Chương 2 - Khi Livestream Nổ Tung
Tôi như con ruồi mất đầu, quay vòng vòng trong căn nhà, dọn đến từng góc nhỏ, chắc chắn không còn một dấu vết nào thuộc về người đàn ông ấy.
Căn hộ hai phòng ngủ trang trí tối giản, hơi trống trải, cuối cùng đã trở lại dáng vẻ đúng chuẩn của một cô gái sống một mình.
Làm xong tất cả, tôi tựa vào bức tường lạnh ngắt, trượt xuống sàn, toàn thân rã rời.
Tim đập loạn xạ như muốn bật khỏi lồng ngực, lấn át cả thính giác.
Điện thoại bị tôi tắt nguồn, tháo sim, vứt vào khe ghế sofa, như vứt bỏ cục than hồng đang cháy rực.
Thế giới dường như yên tĩnh lại.
Nhưng tôi biết, bên ngoài kia, trời đã long đất đã lở.
Giang Lâm.
Cái tên từng đứng trên đỉnh cao, rực rỡ chói mắt, được hàng triệu người ngưỡng mộ.
Chỉ vì vài dòng tin nhắn vô ý của tôi, mà rơi thẳng xuống vực.
Tiếng sụp đổ ấy, dường như vẫn còn vang bên tai.
Mà tôi – kẻ gây ra tất cả, đang trốn trong căn nhà vừa được “xóa sạch chứng cứ” này, như một hồn ma không dám thấy ánh sáng.
Nỗi hoảng loạn và bất lực khổng lồ, như làn sóng băng lạnh, trong khoảnh khắc, nuốt chửng tôi.
3
Ba ngày tiếp theo, tôi sống chẳng khác gì một… người nguyên thủy.
Cắt mạng. Cắt điện (chỉ dám bật một ngọn đèn nhỏ). Cầm cự qua ngày bằng đồ đông lạnh và mì gói trong tủ lạnh.
Rèm cửa kéo kín bưng, không lọt một tia sáng.
Bất kỳ tiếng động nào — bước chân ngoài hành lang, tiếng đóng cửa nhà hàng xóm, thậm chí tiếng chim sà qua ngoài cửa sổ — đều khiến tôi giật bắn mình, tim đập như trống trận.
Tôi chẳng khác gì một tội phạm bị truy nã.
Không, còn thảm hơn cả tội phạm.
Ít ra người ta còn biết mình đã phạm tội gì.
Còn tôi?
Chỉ vì… giục chồng về nhà ăn một bát bún?
Nói chuyện đó cho ai nghe mới không bị chửi là hoang đường?
Ngày thứ tư, tờ mờ sáng.
Tôi co ro trên ghế sofa, trong ánh sáng lờ mờ của đèn tường, nhai miếng bánh mì khô cứng mà chẳng cảm thấy mùi vị gì.
Bỗng nhiên.
“Cạch.”
Một tiếng rất khẽ.
Là tiếng khóa điện tử mở.
Toàn thân tôi nổi da gà!
Như con thỏ bị đe dọa, tôi bật dậy, chộp lấy thứ duy nhất có thể dùng làm vũ khí — một chiếc gối sofa — nắm chặt trong tay, mắt gắt gao dán vào cửa.
Cánh cửa, từ từ được đẩy mở.
Một bóng người cao lớn, mang theo hơi lạnh cuối thu, lặng lẽ lướt vào trong.
Nhanh như một cái bóng.
“Ai đó?!” Giọng tôi run cầm cập, cái gối trong tay suýt nữa thì ném đi thật.
Người kia phản xạ đóng cửa, khóa lại.
Động tác liền mạch, dứt khoát.
Anh ta tháo mũ lưỡi trai đen gần như che kín nửa gương mặt và chiếc khẩu trang cùng màu.
Ánh đèn lờ mờ trong phòng khách soi lên khuôn mặt mệt mỏi hốc hác.
Là Giang Lâm.
Dây thần kinh căng như dây đàn trong tôi, “phựt” một tiếng, đứt.
Chiếc gối rơi xuống đất.
“Anh…” Cổ họng tôi nghẹn lại, phát không ra nổi âm tiết hoàn chỉnh.
Ba ngày.
Chỉ ba ngày.
Mà anh ấy gầy rộc đi thấy rõ. Quầng thâm dưới mắt dày đậm đáng sợ, cằm lởm chởm râu xanh Chiếc áo khoác đen anh mặc đầy nếp nhăn, mang theo hơi lạnh đường dài.
Còn đâu cái dáng vẻ ảnh đế lạnh lùng, chỉn chu, toát ra khí chất cao quý trước ống kính?
