Chương 1 - Khi Tôi Quay Về Đúng Ngày Đó
Trở lại những năm 1980 làm sinh viên đại học, tôi nhìn Lục Hạ của mình, lén lút chìa ra một bàn tay nhỏ đầy tinh quái.
Tôi thực sự rất thích anh ấy, anh ấy đúng là kiểu người… ừm… rất đẹp trai, rất chân thành.
Anh ấy quay đầu lại, nhìn tôi, nhưng rồi đỏ mặt cúi xuống: “Em đừng chạm nữa, tiền lương đều ở chỗ em cả rồi, anh… anh thật sự không còn tiền đưa em đâu…”
1
Năm tôi thi đỗ đại học cũng là năm tôi kết hôn với Lục Hạ. Lúc đó, tôi vô cùng căm hận Lục Hạ và cha mẹ mình.
Bởi tôi bị cha mẹ bán cho Lục Hạ. Tôi mới mười tám tuổi, rõ ràng có một tương lai sáng lạn, tôi ghét phải kết hôn, không muốn lấy chồng. Thế nhưng họ ép tôi phải gả cho anh ấy.
Dù sau này Lục Hạ chu cấp cho tôi học đại học, tôi vẫn không ngừng căm ghét anh ấy.
Chỉ đến khi anh ấy lĩnh lương, tôi mới miễn cưỡng nói vài lời dễ nghe, cũng sẽ dỗ dành hôn anh một chút.
Lục Hạ vốn không giỏi ăn nói, lại đặc biệt dễ đỏ mặt. Chỉ cần hôn một cái là mặt anh ấy đỏ ửng lên, cả người ngơ ngẩn, đừng nói tiền lương, nếu bảo anh ấy nhảy lầu, chắc anh ấy cũng đồng ý.
Khi đó, thậm chí tôi chẳng cần mở lời xin. Chỉ cần hỏi anh đã nhận được bao nhiêu lương, anh liền móc túi, đưa hết cho tôi.
Lương anh ấy hồi đó cũng khá cao, làm công việc sửa chữa máy móc trong một nhà máy bánh ngọt tư nhân, mỗi tháng kiếm được 55 đồng cộng với 10 cân tem lương thực.
Số tiền ấy, anh chưa bao giờ giữ lại chút nào, có bao nhiêu đưa hết bấy nhiêu. Tiền của Lục Hạ là thứ tôi dễ dàng có được nhất trong đời.
Tiền anh ấy tích cóp suốt ba năm, đến năm thứ ba đại học của tôi, chúng tôi mua được một căn hộ nhỏ hai phòng ngủ một phòng khách.
Tôi bảo để dành thêm chút nữa thì có thể mua được tivi màu, Lục Hạ bảo cũng được, hoặc đợi tôi tốt nghiệp đại học, chúng tôi có thể đi Bắc Kinh một chuyến, đến thăm quảng trường Thiên An Môn.
Năm đó, tôi cảm thấy Lục Hạ cũng không quá đáng ghét lắm, chỉ là bình thường thôi.
Nhưng sau đó, Lục Hạ qua đời. Tôi chưa kịp tốt nghiệp, anh đã gặp tai nạn giao thông.
Khi anh vừa mất, tôi không cảm thấy quá đau buồn, vì lúc đầu tôi ghét anh ấy đến vậy.
Nhưng càng về sau tôi càng thấy khó chịu. Mỗi năm khi đi viếng mộ, tôi đều nhớ rằng Lục Hạ chỉ mới 23 tuổi. Nghĩ đến đó, tôi lại cười buồn.
Tôi nhìn vào bia mộ: “Lục Hạ, sao anh lại không có lấy một người thân nào. Tôi luôn cảm thấy nếu quên anh đi thì đó là tôi nợ anh.”
2
Tôi đã sống lại. Tôi không biết vì sao mình lại sống lại, nhưng lần này, tôi thấy được chiếc xe lao về phía Lục Hạ.
Đó là ngày xảy ra tai nạn của anh ấy. Tôi gần như không kịp phản ứng, chỉ lao đến đẩy anh ấy ngã xuống đất.
Tôi hình như nghe anh ấy gọi tên mình. Tôi muốn cử động một chút, nhưng chân tôi đau quá. Tôi bật cười. Anh ấy còn sống chứ? Giấc mơ lần này thật sự rất chân thực!
Khi tỉnh lại, tôi đã ở bệnh viện. Chiếc xe không tông chết chúng tôi, chỉ cán qua chân chúng tôi mà thôi. Chân của cả hai, một cái bị gãy xương, một cái bị rạn xương.
