần đứng cạnh cậu với dáng vẻ khúm núm đó, nhìn chẳng khác gì một con chó.”

Trong buổi tụ tập bạn bè, La Chi Chi cười cợt vô tư ôm lấy cổ Tống Yến mà trêu chọc.

Lần này cũng vậy, vì cô ta mà Tống Yến lại chiến tranh lạnh với tôi gần ba tháng.

Nhưng lần này, tôi không cãi, cũng chẳng làm ầm lên.

Chỉ lặng lẽ xoay chiếc nhẫn trên ngón áp út.

Không ai biết.

Ba ngày trước, tôi vừa cùng kẻ tử đối đầu của Tống Yến đi đăng ký kết hôn.

Lần này tôi xuất hiện, là vì một người khác.

Điện thoại rung đúng lúc.

“Vợ à, máy bay bị delay rồi, anh đến muộn một chút, chờ anh nhé.”

Tôi ngồi ở góc khuất, bình tĩnh mở khóa màn hình, soạn tin nhắn trả lời.

Suốt cả quá trình, tôi không nói lấy một lời phản bác với La Chi Chi.

Sự im lặng bất thường ấy.

Khiến đám bạn bên cạnh – những người vừa mới chuẩn bị đứng dậy để can ngăn tôi và La Chi Chi – lại xấu hổ ngồi xuống.

Ai cũng biết, tôi và La Chi Chi không ưa gì nhau.

Cô ta – “em gái nuôi” của Tống Yến – mỗi lần đến gần anh, tôi đều cãi nhau to với cô ta.

Lần nghiêm trọng nhất, tôi đè cô ta xuống đất, suýt nữa phá hỏng gương mặt của cô ta.

Vì chuyện đó, Tống Yến tát tôi một cái thật mạnh.

“Lâm Nhiễm, xin lỗi.”

Giọng anh lạnh lẽo như ngâm đá.

Đó là lần đầu tiên anh ra tay với tôi vì La Chi Chi.

Cũng là lúc tôi thực sự tỉnh ngộ.

Yêu nhau bốn năm, nếu không phải do anh dung túng, thì La Chi Chi làm sao có thể liên tục chen chân vào giữa chúng tôi dưới danh nghĩa “em gái nuôi”?

“Ba tháng đủ để em suy nghĩ rồi, Lâm Nhiễm. Đừng để có lần sau nữa.”

Quả đúng là… không có lần sau nữa.

Tôi đứng dậy.

Tất cả mọi người đều căng thẳng.

“Chị dâu, chị đừng kích động, hôm nay là tiệc đón bạn thân của anh Yến về nước, Chi Chi đến đây chỉ để góp vui thôi.”

“Đúng đấy chị dâu, anh Yến chỉ coi Chi Chi như anh em thôi mà, trong mắt tụi em cô ấy còn giống đàn ông hơn cả bọn em ấy, chị đừng nóng.”

“Tránh ra.”

Tôi nhướng mày, đẩy hai người chắn trước mặt ra.

Trong ánh mắt phòng bị của La Chi Chi, tôi không hề dừng lại mà bước thẳng qua cô ta, mở cửa rời đi.

Trước khi khép cửa, tôi còn nghe thấy tiếng bọn họ thở phào nhẹ nhõm bàn tán.

“Anh Yến đỉnh thật, lạnh nhạt với chị dâu gần ba tháng, gặp lại mà chị ấy thay đổi luôn tính cách rồi.”

“Đúng đó, nếu là trước kia, Chi Chi mà dám khiêu khích công khai như vậy, chị dâu chắc chắn đã lao lên rồi. Vẫn là anh Yến biết cách dạy dỗ người.”

Trong lòng tôi cảm thấy buồn cười.

Tôi đi tới một nơi yên tĩnh.

Khi điện thoại của Cố Thừa Dịch gọi tới lần nữa, tôi nhấn nút nghe.

“Vợ à, anh nhớ em quá.”

Cuộc gọi kéo dài gần nửa tiếng.

Đến khi bên kia quyến luyến cúp máy, một làn khói thuốc nhè nhẹ bay qua từ phía sau.

Tôi quay đầu lại.

Tống Yến mặc áo khoác dài, ngậm điếu thuốc, lười biếng chắn ngay con đường tôi định quay lại.

“Chỉ vì không chịu nổi việc tôi và La Chi Chi ngồi chung một chỗ thôi à?”

Anh liếc nhìn chiếc điện thoại đã khóa màn hình trong tay tôi, cười như không cười.

“Thà trốn ở ngoài lâu như vậy chứ không chịu quay vào, thật sự thay đổi tính rồi?”

“Không liên quan đến anh, tôi chỉ là có cuộc gọi…”

“Được rồi, Lâm Nhiễm, đừng diễn nữa, ngoài tôi ra, ai có đủ kiên nhẫn để nói chuyện với em lâu như thế?”

Anh cười khẩy.

Thấy tôi nhíu mày, anh dụi tắt điếu thuốc, giọng mang theo mệnh lệnh.

“Vào xin lỗi Chi Chi đi, cô ấy tha thứ cho em thì chúng ta coi như làm hòa.”

“Biết điều một chút, Lâm Nhiễm. Chi Chi là người nhỏ tuổi nhất trong đám đàn ông tụi tôi, tính cách có phần yếu đuối, nhưng bọn tôi chỉ coi cô ấy là anh em thôi.”

Những lời như vậy, bốn năm qua tôi không biết đã nghe bao nhiêu lần.

Hồi ức lướt qua như đèn kéo quân.

La Chi Chi nhân lúc tôi vắng mặt, cởi đồ leo lên giường Tống Yến.

Tống Yến say rượu, cô ta lấy danh nghĩa “anh em” ôm anh hôn loạn.

Suốt bốn năm, những chuyện kiểu đó xảy ra không đếm xuể.

Tôi không tin, với thái độ của La Chi Chi, Tống Yến thật sự không cảm nhận được gì.

“Tránh ra.”

Tôi đưa tay đẩy anh.

“Ở đâu ra cái thứ…”

Cổ tay tôi lập tức bị anh nắm chặt.

Tống Yến nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn trên ngón áp út của tôi, sắc mặt liên tục thay đổi, cuối cùng bật cười thành tiếng.

“Lâm Nhiễm, em học đâu cái trò ‘lùi để tiến’ thế?”

“Tôi kết hôn rồi.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)