Chương 6 - Khi Mẹ Chồng Lừa Dối

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

11

Tôi chột dạ, tim thắt lại.

“Mẹ, mẹ đừng hoảng.”

Tôi vừa trấn an mẹ, vừa với tay cầm điện thoại thứ hai, lập tức gọi báo cảnh sát.

Vừa kết nối, tôi bật loa ngoài, đưa sát về phía mẹ.

“Chào anh, bên tôi khả năng có liên quan đến lừa đảo! Mẹ tôi ở tỉnh khác, không tiện báo án, tôi có thể mở loa ngoài để bà ấy trực tiếp trình bày không?”

Cảnh sát lập tức tiếp lời:

“Được ạ!”

“Dì ơi, mời dì đọc số tài khoản ngân hàng dùng để giao dịch trước, sau đó nói rõ tình huống từng bước!”

Mẹ tôi vội vàng phối hợp đọc số tài khoản, nhưng giọng vẫn run rẩy.

“Lúc nãy, chỉ mới cách đây chừng năm phút thôi, mẹ của con rể tôi nhắn tin cho tôi, nói nhà bà ấy xảy ra chuyện lớn, bà ấy đang nằm viện, chi phí phẫu thuật và điều trị làm bà ấy không thở nổi…”

“Bà ấy nói cả đời này chưa từng cầu xin ai, giờ thật sự đã rơi vào đường cùng rồi.”

Nghe đến đây, tay tôi khựng lại.

“Mẹ chồng bảo có một dự án quen biết nội bộ, vay tiền ngắn hạn vài hôm sẽ hoàn vốn, hỏi mượn tôi ít tiền, nói kiếm được rồi sẽ chia phần.”

Mẹ cười khổ.

“Tôi chỉ là người làm nông, chỉ biết ai gieo dưa thì gặt dưa, gieo đậu thì gặt đậu bà ấy có học, nói mấy cái đó tôi đâu có hiểu.”

“Tôi cũng chẳng mong bà ấy chia tiền, chỉ nghĩ là thân thích một nhà, giúp được thì giúp.”

“Thế là tôi chuyển tiền đi. Chuyển xong tôi mới phát hiện tài khoản nhận tiền không phải tên bà ấy.”

“Lúc đó tim tôi thắt lại.”

“Tôi vội nhắn hỏi bà ấy đã nhận được chưa, là sao, nhưng bà ấy không trả lời, không trả lời nữa…”

Mẹ tôi cuối cùng không chịu được, giọng nghẹn ngào bật khóc:

“Lúc đó tôi mới thấy… có lẽ mình bị lừa rồi…”

Sau khi nắm được tình hình, cảnh sát bảo tôi giữ liên lạc.

Tôi vẫn không ngừng an ủi mẹ qua điện thoại.

Chỉ chưa đầy hai mươi phút sau, điện thoại gọi lại.

“Đã chặn được tiền.”

“Tài khoản đã bị đóng băng, tiền vẫn chưa bị chuyển đi.”

Mẹ tôi bật khóc tại chỗ.

Nhưng chuyện, vẫn chưa kết thúc.

Giọng cảnh sát ở đầu dây trở nên nghiêm trọng.

“Cô Tiết, vụ này có chút đặc biệt.”

“Thậm chí không thể xem là vụ giả mạo người quen.”

Tôi giật mình.

“Là ai?”

Đầu dây kia im lặng một giây, như đang lựa từ.

“Là mẹ của Hứa Dật, bà ấy chủ động liên hệ với nhóm lừa đảo.”

Tôi chết lặng.

“Bà ấy bị thiệt hại lớn trong vụ lừa đảo trước, sau khi vụ việc lộ ra thì tâm lý rơi vào trạng thái cực đoan, có dấu hiệu oán hận.”

“Sau khi xuất viện, bà ấy đã chủ động dùng số liên lạc cũ của bọn lừa đảo để liên hệ lại.”

