Chương 1 - Kịch Bản Tết Đẫm Nước Mắt

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Trong bữa cơm tất niên, bố tôi bỗng nhiên bảo tôi đưa chiếc áo khoác trên ghế sofa cho anh rể.

Tôi vừa nhấc lên thì một miếng ngọc bội “vô sự bài” rơi ra, vỡ tan thành hai mảnh ngay tại chỗ.

Sắc mặt anh rể lập tức thay đổi.

“Vũ Hàng, miếng ngọc vô sự bài này là bạn tôi mua từ nhà đấu giá, nể tình là người một nhà, cậu bồi thường ba trăm nghìn đi.”

Tôi đang định móc tiền ra xin lỗi thì khựng lại.

“Tôi lấy đâu ra ngần ấy tiền?”

Chị tôi ngồi bên, ánh mắt né tránh, mấp máy môi định nói gì.

“Vũ Hàng, chẳng phải em còn một căn nhà sao?”

Khoảnh khắc đó, tôi chợt hiểu ra—họ đâu phải muốn tôi bồi thường miếng ngọc, mà rõ ràng là nhắm vào căn nhà của tôi.

Tôi lạnh mặt.

“Chiếc áo khoác là bố bảo tôi lấy. Một món đồ quý giá thế này, anh không giữ cẩn thận bên mình, lại bỏ trong túi áo khoác, chẳng lẽ là để chờ người khác làm vỡ?”

Anh rể lập tức nổi giận, mắng tôi thậm tệ, chị tôi cũng nói tôi lòng dạ hẹp hòi.

Tôi nhìn sang bố, người vẫn chưa mở miệng từ nãy. Tưởng ông sẽ đứng về phía tôi.

Thế nhưng ông chỉ lặng lẽ gắp cho tôi một miếng thịt, nói:

“Miếng ngọc đó đúng là đáng giá chừng ấy, con là trai tân, giữ nhà làm gì?”

Ti vi vẫn phát chương trình Giao thừa rộn ràng, nhưng bữa cơm trước mắt tôi chẳng thể nuốt nổi.

“Báo công an đi.”

Tôi đặt đũa cạnh bát, vang lên tiếng chạm gốm thanh lạnh.

Cả bàn ăn lập tức náo loạn.

“Báo công an? Mày dọa ai thế hả!” Anh rể gào lên, ngón tay suýt chạm mũi tôi, “Trần Vũ Hàng, Tết nhất mà mày định làm cả nhà mất mặt à? Rõ là mày không muốn bồi thường!”

Chị tôi cũng cuống lên, túm chặt tay tôi.

“Vũ Hàng, em làm gì vậy?! Có chuyện gì người một nhà không thể đóng cửa giải quyết sao, sao phải kéo lên đồn?”

Lúc làm vỡ ngọc họ còn bình tĩnh, đến khi tôi nhắc đến công an thì ai cũng hoảng.

Tôi từ từ rút tay khỏi tay chị, thấy thật nực cười.

“Một nhà? Vậy chị nói tôi nghe, nhà nào lại bày ra trò thế này chỉ để giành căn hộ sáu mươi mét vuông gần trường điểm của em trai mình?”

Mặt chị tôi đỏ bừng, môi run rẩy.

Chị định nói gì đó, nhưng bị anh rể giật mạnh một cái.

“Ai bày trò? Trần Vũ Hàng, tao nói cho mày biết, đừng có vu khống!”

Ngực anh rể phập phồng, giọng càng lớn hơn.

“Miếng đó là từ tay mày làm vỡ, ai cũng thấy cả! Bác, bác nói xem có đúng không?”

Tất cả ánh mắt lại đổ dồn về phía bố tôi.

Ông vẫn cúi đầu, gần như vùi mặt vào bát, như thể không thấy cảnh tôi bị ép uổng.

Cho đến khi anh rể gọi tên, ông mới run rẩy ngẩng lên nhìn tôi.

“Vũ Hàng, Tết nhất đừng làm loạn.”

“Cháu mày sắp vào tiểu học rồi, mà tình hình nhà mình thì con biết rồi đó, chị con với anh rể nào có mua nổi nhà gần trường. Nhà con lại ngay cạnh trường tiểu học thực nghiệm tốt nhất.”

Giọng bố tôi càng lúc càng nhỏ, đũa khuấy trong bát không ngừng.

“Dù sao con là con trai, kiếm tiền dễ, nhà sau này còn mua được. Hay là nhường chị con trước đi, người một nhà cả, cần gì phân rõ vậy.”