Giường bệnh của chúng tôi sát cạnh nhau. Khi bác sĩ hỏi chúng tôi có quan hệ gì, Lục Hạ ấp úng đáp: “Anh… anh em…”
Tôi đột nhiên nhớ lại, hồi đại học tôi không muốn để người khác biết chúng tôi là vợ chồng.
Có lần anh ấy đến đón tôi, bạn học đi ngang qua hỏi anh ấy là ai. Khi đó, tôi không muốn bạn bè biết mình đã kết hôn nên chỉ nói: “Anh ấy là anh trai tôi.”
Bạn học nhìn anh ấy với vẻ nửa tin nửa ngờ. Lục Hạ, lúc nào cũng cúi gằm mặt, nhận lấy ba lô của tôi, lặng lẽ gật đầu.
Đó là lần Lục Hạ giận tôi nhất. Về đến nhà, anh ấy cứ im lặng ngồi đó, không ăn cơm tôi nấu, cũng không uống nước tôi pha, ba ngày liền không nói chuyện với tôi.
Tôi chột dạ an ủi vài câu. Anh ấy ngẩng lên nhìn tôi, tôi mới phát hiện, mắt anh đỏ hoe. Anh uất ức đến nỗi khiến người phụ nữ xấu xa như tôi cũng thấy áy náy.
“… Đừng khóc.”
Anh ấy quay mặt đi. Mãi sau mới tìm lại được chút thể diện mà đáp lại: “Có bụi vào mắt thôi.”
3
Bác sĩ có vẻ không tin chúng tôi là anh em. Ông nghi ngờ nhìn cả hai: “Thật là anh em sao? Nhìn hai người trông bằng tuổi nhau mà!”
Tôi lên tiếng: “Là vợ chồng, đã đăng ký kết hôn rồi.”
Bác sĩ đoán đúng, lại quan sát chúng tôi một lượt rồi cười: “Thế thì tốt, vợ chồng trẻ chung một phòng thay băng sẽ đỡ ngại.”
Có lẽ vì tôi chắn trước người Lục Hạ nên chân tôi gãy xương, còn anh ấy chỉ bị rạn xương.
Lục Hạ nằm thêm hai tuần là đã có thể xuống giường. Mỗi ngày, anh ấy đều cẩn thận gọt hoa quả, mang cơm cho tôi, thậm chí đỡ tôi vào nhà vệ sinh.
Quãng thời gian đó thực sự rất hài hước. Hai người què quặt, lò dò vịn nhau mà đi vệ sinh.
Mỗi lần nhìn chân tôi, mắt anh ấy lại đỏ, giọng khàn khàn, đầy tức giận: “Thời Hoan, sao em lại lao đến như vậy? Chỉ cần hét lên là được mà.”
Tôi không muốn giải thích, vì kiếp trước tôi đã tận mắt thấy anh ấy chết. Tôi né tránh chủ đề, đưa tay nâng cằm anh lên: “Chậc! Xem kìa, anh Lục nhỏ sắp khóc rồi.”
Lần đầu gặp Lục Hạ, tôi cũng gọi anh ấy là anh Lục.
Khi tôi mười hai tuổi, Lục Hạ đến nhà tôi giao than.
Khi ấy, không có người lớn ở nhà. Tôi ra mở cửa cho anh ấy. Lục Hạ, cỡ mười ba, mười bốn tuổi, mặc chiếc quần cụt lơ lửng, người gầy gò, lấm lem bẩn thỉu.
Anh ấy gắng sức bưng một thúng than nặng khoảng bốn, năm chục cân từ xe lừa xuống, chậm rãi mang vào bếp nhà tôi.
Tôi rót cho anh ấy một bát nước: “Anh Lục, uống nước đi.”
Anh ấy rửa tay trong sân, rồi lau sạch tay vào áo, cẩn thận uống một ngụm nước, đưa lại bát cho tôi, nhưng không tránh được để lại hai dấu vết than trên bát.
Anh ấy cúi đầu, không nói gì. Đến lúc nhận tiền, anh nhất quyết lấy ít hơn năm xu.
Khi đó, giao một xe than chạy cả ngày cũng chỉ kiếm được hai hào.
Nhưng năm xu đó anh nhất định không lấy. Lục Hạ thật kỳ lạ. Anh ấy thiếu tiền, thiếu đến cực độ.
Chính vì thiếu tiền nên anh ấy hiểu rõ giá trị của tiền, và luôn muốn đưa tiền cho tôi.
Bởi anh nghĩ rằng, thứ tốt thì phải dành cho tôi.
