Chương 1 - Ký Ức Đứt Gãy

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Cuối cùng cũng chờ được đến ngày về nhà ăn Tết, tôi ngủ một giấc thật ngon.

Sáng mùng Một hôm sau lại bị ba mẹ lấy lý do “người lạ xông vào nhà dân” mà kéo đến đồn cảnh sát!

Ba mẹ và em gái một mực khăng khăng không quen biết tôi.

Tôi sững sờ đứng nguyên tại chỗ, cười gượng:

“Ba mẹ, đừng đùa nữa, Tết nhất mà… Con là Lâm Vi mà, con gái của ba mẹ đây.”

Cảnh sát bảo tôi xuất trình giấy tờ tùy thân, tôi lục tung người mà không thấy đâu cả.

“Trong điện thoại con có ảnh và tin nhắn trò chuyện!”

Nhưng khi mở điện thoại ra, hơn một ngàn tấm ảnh trong máy đều biến mất, như chưa từng tồn tại.

Nhóm trò chuyện ghim trên đầu tên “Gia đình hạnh phúc” cũng biến mất.

Danh bạ không còn tên ba mẹ và em gái.

“Tra hộ khẩu đi! Cảnh sát, tra thông tin hộ khẩu dùm tôi đi mà?”

Tôi gần như cầu xin.

Nhưng quyển hộ khẩu mà ba mẹ mang ra lại sáng choang chỉ ghi ba người trong gia đình họ.

“Không thể nào! Không thể như vậy được!”

Tôi hét lên rồi lao về phía mẹ.

“Mẹ! Nhìn con đi! Con là Tiểu Vi mà! Là con gái mẹ!”

Mẹ tôi hoảng sợ lùi lại, trượt chân.

Ngã xuống đập đầu vào góc bàn, máu chảy không ngừng.

Cuối cùng, tôi bị chính ba ruột và em gái kiện ra tòa với tội danh “xâm nhập gia cư trái phép” và “cố ý gây thương tích”.

Sau khi bị kết án, bị giam giữ,

Suốt bao ngày đêm, tôi cứ mãi nghĩ: rốt cuộc là sai ở đâu?

Cho đến một ngày, tôi ngất xỉu trong xưởng lao động trong trại giam.

Khi mở mắt ra lần nữa,

Bên tai là tiếng thông báo của tàu hỏa: “…Ga cuối, ga Du An đã đến.”

Tôi lại trở về ngày ba mươi Tết.

Đứng trước cửa nhà, tôi hít sâu một hơi rồi gõ cửa.

Em gái Lâm Nguyệt mở cửa, vui vẻ reo lên:

“Ba mẹ ơi, chị về rồi này!”

Mẹ từ trong bếp chạy ra, tạp dề còn dính bột mì:

“Tiểu Vi! Sao không để ba mẹ ra đón con!”

Ba bước đến nhìn tôi: “Ốm đi rồi.”

Mọi thứ đều giống hệt như trong ký ức.

“Mau rửa tay ăn cơm đi, đang chờ con đó.” Mẹ lau khóe mắt, “Một năm rồi không gặp.”

Một năm?

Với tôi mà nói, là mười năm trong ngục tù kiếp trước.

Bữa cơm tất niên trên bàn: cá kho, sườn chua ngọt, viên thịt tứ hỷ – đều là món tôi thích nhất.

Ba mở rượu, rót cho mỗi người một ly nhỏ.

“Năm mới vui vẻ!”

Chén chạm nhau leng keng,

Không khí ấm áp vui vẻ, giống hệt kiếp trước.

Nhưng tôi biết, sau đêm nay, tất cả sẽ tan biến.

“Hay là mình chụp tấm hình đi.”

Ăn cơm xong, tôi đột nhiên đề nghị.

“Được ạ!” Lâm Nguyệt chạy đi lấy máy ảnh lấy liền, “Lâu lắm rồi chưa chụp ảnh gia đình.”

Chúng tôi chen nhau ngồi trên ghế sofa.

Ba mẹ ngồi giữa, tôi và Lâm Nguyệt đứng sau.

Lâm Nguyệt giơ tay ấn nút chụp.

Tấm ảnh dần hiện hình,

Bốn người trong ảnh đều đang cười.

“Tấm này cho chị nhé.” Tôi chìa tay.

Lâm Nguyệt đưa cho tôi:

“Được, chị giữ đi, mai em chụp lại.”

Tấm ảnh còn ấm, ngón tay tôi vuốt nhẹ viền giấy – đây là bằng chứng của tôi,

Bằng chứng tôi có liên hệ với gia đình này.

Trước khi đi ngủ, tôi cầm điện thoại rời khỏi phòng.

Để chắc ăn, tôi dùng điện thoại chụp lại phòng ngủ, tủ quần áo, bàn chải trong nhà vệ sinh.