“Đưa ra đề nghị hợp tác lừa đảo cùng họ.”

“Điều kiện là cho bà ấy lấy lại một phần tiền của mình.”

Mẹ tôi khóc nức nở.

“Tôi tin bà ấy đến thế… thậm chí còn không nghĩ tới chuyện bà ấy trả lại tiền, chỉ cần bà ấy vượt qua khó khăn thôi là được… sao bà ấy nỡ lừa tôi…”

Tôi bỗng nhớ đến—

Trong hành lang bệnh viện, sau khi gào khóc thảm thiết, ánh mắt âm độc kia của mẹ chồng cũ,

Không hề có chút hối hận hay tự trách nào.

Chỉ toàn là oán hận.

Oán hận vì mình là người đã làm mất sạch năm triệu.

Nên muốn kéo mẹ tôi cùng xuống vũng bùn.

12

Tôi không chỉ cảm thấy sợ hãi.

Ban đầu tôi sợ mẹ lo lắng chuyện tôi ly hôn, còn định chờ một thời gian rồi mới từ từ kể cho bà biết.

Nên tôi cũng không nhắc gì đến chuyện nhà Hứa Dật, kết quả là…

Tôi im lặng vài giây, cuối cùng vẫn mở lời.

“Mẹ, có một chuyện… ban đầu con định đợi mẹ hồi phục sức khỏe, tinh thần ổn định rồi mới nói.”

“Nhưng bây giờ, giấu mẹ lại càng không hay.”

Tôi hít sâu một hơi.

“Con với Hứa Dật đang làm thủ tục ly hôn.”

“Hiện tại vẫn đang trong thời gian chờ ly hôn.”

Sau đó, tôi kể hết mọi chuyện thời gian qua cho mẹ nghe.

Mẹ tôi vừa nãy còn sụt sùi, bỗng ngừng khóc.

“Uyển Uyển.”

“Con ly hôn là đúng.”

“Đừng gánh hết một mình.”

“Còn có mẹ ở đây.”

Tối hôm đó tôi trằn trọc không ngủ nổi, chỉ lo mẹ sợ hãi.

Nghĩ tới nghĩ lui, tôi quyết định mua vé đêm để đón mẹ về.

Kết quả, hai mẹ con tôi lại tình cờ gặp nhau ngay tại ga tàu cao tốc.

Mẹ kéo theo chiếc vali cũ kỹ, tôi đứng trong đám đông nhìn thấy bà, trong lòng chợt dâng lên một nỗi chua xót, nhưng cũng thấy an lòng vô cùng.

Chẳng mấy chốc, vài ngày sau, cảnh sát báo tin: mẹ chồng cũ đã bị bắt.

Việc bà ta “hợp tác lừa đảo” thực sự quá sơ sài.

Thậm chí cả địa chỉ IP cũng không đổi.

Cảnh sát lần theo dấu vết, nhanh chóng xác định được vị trí.

Những đoạn chat mà bà ta tưởng đã xóa sạch, đều được kỹ thuật viên phục hồi từng tin một.

Bằng chứng rõ ràng, mẹ chồng cũ cũng không cãi được gì.

Ngày ra tòa, tôi và mẹ ngồi hàng ghế cuối cùng của phòng xử.

Khi bà ta bị dẫn lên bục bị cáo, vẫn không hề có biểu hiện hối lỗi.

Giữa phiên xử, bà ta bất ngờ mất kiểm soát cảm xúc.

“Cảnh sát các người thì giỏi lắm chắc?!”

“Nếu các người sớm lấy lại được năm triệu cho tôi, tôi có phải làm mấy chuyện này không?!”

Thẩm phán phải liên tục gõ búa, nhưng bà ta vẫn gào lên.

“Tôi chỉ muốn hỏi một câu — tại sao?!”

Ánh mắt bà ta độc địa nhìn chằm chằm vào tôi và mẹ tôi.

“Tại sao nhà cô ta không hề hấn gì?!”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)