Chương 4 - Ký Nhân Duyên Trong Luân Hồi

🔥 Mời bạn theo dõi page Gợi Ý Truyện Zhihu để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Cuối cùng dừng lại ở tôi.

Anh ta từng bước tiến lại gần, nhìn tôi đang nằm bẹp dưới đất.

Xong đời rồi.

Đó là suy nghĩ duy nhất trong đầu tôi lúc này.

Tiền tiêu vặt năm triệu mỗi tháng, tôi còn chưa kịp xài hết nữa mà…

Ngay lúc Khúc Man Man nở nụ cười đắc ý, tưởng rằng Cố Yến Châu sắp ra tay với tôi,

Anh ta lại đột ngột ngồi xuống, đưa tay nâng cằm tôi lên, nhìn trái rồi nhìn phải.

Lại liếc sang dấu kim tiêm rõ ràng trên cổ tôi.

Sau đó anh ta đứng dậy, đi đến bàn làm việc, kéo ngăn tủ ra.

Tôi thấy anh ta lấy ra một ống tiêm khác.

Ánh mắt Khúc Man Man lập tức sáng rỡ:

“Thái tử gia! Dù sao cô ấy cũng là em gái tôi, nhưng phạm lỗi thì vẫn phải trừng phạt để nhớ đời!”

“Ngài cứ mạnh tay, không cần nể mặt tôi đâu!”

Cố Yến Châu liếc cô ta một cái:

“Cô là cái thá gì mà dám sai khiến tôi?”

Khúc Man Man vội vàng gật đầu, lùi lại phía sau, chờ xem tôi chết thế nào.

Tim tôi trùng xuống.

Hai kiếp rồi vẫn không thoát khỏi cái chết, số tôi đúng là đen thật.

Cố Yến Châu vén tay áo tôi lên, không chút do dự đâm kim tiêm vào.

Chất lỏng lạnh toát được tiêm vào cơ thể.

Tôi nhắm mắt lại, chuẩn bị tinh thần chết luôn cho rồi.

Nhưng vài giây sau, cơn đau tưởng chừng như xé toạc lại chẳng xuất hiện.

Ngược lại, cảm giác tê liệt bắt đầu dần tan đi.

Đầu tiên là ngón tay, sau đó đến cánh tay, rồi đến chân…

Tôi chống tay ngồi dậy một cách khó khăn, ngơ ngác nhìn Cố Yến Châu.

Anh ta hờ hững ném ống tiêm đã dùng vào thùng rác, trở lại bộ dạng lạnh lùng thường thấy.

“Giải thích đi.”

Tôi lắc lắc đầu, vẫn còn hơi tê.

Khúc Man Man thấy tôi không sao, cả người như hóa đá.

“Thái tử gia, đừng tin cô ta! Cô ta… cô ta…”

Cố Yến Châu lạnh giọng cắt lời:

“Câm miệng.”

“Tôi không hỏi cô.”

Khúc Man Man không dám hé răng thêm nửa chữ.

Tôi xoa xoa cổ:

“Tôi không biết tại sao cô ta lại có mặt ở đây. Tôi vừa tắm xong bước ra thì đã thấy cô ta trong phòng khách.”

“Cô ta nói tôi cướp mất nhân duyên của cô ta, đáng lẽ vị trí thiếu phu nhân nhà họ Cố là của cô ta!”

“Rồi cô ta dùng cái này đâm tôi, kéo tôi lên đây, nói là muốn tôi chết cũng phải chết cho rõ ràng, phải tận mắt nhìn xem mình chết vì ai…”

Khúc Man Man giận đến mức nhảy dựng lên:

“Giang Dự, con tiện nhân này! Rõ ràng là cô tự mình muốn xem bạch nguyệt quang của Thái tử gia!”

“Còn muốn giành chỗ thay thế người ta nữa!”

Tôi chẳng thèm cãi. Những lời này của tôi nửa thật nửa giả.

Chỉ xem Cố Yến Châu tin bên nào mà thôi.

Cũng chính lúc này, tôi và Khúc Man Man mới có thời gian nhìn kỹ quanh căn phòng.

Không hề có giường bệnh.

Cũng chẳng có bạch nguyệt quang nào cả.

Đây đúng là một căn thư phòng rất bình thường, chỉ là…

Trên tường treo đầy ảnh.

Ngay khoảnh khắc nhìn rõ nội dung những bức ảnh đó, tôi và Khúc Man Man đều sững người.

Người trong ảnh… lại là tôi!

Nói chính xác hơn, là bóng lưng và góc nghiêng của tôi.

Có bức đang đọc sách trong thư viện, có bức đang ăn đồ xiên que ở cửa hàng tiện lợi, có bức đang đứng đợi xe buýt.

Tuy không lộ mặt chính diện, nhưng chỉ nhìn lướt qua tôi đã nhận ra — đó là tôi hồi học cấp ba.

Khúc Man Man đã tranh giành với tôi suốt hai kiếp, quá quen với tôi rồi.

Cô ta lập tức chết sững.

Nhưng rồi cô ta nhanh chóng phản ứng, hoảng loạn vu khống tôi:

“Thái tử gia, ngài đừng bị cô ta lừa! Cô ta sớm đã biết mình giống người trong lòng ngài, nên mới cố tình gả vào nhà họ Cố, muốn chiếm đoạt tất cả!”

“Cô ta còn khoe khoang với tôi rằng — chỉ cần mang gương mặt này, thì mọi thứ từ ngài đều nằm trong tay cô ta!”

Tôi nhìn bức tường đầy ảnh rồi nhìn lại mình, hơi hoang mang.

Rốt cuộc… bạch nguyệt quang là tôi?

Vậy tôi đóng vai thế thân này… có nên đòi tăng lương không?

Mỗi tháng năm triệu, mà làm tới hai vai, mức đãi ngộ này đúng là hơi thấp thật.

Khúc Man Man thấy Cố Yến Châu không nói lời nào, tưởng anh tin mình, khóc càng thảm hơn.

“Thái tử gia, em nói thật đấy! Là cô ta ghen tỵ vì em gả cho Lục Tấn, được hưởng tình yêu thật sự, nên mới giở trò hãm hại em!”

“Cô ta là loại đàn bà tâm cơ thâm độc, không xứng ở bên ngài!”

Tôi nhức đầu vì cô ta gào thét, xoa thái dương rồi chậm rãi mở miệng:

“Chị à, chị đang nói cái quái gì thế?”

Tôi làm bộ ngây thơ nhìn Cố Yến Châu:

“Bạch nguyệt quang? Thế thân? Em nghe chẳng hiểu gì cả.”

“Chị ấy xông vào nhà, tiêm thuốc vào người em, giờ lại nói mấy lời điên rồ này… Chẳng lẽ là bị Lục Tấn hành đến thần kinh có vấn đề rồi?”

“Giang Dự, cô…!”

Khúc Man Man giận đến phát run, lao tới định xé miệng tôi.

Ánh mắt Cố Yến Châu vụt lạnh, giơ chân đạp mạnh vào ngực cô ta.

Khúc Man Man bay thẳng vào giá sách, ngã rạp xuống, phun ra một ngụm máu.

Cố Yến Châu rút điện thoại ra, gọi đi một cuộc.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)