Tôi sững sờ nhìn ông, hỏi:

“Vậy sau này con ở đâu?”

Bố tránh ánh mắt tôi, lại gắp thêm cho tôi một đũa thịt, giọng rất khẽ.

“Vẫn như trước thôi, ở nhà anh rể con, nhưng tiền thuê thì vẫn phải trả.”

Tim tôi như bị ai bóp nghẹn.

Những lời định nói, nghẹn lại nơi cổ họng.

Thì ra ông biết.

Ông biết suốt ba năm qua tôi sống trong nhà chị, vẫn phải trả tiền thuê.

________________________________________

2

Tôi chuyển đến nhà anh chị vào năm thứ hai sau khi cháu trai chào đời.

Khi đó tôi vừa tốt nghiệp, lương thực tập ít ỏi, đang tìm phòng gần công ty.

Bố gọi điện, giọng đầy thương cảm.

“Bên ngoài tiền thuê đắt đỏ, một mình lại không an toàn, hay là ở nhà chị con đi? Gần công ty, rảnh còn giúp trông cháu được.”

Tôi nghĩ một lát, đồng ý.

Dù gì cũng là chị ruột, vẫn hơn ở với người lạ.

Nhưng ngay ngày đầu dọn đến, anh rể đã kéo tôi lại nói:

“Vũ Hàng à, giờ vật giá leo thang, điện nước cái gì cũng tốn. Mày ở đây tao cũng không tính nhiều, mỗi tháng hai ngàn tiền phòng, một ngàn tiền ăn, không quá đáng chứ?”

Tôi ngẩn người.

Nhìn chị đang im lặng bên cạnh, tôi vẫn quyết định ở lại.

Thế là tôi ở trong kho chứa đồ nhà anh chị.

Phòng nhỏ đến mức chỉ đặt vừa chiếc giường sắt đơn và bàn gỗ cũ, xoay người cũng khó.

Còn về tiền ăn.

Dự án công ty bận, tăng ca là chuyện thường.

Mỗi lần về đến nhà, trên bàn chỉ còn cơm thừa canh cặn.

May mắn thì còn chút đồ ăn, không thì chỉ có cơm trắng với dưa muối.

Anh rể tính toán kỹ lưỡng, mỗi ngày chỉ mua đủ đồ ăn trong ngày, tuyệt đối không mua dư. Tôi muốn nấu gói mì còn không tìm nổi quả trứng.

Sau đó tôi thương lượng với chị, buổi tối không ăn ở nhà nữa, tiết kiệm tiền ăn.

Có hôm tăng ca đến mười giờ đêm, cả ngày chưa ăn gì, tôi đói quá liền gặm nửa quả táo trên bàn.

Hôm sau anh rể đã đứng giữa phòng khách, cố ý nói về phía tôi:

“Trong nhà cái gì cũng có số cả, muốn ăn thì tự đi mua, đừng động vào đồ của người khác. Một quả táo chẳng đáng gì, nhưng cái thói ăn vụng thì không hay ho đâu.”

Tôi không đáp, cổ họng nghẹn đắng.

Hôm đó tôi ra siêu thị mua cả túi táo, lặng lẽ đặt vào phòng khách.

Ba năm sống trong nhà anh rể, tôi như người ngoài sống nhờ.

Dép không dám để lung tung, tắm không dám quá hai mươi phút, buổi tối trong phòng không dám phát ra tiếng động.

Thậm chí không dám ngồi lâu trong phòng khách, sợ chiếm không gian nhà họ.

Mỗi lần gọi cho bố, định kể khổ, ông lại cắt ngang:

“Vũ Hàng, ở nhà chị thì đừng ở chùa, phải siêng năng, tinh ý, đừng để người ta ghét.”

Tôi không dám nói nữa, chỉ biết càng cố gắng kiếm tiền.

Ba năm tằn tiện, cuối cùng tôi cũng đủ tiền đặt cọc, mua được căn hộ cũ sáu mươi mét vuông.

Hôm nhận chìa khóa, tôi ngồi trong căn nhà trống trải cả buổi chiều, vừa khóc vừa cười.

Tôi tưởng rằng cuối cùng mình cũng có nhà, cuối cùng cũng thoát khỏi cái kho chật chội ấy.

Nhưng đến hôm nay tôi mới hiểu ra.

Bố tôi không chỉ biết tôi đã sống những năm ấy thế nào—

Mà ông còn cho rằng, căn nhà tôi vất vả tích góp mới mua được, vốn dĩ nên là của chị tôi, là để dành cho cháu tôi.

