Chương 1 - Khi Mẹ Đối Diện Với Sự Thật Đau Lòng
Con tôi còn chưa kịp chào đời, chồng tôi đã đăng lên vòng bạn bè một bức ảnh em bé.
Dòng chữ đính kèm: “Nặng 3,3kg, mẹ tròn con vuông.”
Họ hàng, bạn bè lần lượt gọi điện tới chúc mừng, còn tôi thì hoàn toàn mù mờ.
Cho đến khi tôi nhìn thấy, ở một góc bức ảnh, có một bàn tay phụ nữ đeo vòng tay thạch anh tím.
Tôi vừa định cầm ảnh đi hỏi chồng thì một bình luận từ bạn chung hiện lên:
“Anh ơi, anh quên đổi tài khoản rồi kìa.”
Ngay lập tức, trạng thái mới của Chu Hành Xuyên biến mất như một đóa quỳnh sớm nở tối tàn.
Không một lời giải thích, không một câu xin lỗi, thậm chí không hỏi thăm lấy một câu về tôi và đứa bé.
Thế mà tôi lại vô cùng bình tĩnh, không khóc lóc, không làm loạn, không gọi điện chất vấn.
Tôi chỉ lặng lẽ chịu đựng từng cơn co thắt, một mình bước vào phòng sinh.
Hai tiếng sau, con gái tôi chào đời.
Tôi học theo cách của Chu Hành Xuyên, cũng đăng một dòng trạng thái: “Mẹ con đều bình an.”
Ngay giây tiếp theo, điện thoại tôi vang lên liên tục – là Chu Hành Xuyên gọi đến.
Nhưng lần này, tôi để mặc nó đổ chuông đến khi tự động ngắt mà không hề bận tâm.
…
Có lẽ vì tức giận khi tôi không nghe máy, nên sau lần cuối bị ngắt, anh ta im bặt nửa tháng.
Cho đến hôm nay, khi tôi vừa cho con bú xong ở trung tâm chăm sóc mẹ và bé, thì điện thoại lại hiện thông báo.
Là năm đoạn video liên tiếp do Lâm Nhược gửi – khoe khoảnh khắc tương tác “tình thân” giữa cha và con.
Trong video, Chu Hành Xuyên cúi đầu nhìn đứa bé trong tay, ánh mắt dịu dàng, như một người cha mẫu mực.
Bức tranh ấy, rõ ràng là của một gia đình ba người hạnh phúc.
Những hình ảnh đó như hàng ngàn mũi dao đâm thẳng vào tim tôi.
Tôi cúi đầu nhìn gương mặt hồng hào, mềm mại của con gái mình.
Từ khi chào đời đến giờ, con bé chưa từng gặp bố.
Tôi cầm điện thoại, ấn gọi cho Chu Hành Xuyên.
Đến cuộc gọi thứ năm, anh ta mới bắt máy.
“Tối mai con phải đi khám, anh tới đón tôi.”
Đầu bên kia bật ra một tiếng tặc lưỡi.
“Trung tâm có xe đưa đón, cô không biết hỏi thử à?”
Đúng là trung tâm có xe đưa đón, nhưng đó là dịch vụ VIP.
Hồi đó anh ta nói chắc nịch là phòng VIP đã hết, chỉ còn phòng thường.
Tôi tin, không hỏi thêm gì.
Kết quả chỉ mới ngày thứ hai sau khi nhập viện, cô bạn thanh mai trúc mã của anh ta đã vào thẳng phòng VIP tầng trên, còn đăng trạng thái công khai cảm ơn đầy ẩn ý.
Còn tôi – vợ hợp pháp của anh ta – lại trở thành một trò cười!
Nghĩ đến đây, những lời định nói nghẹn lại trong cổ.
Nói ra thì sao chứ? Nói rồi anh ta sẽ quan tâm chắc?
Tôi im lặng.
Chu Hành Xuyên tỏ ra sốt ruột.
“Được rồi, về thì về, thế đã được chưa?”
Tôi hỏi: “Khi nào?”
“Ngày mai! Cô ngày nào cũng thúc giục, chẳng trách sao vận khí tôi tụt hết! Tôi phải ly hôn với cô mới được!”
Không biết từ khi nào, anh ta luôn đem chuyện ly hôn ra dọa nạt.
Rõ ràng lúc yêu nhau, chỉ cần tôi hờn dỗi một chút là anh ta đã vội vàng xin lỗi.
Anh ta đã đổi, tôi cũng đổi.