Tất cả dấu vết sinh hoạt liên quan đến tôi trong căn nhà này, tôi đều chụp lại lưu giữ.

Cuối cùng, tôi dừng trước cửa phòng ba mẹ.

Tôi định hỏi xin quyển hộ khẩu.

Quyển hộ khẩu đời trước chỉ ghi tên ba người trong nhà, gạt tôi ra ngoài. Giờ tôi muốn xem lại cho rõ.

Nhưng khi đẩy cửa thì cửa đã khóa.

Dưới khe cửa cũng không hề có ánh đèn.

Ngủ sớm vậy sao?

Cũng phải, hôm nay chuẩn bị cơm tất niên chắc mệt lắm rồi.

Hơn nữa, tôi cũng nghĩ đến việc ở kiếp trước chứng cứ về hộ khẩu có phần sơ hở,

Tôi đã có phương án dự phòng.

Trở lại phòng mình, tôi nằm lên giường, tay vẫn nắm chặt tấm ảnh Polaroid.

Sáng mai, tấm ảnh ấy… vẫn còn chứ?

Sáng sớm, ánh nắng chói chang.

Tôi bật dậy, việc đầu tiên là nhìn xuống lòng bàn tay.

Ảnh vẫn còn…

Bốn người, nụ cười vẫn đọng lại trên ảnh giấy.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Lúc ấy, bên ngoài có tiếng bước chân.

Kiếp trước, chính lúc này Lâm Nguyệt mở cửa hét toáng lên nói tôi xông vào nhà.

Tôi nín thở, dán mắt nhìn tay nắm cửa đang xoay—

Cửa mở ra,

Là mẹ, không phải Lâm Nguyệt.

Mọi thứ dường như đã khác với kiếp trước, có lẽ đó thật sự chỉ là cơn ác mộng tôi gặp trên tàu.

Tôi vừa định thở phào,Thì chiếc cốc trong tay mẹ rơi “choang” xuống đất.

Bà hoảng hốt nhìn tôi, rồi quay đầu hét ra phòng khách:

“Ông ơi! Nguyệt Nguyệt! Có trộm!”

Đồn cảnh sát, mười giờ sáng.

Khác với kiếp trước, lần này tôi cố giữ bình tĩnh.

“Họ tên?”

“Lâm Vi.”

“Quan hệ với gia đình này?”

“Tôi là con gái họ, là chị gái của Lâm Nguyệt.”

Cảnh sát nhìn sang ba mẹ Lâm.

Hai người cùng lúc lắc đầu.

“Chúng tôi không quen biết cô ta.”

Lâm Nguyệt rụt người sát bên mẹ:

“Mẹ, người này là ai vậy, sao lại ở trong nhà mình…”

Cảnh sát nhìn sang tôi:

“Nếu cô nói mình là người nhà họ, vậy lấy hộ khẩu ra xem đi.”

Điểm này cũng giống hệt kiếp trước.

“Không cần hộ khẩu!” Tôi lập tức phản bác.

“Tôi muốn tra hệ thống hộ tịch quốc gia, thông tin trong mạng nội bộ của công an!”

Hộ khẩu giấy hoàn toàn có thể làm giả, lúc này bất cứ chứng cứ vật chất nào cũng có khả năng bị ngụy tạo.

Tối qua tôi đã nghĩ thông suốt điều này,

Nên bây giờ mới phản đối như vậy.

Còn dữ liệu hộ tịch lưu trữ ở cấp quốc gia thì tuyệt đối không thể sai.

Cảnh sát nhìn về phía ba Lâm.

Ba Lâm thở dài:

“Cứ tra đi, tra rõ ràng cũng tốt, để đứa nhỏ này chết tâm.”

Màn hình máy tính chớp sáng, cảnh sát nhập thông tin.

“Có kết quả rồi.” Cảnh sát nói.

Màn hình xoay lại,

Trên đó là toàn bộ thông tin hộ khẩu của gia đình họ.

Chủ hộ: Lâm Kiến Quốc,

Vợ: Trịnh Phương,

Con gái: Lâm Nguyệt,

Phía sau còn ghi rõ Lâm Nguyệt là “con một”.

“Không thể nào!” Tôi lao tới, mặt gần như áp sát màn hình. “Tra lại đi! Hệ thống sai rồi!”

Hộ tịch quốc gia sao có thể biến thành thế này được!

Tôi hoàn toàn không tin!

“Cô Lâm bình tĩnh lại.”

“Bình tĩnh sao được! Tôi là người sống sờ sờ ra đây! Tôi đã sống ở đây suốt hai mươi bốn năm!”

“Ba, vết sẹo trên chân ba là vì che cho con khỏi chó cắn! Mẹ, vết bỏng trên mặt mẹ là do nấu mì cho con bị nước sôi tạt vào! Lâm Nguyệt, năm sáu tuổi em rơi xuống sông, chính tôi đã kéo em lên!”