Cả người anh, chỉ còn lại sự tiều tụy sau biến cố, và… một nỗi mệt mỏi sâu sắc.
Anh đứng tựa lên cánh cửa, không bước ngay đến, chỉ ngẩng đầu nhìn tôi.
Đôi mắt từng được khen là “cả dải ngân hà đều nằm trong đó”, giờ như hai cái giếng khô cạn, đỏ ngầu, ẩn chứa quá nhiều cảm xúc mà tôi không thể đọc hiểu nổi.
Tội lỗi? Mệt mỏi? Kinh hoàng? Hay là… điều gì khác?
Phòng khách im lặng đến mức ngột ngạt.
Là lần đầu tiên chúng tôi gặp lại kể từ “sự kiện bún ốc”.
Giữa muôn vàn chửi rủa, fan quay lưng, các tuyên bố hủy hợp đồng, và một mái nhà đang lung lay tận gốc.
Qua thật lâu — như thể cả thế kỷ trôi qua.
Cuối cùng, anh mấp máy đôi môi khô nứt, giọng khàn như giấy ráp cọ qua cổ họng:
“Vãn Vãn…”
Chỉ gọi tên tôi.
Phía sau như bị nghẹn lại, không thể nói tiếp.
Tất cả uất ức, lo sợ, bất an trong tôi như vỡ đê.
Tôi lao đến, nhào vào vòng tay anh, ôm chặt lấy cơ thể lạnh ngắt, mang theo hơi sương của anh.
“Giang Lâm…” Giọng tôi nghẹn ngào, nước mắt trào ra như bị vỡ đập, thấm ướt cả áo trước ngực anh, “Xin lỗi… Em không biết… Em thật sự không biết anh đang livestream… Em chỉ muốn hỏi anh có về ăn không…”
Anh khựng lại trong một thoáng.
Sau đó, hai bàn tay lạnh nhưng mạnh mẽ siết chặt lấy tôi, ôm chặt đến mức tôi suýt không thở nổi.
Như thể muốn hòa tôi vào da thịt, không bao giờ buông ra nữa.
“Không phải lỗi em.” Cằm anh tựa lên đỉnh đầu tôi, giọng trầm đục, khẽ run lên, như người vừa trải qua cơn ác mộng, “Là lỗi của anh. Anh quá bất cẩn… Không bảo vệ được em…”
Vòng tay anh siết chặt hơn, như mang theo nỗi sợ hãi mất mát vừa trở về từ cõi chết.
“Em không biết đâu… bên ngoài… loạn lắm…” Giọng anh nghẹn lại, “Anh sợ họ tìm được em… sợ em gặp chuyện…”
Tôi vùi mặt trong ngực anh, lắc đầu liên tục, nước mắt tuôn nhiều hơn.
“Em không sao… Em trốn kỹ lắm… Anh Chu bắt em tắt máy, tháo sim rồi…”
“Ừ.” Anh khẽ đáp, bàn tay lớn nhẹ nhàng vỗ lưng tôi, như đang xác nhận: “Em còn ở đây. Em vẫn an toàn.”
Chúng tôi cứ thế ôm nhau đứng ở lối vào mờ tối, như hai con thuyền nhỏ trong cơn bão, may mắn tìm được nhau giữa biển khơi.
Thật lâu sau, khi tôi tưởng anh đã ngủ gật trong lúc ôm, thì giọng nói trầm khàn mệt mỏi của anh vang lên trên đỉnh đầu:
“Vãn Vãn, chúng ta…”
Anh ngập ngừng, như phải gom hết dũng khí mới nói ra được.
“Công khai đi.”
Tôi ngẩng phắt đầu, đôi mắt mờ lệ nhìn anh.
Công khai?
Lúc này?
“Không được!” Tôi hét lên, giọng vì quá kích động mà cao vút, “Anh điên rồi à? Giờ mà công khai?! Anh không thấy bên ngoài hỗn loạn thế nào à? Fan sẽ xé xác em mất! Còn hợp đồng, còn những nhãn hàng…”
“Đều hủy rồi.” Anh ngắt lời, giọng bình tĩnh đến đáng sợ, ánh mắt lạnh như băng.
“Gì cơ?”
“Cái gì hủy được, anh đều hủy hết rồi.” Anh kéo khóe miệng, nở một nụ cười chua chát, “Hợp đồng thời trang cao cấp, hợp đồng phim ảnh, lời mời show truyền hình… Tiền vi phạm hợp đồng? Một con số thiên văn.”
