Chương 3 - Khi Đàn Ông Quyết Định
Tôi cau mày, nhìn Chu Hạo lần nữa.
“Anh nói đi, hay mồm anh bị phân trát vào rồi? Đây là cái anh bảo ba mẹ anh xem tôi như con gái ruột à?”
Chu Hạo cười gượng.
Tất nhiên anh ta biết rất rõ cái kiểu hành xử kinh tởm của bố mẹ mình.
Nhưng điều đó chưa bao giờ ngăn được anh ta giả điếc.
“Nhiễm Nhiễm, anh nghĩ… em nên nghe mọi người đi. Chúng ta là người một nhà, để em sinh thường cũng là vì tốt cho em.”
Tôi nghe xong, một luồng lửa giận bùng lên trong lồng ngực.
“Tốt cái đầu anh. Đầu óc anh bị lừa đá hay bị cào móng vậy? Bác sĩ nói khả năng cao tôi không sinh thường được, anh không hiểu tiếng người sao? Tôi sinh con mắc gì đến họ? Từ bao giờ lại tới lượt đám người chẳng liên quan nhúng mũi? Hay là sinh xong họ nuôi giúp hả?!”
Ba Chu Hạo bật dậy, kéo thằng con trai lại gần giường tôi.
“Này con trai, đánh nó. Con đàn bà này rõ ràng là loại không đánh thì không biết điều.”
Chu Hạo tuy là dạng con ngoan của bố mẹ, nhưng vẫn không dám đánh tôi trước mặt bác sĩ và nhân viên bệnh viện.
Ba anh ta thấy anh ta do dự thì tức giận đá một cú:
“Đồ vô dụng!”
Tôi liếc nhìn Chu Hạo, nhếch môi:
“Chuẩn thật. Chồng mà chẳng bảo vệ nổi vợ con.”
“Cô im miệng!”
Ba Chu Hạo trợn mắt nhìn tôi đầy sát khí.
“Giang Nhiễm, đã làm con dâu nhà họ Chu thì việc sinh thế nào phải nghe ĐÀN ÔNG nhà họ Chu.”
“Đã không biết điều thì ngay bây giờ về quê tìm bà đỡ cho cô sinh!”
Hah.
Lại bà đỡ.
Tôi nhìn thẳng vào mắt ông ta, cười lạnh:
“Được thôi. Lần sau ông bệnh, đừng tới bệnh viện, tìm mấy ông thầy đông y quê nhà bắt mạch đi. Chu Hạo, nhớ chưa? Lần trước bố anh bị u phổi, sao không để bà đỡ trong làng đến cạo gió mà lại lết xác lên bệnh viện hạng ba khám?”
Ba Chu Hạo chưa kịp phản ứng thì ông nội đập gậy xuống sàn rung trời:
“Đừng nói nhiều. Chu Lượng — Chu Xuyên — Chu Binh, các con kéo nó về nhà ngay.”
“Không lẽ một bầy đàn ông lại trị không nổi một con đàn bà?!”
“Chu Hạo, chờ nó sinh xong, mày phải quản gắt vào. Không quản, nó leo lên đầu mày ngồi rồi ỉa vào mặt đấy!”
Ba người anh em họ Chu Hạo nghe lệnh liền bật dậy.
Tôi nhìn bọn chúng, cười nhạt.
Đến rồi. Vẫn y nguyên như kiếp trước.
“Khoan đã.” Tôi nói, giọng nhẹ nhàng.
“Trước khi các người động tay… ít nhất hãy xem quà tôi chuẩn bị cho đàn ông nhà họ Chu.”
Tất cả ngẩng cổ nhìn.
Tôi ung dung xé bao bì.
Từ từ lấy ra —
một con dao chặt củi sáng loáng đủ để phản chiếu mặt từng thằng trong phòng.
Không khí đông lại.
Tôi nâng dao, mỉm cười rất dịu dàng — kiểu dịu dàng khiến da đầu người ta tê rần.
“Ai dám chạm vào tôi — thử xem.”
5
Mặt mũi tất cả bọn họ lập tức biến sắc.
“Cô định làm gì vậy? Phát điên rồi à?”
“Đúng là tạo phản! Mau cướp dao lại, tao phải dạy con đàn bà này một trận!”
Ông nội và ba của Chu Hạo giận đến mức mặt xanh như gang thép.
Như thể chỉ cần có người giữ tôi lại, bọn họ sẽ tát cho tôi chết ngay tại chỗ.
Ba người anh em họ Chu Hạo nhìn nhau, nhưng bị con dao sáng loáng trong tay tôi dọa đến không ai dám bước lên.
Ba Chu Hạo gào lên:
“Ba thằng hèn! Chu Hạo, mày đi lấy dao trong tay vợ mày, rồi dắt nó về nhà!”
Tôi nhìn thẳng vào Chu Hạo, giọng lạnh đến buốt tủy:
“Anh thử đụng vào tôi xem.”
Chu Hạo do dự rồi từ tốn bước đến, vẫn coi con dao trong tay tôi như món đồ chơi trẻ con:
“Nhiễm Nhiễm, đừng làm loạn nữa, bỏ dao xuống—”
“Duang!”
Tôi vung dao, chém thẳng xuống thanh sắt bên cạnh giường bệnh.
Một đường lõm sâu hoắm hiện ra — sắc bén đến rợn người.
“GỌI BÁC SĨ! TÔI MUỐN SINH MỔ!”
Tôi hét đến rách cả cuống họng.
Ba Chu Hạo nhìn vết lõm trên khung giường, mím môi, rồi khinh miệt:
“Nó chỉ dọa thôi. Đàn bà mà cầm dao chém người? Nằm mơ đi.
Đừng sợ nó, đưa nó về.”
Tôi nâng dao lần nữa.
Rồi — tiếng hét thảm vang lên.
Chu Hạo ôm cánh tay, cả người run bần bật, mặt trắng bệch.
“Giang Nhiễm! Cô điên rồi!”
Tôi siết hai tay trên chuôi dao, giọng run vì đau và phẫn nộ:
“GỌI BÁC SĨ. TÔI — MUỐN — SINH — MỔ. BÂY GIỜ!”
Do quá kích động, bụng tôi đau quặn, từng cơn dồn dập như muốn xé tôi thành hai mảnh.
Tôi không muốn lặp lại kiếp trước.
Tôi không muốn chết.
Mẹ Chu Hạo dường như cũng nhận ra điều gì đó không ổn.
Bà ta lập tức thét lên:
“Nó sắp đẻ rồi! Khóa cửa lại! Nó không chịu về quê sinh thì để nó đẻ ngay trong phòng bệnh!”
Nghe lệnh, đàn ông trong phòng lao đi khóa cửa.
Tôi nhìn Chu Hạo, tuyệt vọng:
“Trong bụng tôi là con ANH. ANH nhìn mà không động lòng sao?”
Chu Hạo ôm cánh tay chảy máu, quay mặt sang chỗ khác, giọng đầy oán khí:
“Ai bảo cô không nghe lời? Tôi vốn định đưa cô về tìm bà đỡ tốt cho cô.
Giờ thì chịu đi.”
Tôi cười lạnh, nước mắt nóng hổi rơi xuống.
“Anh đúng là… cầm thú không bằng.”