Chương 15 - Khi Cơn Thịnh Nộ Bùng Nổ
Điện thoại đổ chuông.
Là Chu Chấn Sơn gọi đến.
Vừa nhấc máy, bên kia đã là một tràng chửi rủa dữ dội.
“Chu Chấn Quốc! Mẹ kiếp ông hại chết tôi rồi!”
“Giờ cả thị trấn đều biết tôi giúp ông giấu nhà! Cả lãnh đạo chỗ làm của con trai tôi cũng gọi đến hỏi rồi!”
“Thể diện của tôi bị ông vứt sạch sẽ!”
“Nói cho ông biết, từ giờ trở đi, ông với nhà tôi không còn quan hệ gì nữa! Sống chết thế nào cũng đừng tìm đến tôi!”
Cuộc gọi bị cúp thẳng tay.
Ngay sau đó, nhị cô, tam thúc cũng lần lượt gọi đến.
Nội dung giống nhau:
Trách mắng, cắt đứt quan hệ, phủi sạch liên can.
Cái gia đình mà hắn từng kiểm soát chặt chẽ.
Tình thân mà hắn từng dùng làm vũ khí.
Hôm nay, toàn bộ phản lại hắn.
Hắn bị mọi người vứt bỏ.
Trở thành một kẻ cô đơn đúng nghĩa.
Hắn nhìn căn nhà trống trải như nấm mồ này.
Bất ngờ, một cơn choáng dữ dội ập đến.
Mắt tối sầm, hắn ngã lăn khỏi ghế.
Trong tay, vẫn siết chặt chiếc điện thoại giờ đã vô dụng.
Đột quỵ.
Người đàn ông từng kiểm soát người khác cả đời.
Cuối cùng, đến thân thể mình cũng mất luôn quyền kiểm soát.
18
Nửa năm sau.
Trong phòng sinh của bệnh viện huyện, vang lên tiếng khóc sơ sinh trong trẻo.
Tôi – đến với thế giới này.
Là một bé gái.
Đúng như lần đầu bố tôi chắc chắn đã nói.
Tôi tên là Chu Vọng.
Chữ “Vọng” trong “hy vọng”.
bố tôi nói, tôi chính là hy vọng mới của cả gia đình.
Ngày tôi chào đời, bà nội Từ Tố Phương bế tôi, khóc thật lâu.
Nước mắt bà rơi trên tã lót quấn quanh tôi.
Ấm áp, mang vị mặn mặn của niềm vui.
Bà không còn là người phụ nữ tự ti, rụt rè của nửa năm trước nữa.
Bà đã có nhà riêng của mình.
Một căn hộ ba phòng ngủ rộng 120 mét vuông, nằm trong khu chung cư tốt nhất thị trấn.
Ánh nắng từ cửa sổ sát đất chiếu vào, có thể phủ khắp phòng khách.
Ban công, trồng đầy những loài hoa cỏ bà yêu thích.
Bà vẫn kiên trì đi học nhảy mỗi ngày.
Dù mưa hay nắng.
Bà trở thành học viên siêng năng nhất, tiến bộ nhanh nhất trong đội nhảy của mình.
Gần đây, họ còn đại diện cho trường người cao tuổi đi thi ở thành phố và giành giải nhì.
Bà mặc váy múa đẹp đẽ, đứng trên bục nhận giải, cười rạng rỡ hơn bất kỳ ai.
Bức ảnh ấy được bố tôi rửa ra, phóng to, treo ở nơi nổi bật nhất trong nhà.
Bà có bạn bè của riêng mình.
Là những cô chú trong đội múa.
Họ cùng nhau đi mua sắm, uống trà, bàn về nơi nào đang giảm giá.
Bà học cách dùng điện thoại thông minh, học mua hàng online, học đăng bài lên mạng xã hội.
Trên trang cá nhân của bà, là từng khoảnh khắc nhỏ bé trong cuộc sống mới đầy rực rỡ.
Một bức ảnh chụp lúc bà nhảy múa, một đĩa thức ăn bà tự tay nấu, một chậu hoa vừa nở rộ.
Và còn rất, rất nhiều tấm ảnh của tôi.
Cuộc đời bà, nửa đầu như bị ai đó ấn nút “tạm dừng”.
Nhưng ở tuổi sáu mươi, bà tự tay ấn nút “bắt đầu lại”.
Bà sống rực rỡ hơn bao giờ hết, sống đúng là chính mình.
Đến ngày tôi đầy tháng, nhà tôi tổ chức một buổi tiệc nhỏ tại căn hộ mới của bà.
Không mời bất kỳ ai bên nhà họ Chu.
Chỉ có mấy người bạn nhảy của bà và vài đồng nghiệp của ba mẹ tôi.