Trước đây tôi sẽ tức giận, sẽ túm cổ áo anh ta mà gào khóc chất vấn.
Còn bây giờ, tôi chỉ thấy mệt.
“Ơ kìa, Hành Xuyên, anh mau qua đây đi, con tè dầm rồi!”
Giọng nói nũng nịu của phụ nữ vang lên ở đầu dây bên kia.
Một giây sau, tiếng tút tút vang lên.
Cuộc gọi bị cúp máy.
Ngày hẹn đi khám, trời mưa lớn.
Từ chín giờ sáng tôi đã gọi và nhắn tin cho Chu Hành Xuyên, nhưng tất cả đều rơi vào im lặng.
Rõ ràng anh ta lại lừa tôi.
Lúc tôi mang thai, cơ thể nặng nề cồng kềnh.
Có lần đi khám thai một mình bị ngã và ra máu.
Trong trạng thái mơ màng, y tá đã giúp tôi gọi điện.
Chu Hành Xuyên miệng nói “sắp tới rồi”, nhưng ba ngày sau mới ló mặt.
Thấy tôi xuất viện, anh ta còn trách tôi làm quá, làm lỡ việc của anh ta.
Từ lần đó, tôi càng ngày càng ít liên lạc với anh ta.
Rõ ràng từng là vợ chồng đầu gối tay ấp, vậy mà giờ lại như người dưng nước lã.
Trời tạnh, nhưng máy của Chu Hành Xuyên vẫn không gọi được.
Tôi gọi xe chở con đến bệnh viện, bác sĩ nói con bé phát triển tốt.
Chỉ có tôi – người mẹ – sắc mặt kém, khuyên nên đi kiểm tra thêm.
Tôi nghĩ đến cơn đau âm ỉ ở bụng dưới chưa dứt từ sau sinh.
Liếc nhìn con bé đang ngoan ngoãn trong xe đẩy mút tay, tôi quyết định tháng sau sẽ quay lại kiểm tra.
Vừa bước ra khỏi thang máy.
Tôi đối mặt với Chu Hành Xuyên và Lâm Nhược.
Cô ta đang được anh ta bế trong vòng tay, kiểu bế công chúa.
Chương 2
“Sao chị dâu lại đến bệnh viện thế này? Mập lên chút xíu nữa là em không nhận ra luôn đấy.”
Lâm Nhược ôm chặt lấy Chu Hành Xuyên không buông, ánh mắt đầy thách thức liếc nhìn tôi từ góc mà anh ta không thể thấy.
Tôi chẳng buồn để tâm đến mấy chiêu trò trẻ con kiểu này.
Hoặc có lẽ là vì tôi từng để tâm quá nhiều lần, nên giờ đã chẳng còn cảm giác gì nữa.
Tôi đẩy xe nôi rời khỏi thang máy, giọng thản nhiên:
“Đưa con đi khám, không làm phiền hai người, tôi đi trước.”
“Chị dâu đừng hiểu lầm nhé. Hôm qua em bị trượt chân trong phòng tắm, gãy xương, anh Hành Xuyên phải thức cả đêm canh em. Sáng nay nhất định đòi đưa em đi khám. Nếu không phải vì bọn em là bạn thanh mai trúc mã, chắc gì anh ấy đã giúp em được như vậy.”
“Dù sao em cũng là phụ nữ đã ly hôn, làm gì cũng bất tiện, chỉ biết làm phiền bạn cũ. Nếu chị thấy không vui, lần sau em không nhờ anh ấy nữa.”
Lâm Nhược mắt đỏ hoe, giả vờ vùng vẫy muốn rời khỏi vòng tay Chu Hành Xuyên.
Chu Hành Xuyên lại vỗ vỗ mông cô ta, giọng bất đắc dĩ mà cưng chiều:
“Có con rồi mà vẫn còn nghịch ngợm như vậy à?”
Rồi anh ta lạnh lùng nhìn tôi, giọng trách móc:
“Tô Lan, cô bớt quá đáng lại đi. Nhược Nhược là phụ nữ ly hôn, bên cạnh chẳng có ai chăm sóc, còn nhỏ tuổi hơn cô nữa. Nói chuyện mà không biết nhẹ nhàng một chút à?”
Tôi nhìn Chu Hành Xuyên, bỗng bật cười.
“Giờ tôi cũng giống như goá phụ rồi đấy. Hay là anh tìm cho tôi một người đàn ông khác đến chăm tôi đi?”
