Chương 2 - Kiếp Này Chỉ Muốn Yên Tĩnh
“Tầng hai, bên trái, phòng đầu tiên là phòng khách, dọn dẹp xong rồi.”
“Cảm ơn chú Chu.”
Tôi nói.
Mẹ thở phào nhẹ nhõm, kéo tôi lên lầu.
“Thấy không, chú Chu của con rất tốt.”
Mẹ hạ giọng thì thầm, “Con đừng chọc chú giận, có thế con mới ở được trong nhà này.”
Bước vào phòng, rất rộng, rất trống.
“Mẹ.”
Tôi gọi khi bà đang định rời đi.
“Sao nữa?”
“Con muốn đổi phòng.”
Sắc mặt mẹ lập tức thay đổi.
“Mạnh Tịnh Dao, mới tới đã bắt đầu kén cá chọn canh?”
“Phòng này có gì không tốt? So với cái ổ chó nhà bố con thì tốt gấp trăm lần rồi đấy!”
“Con đừng không biết điều.”
Tôi bình thản nhìn mẹ trút giận.
Đợi bà nói xong, tôi mới mở miệng:
“Không phải, phòng này hướng bắc, lạnh quá.”
“Con muốn ở phòng hướng nam, dù có nhỏ hơn cũng không sao.”
Tôi thực sự thấy lạnh.
U não khiến khả năng điều hòa nhiệt độ cơ thể tôi rối loạn, lúc nào cũng như bị nhốt trong hầm băng.
Chỉ có ánh nắng mặt trời mới khiến tôi dễ chịu một chút.
“Lạnh? Bật điều hòa là được rồi.”
Mẹ nghĩ tôi đang gây sự.
“Phòng hướng nam là thư phòng của chú Chu con, còn lại là phòng chứa đồ.”
“Vậy thì lấy phòng chứa đồ cũng được.”
Tôi nói.
Mắt mẹ trợn tròn.
“Con bị bệnh à?”
“Phòng khách đàng hoàng không ở, đòi ở kho chứa?”
“Có phải cố tình khiến chú Chu con nghĩ mẹ ngược đãi con không?”
Giọng bà bắt đầu chói tai.
Tôi đưa tay bịt tai, ồn quá, mạch máu trong đầu đập từng hồi.
“Con chỉ là sợ lạnh.”
Tôi lặp lại.
Đúng lúc đó, cửa phòng vang lên hai tiếng gõ nhẹ.
Chu Hoài An không biết đã đứng ở đó từ bao giờ, trên tay cầm một ly nước, vẻ mặt u ám.
“Cãi gì đấy?”
Mẹ lập tức đổi giọng, run rẩy nói:
“Không có gì đâu, Hoài An. Con bé không hiểu chuyện, chê phòng không tốt.”
“Em sẽ dạy lại nó ngay.”
Chu Hoài An nhìn tôi, tôi cũng nhìn lại ông.
Da ông rất nhợt, môi trắng bệch, nhìn như sắp chết đến nơi.
“Cháu muốn ở đâu?”
Ông hỏi tôi.
“Phòng hướng nam kia.”
Tôi chỉ về cuối hành lang.
“Đó là nơi để đồ cũ.”
“Không sao, có ánh nắng là được rồi.”
Chu Hoài An trầm mặc mấy giây.
“Tuỳ cháu.”
“Đừng la hét om sòm ngoài hành lang.”
Nói rồi, ông quay người rời đi, chẳng mấy quan tâm đến mâu thuẫn giữa mẹ con tôi.
Mẹ giận đến nỗi chọc ngón tay vào trán tôi.
“Cứ thích gây chuyện đi.”
“Ở phòng chứa đồ, lỡ bị người ta biết thì mẹ còn mặt mũi nào nữa?”
Tôi không đáp lại.
Xách túi vải đi về cuối hành lang.
Đẩy cửa ra, mùi bụi bặm xộc lên mũi.
Nhưng tôi thấy được cửa sổ sát đất.
Ngày mai, khi mặt trời lên, nơi này sẽ rất ấm.
Như thế là đủ rồi.
Tôi trải chăn, đặt cuốn album dưới gối.
Giấy chẩn đoán bệnh kẹp trong album.
Chỉ cần tôi chưa chết, sẽ không ai rảnh mà lục đồ của tôi.
Đêm đó, tôi ngủ rất sâu.
Trong mơ không có tiếng đòi nợ, chỉ có bóng tối vô tận.
Tôi ở lại căn nhà này, sống như người vô hình.
Chu Hoài An thích yên tĩnh, đến cả người giúp việc trong nhà cũng phải đi nhón chân.
Mẹ tôi mỗi ngày đều tìm cách lấy lòng ông.
Hầm canh, xoa bóp, ngồi xem cùng ông mấy chương trình tài chính khô khan.
Bà sống trong căn nhà này chẳng khác gì một bảo mẫu cao cấp.
Còn tôi, ngoài lúc ăn cơm, gần như không bước ra khỏi phòng.
Phòng chứa đồ được tôi dọn dẹp rất sạch sẽ.
Dù chất đầy đồ cũ, nhưng ánh nắng thực sự rất đẹp.
Tôi thường kéo một cái ghế ra ngồi trước cửa sổ, phơi nắng cả buổi chiều.
Giống như một ông lão sắp chết.
Thỉnh thoảng Chu Hoài An đi ngang qua cửa phòng tôi.