Tôi hít một hơi lạnh.
“Nhưng… cũng không thể công khai lúc này! Như đổ thêm dầu vào lửa đấy! Anh sẽ bị hủy hoại hoàn toàn!”
“Anh đã bị hủy rồi.” Anh nhìn tôi, từng chữ một, rõ ràng như dao cứa, “Từ khoảnh khắc sự cố livestream xảy ra, cái danh ‘nam thần hoàn hảo’ Giang Lâm… đã chết rồi.”
Tim tôi như bị ai bóp nghẹt.
“Vãn Vãn,” Anh giơ tay, dùng đầu ngón tay lau nước mắt trên má tôi, động tác dịu dàng mà ánh mắt lại như đã quyết tuyệt: “Anh mệt rồi.”
“Giả vờ mười năm. Thật sự… rất mệt.”
“Trước kia không dám công khai, là vì sợ mất ánh hào quang, sợ mất đi thứ ảo vọng kia, càng sợ em bị lôi vào, bị tổn thương.”
Anh cười tự giễu.
“Nhưng kết quả thì sao? Giấu đầu hở đuôi, lén lút như trộm, cuối cùng lại khiến em bị kéo ra trước mũi súng, chịu hết mọi tội vạ đáng ra không nên thuộc về em.”
“Ngay cả vợ của mình… cũng phải giấu như bí mật xấu xa.”
“Thế thì còn là cái quái gì nữa?”
Giọng anh đột nhiên cao lên, mang theo sự phẫn uất dồn nén lâu ngày, mắt đỏ hoe.
“Anh là Giang Lâm diễn cả nửa đời làm người khác, chẳng lẽ đến lúc yêu ai cũng không dám nhận?!”
“Sụp thì sụp đi!”
“Ông đây éo giả bộ nữa!”
Anh gần như gào lên câu đó, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Trong ánh đèn mờ mịt, ánh mắt anh sáng rực lên như bốc cháy — không còn trống rỗng, mà là một ngọn lửa bi tráng cháy rực.
“Anh muốn nói cho cả thế giới biết.”
“Anh là Giang Lâm.”
“Anh là người đã có vợ.”
“Vợ anh tên là Lâm Vãn.”
“Cô ấy nấu bún ốc cho anh! Cô ấy giục anh về nhà ăn! Sao nào?!”
“Phạm pháp à?!”
Từng chữ như búa đập thẳng vào tim tôi.
Linh hồn tôi run rẩy theo từng nhịp.
Tôi nhìn anh.
Nhìn người đàn ông không còn ánh hào quang, không còn dáng vẻ chỉn chu, mệt mỏi và chật vật, nhưng lần đầu tiên trước mặt tôi, thật đến đau lòng.
Nước mắt lại tuôn ra, lần này không phải vì sợ hãi hay uất ức.
Mà là vì thương anh. Vì xúc động. Vì… quá mức rung động.
Tôi ôm chầm lấy anh, vùi mặt vào lồng ngực lạnh giá mà rắn chắc kia, gật đầu thật mạnh.
“Ừ!”
Giọng nghèn nghẹn, nhưng vững vàng.
“Công khai đi!”
“Nói cho họ biết!”
“Em là vợ anh!”
“Anh là người đàn ông của em!”
“Sụp thì sao?!”
“Chúng ta xây lại từ đầu!!”
Cơ thể Giang Lâm chấn động mạnh.
Anh cúi đầu, nhìn tôi thật sâu, mắt đỏ ngầu như có sóng dậy.
Rồi, anh nâng mặt tôi lên, mang theo sự điên cuồng như hủy diệt, hung hăng hôn xuống.
Nụ hôn ấy chẳng có kỹ thuật gì.
Chỉ có sự tận cùng tuyệt vọng, sự khao khát sau sống sót, và nỗi nhớ như cào xé.
Tất cả đau đớn, sợ hãi, rối ren trong ba ngày qua như bị nghiền nát trong nụ hôn ấy.
Trong vị mặn của nước mắt, vị lạnh của nỗi tuyệt vọng, cũng có hơi ấm — quyết tâm tái sinh, liều mình yêu lại.
Giữa lối vào mờ tối, chúng tôi như hai kẻ tội đồ sống sót sau ngày tận thế, ôm chặt nhau, trao đổi khí thở và lời thề.
Ngoài cửa sổ, ánh sáng đầu tiên của bình minh vừa ló rạng.
Một ngày mới bắt đầu.
Còn chúng tôi, sắp sửa đối mặt với một cuộc chiến — không khói lửa, nhưng cũng chẳng kém phần khốc liệt.