Chương 9 - Khi Đàn Ông Quyết Định
12
Sau đó Chu Hạo gọi cho tôi.
“Giang Nhiễm, bây giờ bố mẹ anh không để ý chuyện con là gái nữa. Em đưa con về cho họ nhìn một chút đi.
Họ cũng muốn có người gọi ông nội bà nội.”
Tôi bật cười lạnh.
Giờ mới nhớ đến tình thân à?
Muộn rồi.
“Họ không để ý thì kệ họ. Tôi để ý.
Từ nhỏ tôi đã nói với con trai tôi rằng: bên nhà bố nó — chết sạch rồi.”
“Con trai?”
Giọng Chu Hạo kinh hoàng qua điện thoại.
“Không phải em sinh con gái sao? Sao thành con trai rồi?”
Tôi nhướng mày.
“Tôi nói à? Anh có bằng chứng không?”
Đúng vậy.
Hôm đó, khi nghe tin tôi bị cắt tử cung, họ sợ tôi bám lấy họ nên chỉ mong ly hôn càng nhanh càng tốt.
Tôi nói không cần tiền chu cấp, họ lập tức ký — đến mặt con cũng không thèm nhìn.
Nếu trong lòng còn sót lại chút tình thân, sao đến giới tính của đứa bé họ cũng không biết?
Khi ba mẹ Chu Hạo phát hiện đứa bé là con trai, họ kích động gọi liền mấy cuộc, bảo muốn đến gặp cháu.
Gặp cái gì?
Tôi rút SIM khỏi điện thoại rồi vứt thẳng vào thùng rác.
Tôi giữ số đó đến hôm nay — chỉ để chờ giây phút này.
Không phải muốn cháu trai sao?
Tôi cố tình không cho nhìn dù chỉ một lần.
Những năm sau, công việc của tôi ngày càng thuận lợi.
Công ty mở chi nhánh ở thành phố khác.
Tôi đưa bố mẹ và con chuyển đến đó sinh sống.
Nhà họ Chu — đến tên con trai tôi là gì cũng không biết.
Còn mơ giành quyền nuôi dưỡng?
Nằm mơ đi.
…
Vài năm sau nữa, tôi lại nghe tin về nhà họ Chu.
Nghe nói hai em trai chưa cưới của Chu Hạo cuối cùng cũng tìm được vợ.
Nhưng đều là phụ nữ tái hôn — đã có con riêng.
Điều kiện khi cưới là:
• Không sinh thêm con.
•
• Chỉ sống như bạn đời, không phục tùng gia đình chồng.
•
Còn Chu Hạo?
Ngay cả phụ nữ từng ly hôn và có con riêng cũng không ai ngó tới.
Ba mẹ hắn nhớ cháu đến phát điên.
Gặp ai cũng tưởng là cháu trai mình.
Không lâu sau, họ đều mắc chứng Alzheimer.
Khi nghe tin đó, tôi chỉ thở dài — nhẹ, nhưng lạnh.
Quả báo đến thật chậm.
Nhưng nó chưa bao giờ quên ai.
(hoàn)