Còn tôi, chỉ đáng bị bóc lột, tiếp tục sống kiếp người ở nhờ.

3

Tôi hít sâu một hơi, giọng run rẩy hỏi bố:

“Bố, hôm nay bố đặc biệt gọi con về ăn cơm, có phải chỉ để bày ra màn kịch này không?”

Sắc mặt bố tái nhợt, đũa rơi xuống bàn, ông làm thế nào cũng không dám nhìn thẳng vào tôi.

“Vũ Hàng, sao con lại nghĩ về bố như vậy chứ? Bố chỉ muốn cả nhà đoàn viên… Dù gì đi nữa, đồ là con làm vỡ, bồi thường cũng là điều nên làm.”

Hay thật, cái gọi là “nên làm”.

Thì ra trong mắt ông, tôi đáng phải hy sinh tất cả, để hoàn thành cái gọi là hạnh phúc cho gia đình chị tôi.

“Số tiền đó, con sẽ không bồi thường.”

Tôi thẳng lưng, ánh mắt lướt qua ba người họ.

“Anh rể, anh nói miếng ngọc vô sự bài đó là bạn anh mua ở nhà đấu giá, vậy chắc hẳn phải có giấy giám định và hóa đơn chứ?”

“Chỉ cần anh đưa ra hai thứ đó, chứng minh nó thực sự đáng giá ba trăm nghìn, căn nhà đó tôi lập tức giao cho các người.”

Tất nhiên họ chẳng đưa ra nổi.

Sắc mặt anh rể xanh trắng lẫn lộn, bất ngờ nổi giận vì mất mặt.

“Trần Vũ Hàng, mày có ý gì? Mày nghi tao cố tình gài bẫy mày hả?!”

Tôi không hề nhượng bộ.

“Tôi có quyền nghi ngờ hợp lý. Chẳng lẽ anh nói nó đáng ba trăm nghìn thì nó thực sự có giá đó sao?”

“Nếu miếng ngọc đó căn bản không có giá trị như vậy, thì hành vi của các người chính là tống tiền, tôi hoàn toàn có thể báo công an bắt các người vào tù!”

Anh rể tức đến mặt trắng bệch, liếc mắt ra hiệu cho chị tôi.

Chị tôi đột nhiên ôm bụng, ngồi sụp xuống ghế rên rỉ:

“Ái da! Đau bụng quá… Em làm chị tức đến động thai rồi biết không?!”

Tôi sững lại, lúc này mới nhận ra—chị tôi lại mang thai rồi.

Bảo sao họ lại vội vã muốn có căn nhà của tôi đến vậy.

Ánh mắt anh rể nhìn tôi đã trở nên dữ tợn vô cùng.

“Trần Vũ Hàng, mày giỏi lắm! Nếu chị mày có chuyện gì, tao không để yên cho mày đâu!”

Vừa dứt lời, anh ta bất ngờ giơ tay lên, vung thẳng vào tôi.

Tôi theo phản xạ nhắm mắt quay đầu, nhưng cú tát đó không hạ xuống.

“Không được đánh! Không được đánh mà!”

Bố tôi lao đến ôm chặt lấy tay anh rể, nước mắt giàn giụa vì cuống cuồng.

Tôi tưởng trong lòng tro tàn đã nguội lạnh, thế nhưng hành động ngăn cản ấy như thổi bùng lên một tia hy vọng mong manh.

Nhưng ngay giây sau đó, mọi hy vọng đều bị dập tắt bởi chính lời ông.

Bố quay đầu lại, nắm chặt tay áo tôi, giọng nửa van nài, nửa trách móc mà rít lên khe khẽ:

“Vũ Hàng, con không thể hiểu chuyện một chút sao?! Chỉ là một căn nhà thôi, con nhất định phải ép cho chị con tức đến thế mới chịu à?!”

Ông thở hổn hển như vừa ra một quyết định lớn lao.

“Thế này đi, con đưa căn hộ gần trường điểm đó cho chị con, bố sẽ chuyển quyền sở hữu căn nhà cũ cho con, thế là được chưa?!”

Tôi bật cười vì quá tức.

Căn nhà cũ của bố nằm ở ngoại ô, đến taxi còn chẳng bắt được, giá trị chẳng đáng bao nhiêu.

Dùng thứ đó để đổi lấy ngôi nhà mà tôi dành ba năm gom góp từng đồng từng cắc mới mua được?

Nằm mơ!

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)