Đồng tử Chu Hành Xuyên khẽ run.
Tôi xoay người, đẩy xe nôi rời đi.
Tối hôm đó.
Chu Hành Xuyên mặt lạnh bước vào nhà.
“Tôi vừa mới thấy cuộc gọi, việc cho cô leo cây hôm nay đúng là tôi sai.”
“Cơ mà cô cũng lạ, không đi xe trung tâm lo cho, cứ phải bắt tôi đưa đi?”
Nghe anh ta lại nhắc chuyện xe cộ, tôi chẳng thèm ngẩng đầu:
“Xe của trung tâm là dành cho khách VIP, Chu Hành Xuyên, tôi ở phòng thường.”
Không khí đột nhiên lặng đi.
Chu Hành Xuyên biết mình sai, móc ra một chiếc hộp nhỏ bằng lòng bàn tay, đặt trước mặt tôi.
“Chuyện phòng ốc là do tôi sắp xếp không ổn, bỏ qua đi.”
“Quà cho cô này, coi như xin lỗi. Mở thử xem có thích không?”
Tôi mở hộp, bên trong là một đôi bông tai bằng ngọc kém chất lượng.
Thoạt nhìn chẳng khác gì hàng mười tệ ngoài vỉa hè.
So với chiếc vòng thạch anh tím mà anh ta tặng cho Lâm Nhược sinh nhật hai tháng trước, đúng là khác biệt một trời một vực.
Chắc trong lòng Chu Hành Xuyên, Lâm Nhược xứng đáng với sao trời trăng sáng, còn tôi thì chỉ xứng cúi đầu hứng lấy bùn đất anh ta tiện tay ném xuống.
Tôi đậy hộp lại, đặt về chỗ cũ.
Chu Hành Xuyên cau mày: “Không thích à?”
Tôi gật đầu:
“Ừ, đồ rẻ tiền, tôi không thèm.”
Trước kia, tôi từng xót cho anh ta cực khổ kiếm tiền.
Bất kể là món quà nhỏ nhặt gì, tôi cũng vui vẻ nhận lấy.
Chỉ cần là anh ta mua – dù là một bịch trái cây ngoài chợ – tôi đều mừng rỡ vô cùng.
Lúc đó tôi không biết, bên ngoài anh ta tiêu tiền như nước vì người đàn bà khác, còn với tôi thì keo kiệt từng đồng.
Năm năm kết hôn, tôi chẳng có nổi một món trang sức đàng hoàng.
Nghe tôi nói vậy, Chu Hành Xuyên giận dữ ném hộp quà vào tường.
Chiếc hộp vỡ tan.
“Lão tử ngày ngày vất vả bên ngoài nuôi cô ăn mặc, còn phải chịu đựng cái bản mặt khó ưa của cô? Tôi nợ cô chắc? Đúng là xúi quẩy!”
Chu Hành Xuyên chỉ tay vào tôi, mặt mày hung dữ.
“Nếu cô đã muốn làm loạn như thế, thì được thôi! Từ nay tôi không về nữa! Cô tự lo lấy đi!”
Tôi lạnh lùng nhìn anh ta diễn xong vở kịch.
Đợi đến khi anh ta cầm áo khoác định rời đi, tôi gọi lại:
“Chu Hành Xuyên.”
Anh ta dừng bước, quay lại, vẻ mặt đã không còn dữ tợn như ban nãy.
“Biết vậy có phải tốt rồi không? Làm mình làm mẩy cái gì chứ?”
“Không thích quà này đúng không? Được, lần sau tôi đưa cô đi mua.”
“Đi nấu cơm đi, tiện thể nấu luôn phần cho Nhược Nhược. Cô ấy muốn ăn cháo cô nấu.”
Anh ta cứ thao thao bất tuyệt.
Tôi im lặng đợi anh ta nói xong mới lên tiếng:
“Chu Hành Xuyên, trước đây anh nói muốn ly hôn, là nghiêm túc sao?”
Chu Hành Xuyên sững người, rồi cười khẩy, ném áo khoác lên ghế sô pha.
“Tô Lan, ý cô là gì? Muốn ly hôn với tôi hả?”
“Chẳng phải chỉ vì chuyện tôi để Lâm Nhược ở phòng VIP thôi sao?”
“Căn phòng đó tôi đã hứa với Nhược Nhược từ lâu. Tôi không thể thất hứa với người ta chỉ vì cô!”
“Nếu chịu được thì chịu, không thì ly!”