Căn phòng tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ.
Bà bế tôi, khoe với tôi tấm bằng khen mà bà đạt được.
“Vọng Vọng nhìn nè đây là giải thưởng bà giành được đó.”
“Bà có giỏi không?”
Tôi cười toe toét, chưa có chiếc răng nào.
Mẹ tôi – Ôn Lan – cũng đã hoàn toàn bước ra khỏi bóng tối của quá khứ.
Trên gương mặt bà, không còn vẻ dè dặt hay cầu cạnh ngày xưa.
Thay vào đó, là sự dịu dàng và kiên cường của một người mẹ.
Tình cảm giữa mẹ và bố tôi, tốt hơn trước rất nhiều.
Hai người thường nhìn nhau mỉm cười, trong ánh mắt là sự thấu hiểu và trân trọng mà chỉ những đôi vợ chồng từng vượt qua giông bão mới có.
Còn Chu Chấn Quốc.
Đã rất lâu rồi, không ai trong nhà tôi nhắc đến tên ông ta nữa.
Như một ký hiệu mờ nhạt, không còn liên quan gì.
Sau này, chúng tôi nghe nói ông ta bị đột quỵ, liệt nửa người, nằm một chỗ trong căn nhà cũ kỹ.
Lúc đầu, Chu Chấn Sơn và mấy người thân bên đó còn đến thăm vài lần.
Nhưng rồi, vì chê ông ta tính khí cộc cằn, lại không nói được gì, họ cũng không thèm đến nữa.
Người trong làng càng không ai muốn dây dưa.
Ông ta trở thành một tấm gương phản diện sống sờ sờ, ai cũng muốn tránh xa.
Trong căn nhà ẩm thấp, bẩn thỉu đó, ông ta nằm một mình, cô độc.
Không có tình thân, không còn tôn nghiêm, cũng chẳng còn hy vọng.
Cái nhà giam mà ông ta từng đích thân xây nên cho người khác, cuối cùng lại giam cầm chính ông ta.
Khi bố tôi biết tin, ông im lặng rất lâu.
Không hả hê, cũng không tỏ ra thương hại.
Chỉ lặng lẽ gọi điện cho ban thôn, dùng danh nghĩa một dân thường, liên hệ với viện dưỡng lão ở trấn trên.
Làm giúp thủ tục, đóng giúp chi phí.
bố tôi nói: “Tôi làm không phải vì ông ta, mà là vì chính mình.”
“Tôi không muốn con gái tôi lớn lên rồi biết rằng, bố nó từng thấy chết mà không cứu ông nội ruột.”
“Đây là việc cuối cùng tôi có thể làm cho ông ấy.”
“Từ nay, ân oán xóa sạch.”
bố tôi, bằng cách của riêng mình, đã đặt dấu chấm hết dứt khoát mà đầy nhân đạo cho mối quan hệ máu mủ đó.
ông cắt bỏ phần rễ đã mục nát.
Nhưng vẫn giữ lại hơi ấm cuối cùng của lòng người.
Một buổi chiều nắng đẹp.
bố tôi bế tôi trong tay, mẹ tôi khoác tay ông, bà nội bước theo bên cạnh.
Cả gia đình tôi cùng đi dạo trong công viên.
Ánh nắng len qua kẽ lá, rọi xuống người chúng tôi, ấm áp dịu dàng.
Tôi nằm trong vòng tay rộng lớn của bố.
Ngước nhìn khuôn mặt nghiêng anh tuấn của ông.
Nhìn nụ cười hiền từ của mẹ.
Nhìn ánh mắt hiền hậu của bà.
Tôi biết, mình đã được sinh ra trong một gia đình tuyệt vời nhất.
Nơi ấy không có bạo lực, không có sợ hãi, không còn đè nén.
Chỉ có tình yêu, sự tôn trọng và hy vọng.
bố tôi, bằng trí tuệ và dũng khí, đã tự tay phá vỡ một thế giới cũ kỹ.
Rồi vì tôi, vì mẹ, vì bà, mà xây dựng nên một thế giới mới – tốt đẹp và đầy ánh sáng.
Bố là anh hùng của tôi.
Là anh hùng của tất cả chúng tôi trong ngôi nhà này.
Tôi vươn bàn tay bé xíu, nắm lấy một ngón tay của bố.
ông cúi đầu, hôn nhẹ lên trán tôi.
“Vọng Vọng.”
Ồn dịu dàng gọi.
“Bố ở đây.”
Tôi biết.
Mọi người đều ở đây.
Sự ra đời mới của tôi, bắt đầu từ cuộc đoạn tuyệt của các người.
Còn hạnh phúc của chúng tôi – mới chỉ vừa bắt đầu.