4
Ngày xuất viện, Lục Hạ đã có thể đi lại, anh đẩy xe đưa tôi về nhà.
Anh có vẻ muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại im lặng, chỉ khẽ đỡ lấy một chiếc lá ngân hạnh vừa rơi xuống.
Trước khi vào nhà, tôi mới nghe thấy anh nói: “Thời Hoan, dạo này em đối với anh khác trước rồi.”
“Khác thế nào?”
“Em nhìn anh hình như lúc nào cũng cười.”
“Thế anh có tò mò không?”
“Ừ.”
“Vì sao ư!” Tôi làm bộ ra vẻ bí hiểm, ngoắc tay gọi anh lại gần, Lục Hạ lập tức cúi sát tới trước mặt tôi.
“Bởi vì em nhớ hồi nhỏ, anh đến nhà giao than còn mang theo kẹo cho em. Kẹo đó ngọt đến nỗi khiến một con nhóc khó ưa như em trở thành cô bé hoạt bát, đáng yêu luôn đấy.”
Ánh mắt Lục Hạ có chút mơ hồ, còn tôi thì đưa tay nâng cằm anh lên hôn một cái.
Lúc nhỏ sao tôi không phát hiện Lục Hạ lại đẹp trai thế nhỉ? Thằng nhóc lem luốc hồi đó, giờ rửa sạch đi lại là mày kiếm mắt sao, trông cũng rất khôi ngô.
Lục Hạ đỏ từ vành tai đến tận má, đỏ đến mức như sắp bốc cháy.
“Lục Hạ.”
Anh không dám nhìn tôi.
“Lục ca ca?” Tôi nhìn vành tai đỏ rực của anh, gọi thêm một tiếng nữa.
“Em đói không?” Cuối cùng anh cũng không nhịn được hỏi.
“Ừ, có hơi đói.”
“Anh đi nấu cơm đây!”
“Lục ca ca~”
“Đừng gọi.” Giọng anh nhỏ xíu, hơi khàn khàn, thậm chí không dám ngẩng mặt lên.
Tôi chống cằm nhìn anh, không tài nào đoán nổi, anh thật sự muốn từ chối hay là muốn nghe thêm mấy tiếng nữa.
5
Sau một tháng rưỡi dưỡng thương ở nhà, tôi mới đi tháo băng bột.
Lục Hạ vừa nhận được tiền lương, lại đi vay thêm một chút, gom đủ tiền mua một chiếc xe đạp. Mỗi ngày tan làm, anh ấy lại đến trường đón tôi.
Giờ tôi đang mải mê ôn tập. Tôi nhận ra mình đã quên quá nhiều thứ, mà kỳ thi thì sắp đến.
Ban ngày tôi cố gắng học hành chăm chỉ hơn, nhưng chỉ cần rời khỏi trường học là lại cảm thấy buồn ngủ.
Tôi ngồi ở ghế sau xe đạp, ôm lấy eo Lục Hạ, mệt đến nỗi không muốn mở mắt. Chỉ khi Lục Hạ dừng xe, tôi mới lười biếng mở mắt ra.
“Em mệt vậy sao?”
“Những thứ đó tốn não lắm! Huhu, Lục Hạ, anh cõng em đi nhé!”
Lục Hạ không phải lần đầu cõng tôi. Từ khi tôi bị thương ở chân, mỗi lần leo cầu thang hay làm gì, tôi đều gọi anh. Anh đã quá quen với việc cõng tôi lên lầu.
Tôi nghịch ngợm bóp nhẹ vành tai đỏ ửng của anh.
Lục Hạ cúi đầu, im lặng, tai đỏ rực nhưng bị tôi nắm chặt trong tay thì cũng chỉ đành chịu trận.
Thế nhưng anh còn chưa đi được vài bước thì phía trước vang lên một tiếng gọi.
“Lục Hạ.”
Tôi chẳng buồn ngẩng đầu, vẫn mệt mỏi nằm trên lưng Lục Hạ.
Mãi đến khi đối phương gọi thẳng tên tôi: “Em là… An Thời Hoan?”
Lúc đó tôi mới ngước lên, im lặng nhìn: “Châu Diễn?”
“Đúng là tôi đây, Thời Hoan. Còn hai người là…?”
“À, chồng tôi cõng tôi về nhà.” Tôi cười nhẹ, chỉ vào Lục Hạ, “Nói thật thì cũng phải cảm ơn anh đấy!”
Châu Diễn nhìn tôi và Lục Hạ, ánh mắt chợt trở nên phức tạp.