Ba Lâm lắc đầu:

“Vết sẹo là vì che cho Nguyệt Nguyệt khỏi chó cắn.”

Mẹ Lâm nói:

“Vết bỏng là do nấu mì cho Nguyệt Nguyệt bị phỏng.”

Lâm Nguyệt cũng cau mày:

“Năm sáu tuổi tôi đúng là có rơi xuống sông, nhưng là tự tôi bò lên.”

Những câu trả lời này, từng chữ từng chữ, không sai khác gì kiếp trước.

Tôi cắn chặt môi, không để mình sụp đổ đến mức hét lên.

Hít sâu một hơi, tôi ép bản thân bình tĩnh lại.

“Tôi còn có cái này.”

Tôi lấy ra tấm ảnh Polaroid vẫn luôn nắm chặt trong tay.

“Chụp tối qua ngay trong nhà. Các anh cứ giám định đi, xem có phải chụp tối qua không, có dấu vết chỉnh sửa hay không!”

Cảnh sát nhận lấy tấm ảnh, nhìn qua rồi chuyển cho bộ phận kỹ thuật.

Trong lúc chờ đợi,

Mẹ Lâm nhỏ giọng nói với ba Lâm:

“Đứa nhỏ này… có khi nào là trốn ra từ bệnh viện tâm thần không?”

Lâm Nguyệt ôm chặt cánh tay ba mẹ:

“Mẹ, con sợ.”

Chỉ có mình tôi,

Ngồi ở phía đối lập với họ, như một kẻ xa lạ.

Tôi mím môi, cay đắng nhắm mắt lại.

“Ảnh là thật.” Cảnh sát quay lại. “Thời gian chụp là tối qua tám giờ bốn mươi bảy phút.”

Ba mẹ Lâm nghi hoặc nhìn nhau.

“Không thể nào cả.”

Mẹ Lâm nói,

“Tối qua là giao thừa, chỉ có ba người chúng tôi. Ăn cơm xong hơn tám giờ thì xuống dưới đốt pháo hoa, đến tận chín rưỡi mới về.”

“Không thể được! Tối qua không ai trong chúng tôi ra khỏi nhà!”

Họ thậm chí còn đi ngủ rất sớm.

“Trong điện thoại tôi có ảnh! Hơn chín giờ tôi còn chụp khắp các góc trong nhà!”

Tôi mở khóa điện thoại, vào album cho họ xem.

Quần áo cũ của tôi trong tủ, cốc đánh răng của tôi trong nhà vệ sinh – tất cả đều từng ở đó.

Nhưng ngay khoảnh khắc mở ra,

Chỉ còn một khoảng trống trắng xóa.

Ảnh chụp tối qua,

Cho đến tất cả ảnh sinh hoạt trước đây,

Đều biến mất sạch.

Cảnh tượng y hệt kiếp trước lại một lần nữa tái diễn.

Trong cõi mơ hồ vô định,

Dường như bất kể tôi cố gắng thế nào,

Chỉ cần qua đêm giao thừa,

Mọi liên hệ giữa tôi và gia đình này đều sẽ bị xóa sạch.

Khoảnh khắc ấy, sống lưng tôi lạnh toát.

Toàn thân tôi run rẩy, nhưng vẫn hít sâu để giữ bình tĩnh.

Kiếp này đã khác, ảnh giám định là thật, ít nhất họ không thể nói tôi là kẻ điên nói nhảm.

Để không lặp lại bi kịch xô ngã mẹ như kiếp trước,

Tôi chậm rãi bước về phía bà.

“Mẹ,” tôi nói khẽ, “mẹ nhìn con đi, con là Tiểu Vi mà, là con gái mẹ.”

“Chúng ta giống nhau lắm, mắt hạnh nhân, sống mũi cao…”

Mẹ nhìn tôi, ánh mắt do dự,

Cuối cùng nói:

“Trên đời người lạ trông giống nhau nhiều lắm.”

“Đúng đó.” Lâm Nguyệt xen vào. “Có người trông rất giống tôi, chẳng lẽ ai giống tôi cũng là chị tôi sao?”

Tôi đột ngột ngẩng đầu lên:

“Em nhớ à?”

Lâm Nguyệt sững người:

“Nhớ cái gì?”

“Có người rất giống em.” Tôi nhìn chằm chằm vào cô ta. “Bạn thân nhất thời cấp ba của tôi, Chu Tiểu Vũ. Cô ấy từng đến nhà mình ăn cơm. Em còn nói cô ấy trông giống em, thậm chí còn giống chị em ruột hơn cả tôi.”

Sắc mặt Lâm Nguyệt hơi tái đi:

“Em… em không nhớ.”

Tôi nhìn chằm chằm biểu cảm có phần hoảng loạn của Lâm Nguyệt,

Rồi đột ngột quay người.

“Chu Tiểu Vũ có thể làm chứng!”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)