Chương 1 - Kết Hôn Bảy Năm Và Những Lần Ngoại Tình
Kết hôn bảy năm, tôi bắt gặp Cố Dật Sơ ngoại tình ba lần.
Lần đầu tiên, anh ta quỳ giữa trời mưa xin tôi tha thứ.
Lần thứ hai, anh ta cùng bố mẹ tôi làm ầm lên, ngăn cản tôi ly hôn.
Lần thứ ba, anh ta buông xuôi, cười nhạt nói:
“Em cũng đi tìm người khác đi, hài lòng chưa?”
Hài lòng. Hài lòng lắm chứ.
Chỉ đến khi tôi thực sự thử trải nghiệm, mới hiểu được anh ta.
Thanh xuân tươi mới quả thật rất tuyệt vời.
Nhưng lúc này, Cố Dật Sơ lại hối hận rồi.
1
Sinh nhật tuổi hai mươi chín, trong căn nhà trống vắng chỉ có một mình tôi.
Cố Dật Sơ nói sẽ về sớm để cùng tôi ăn mừng, nhưng chỉ hai phút trước, anh ta gửi cho tôi một tin nhắn:
[Có việc đột xuất, không về được, mai bù cho em.]
Ngay sau đó, thư ký của anh ta – Hứa Mịch – đăng một story chỉ cho riêng tôi thấy.
Một khách sạn cao chọc trời, thu trọn cả thành phố trong tầm mắt.
Trong bồn tắm trước cửa sổ kính sát đất, hai bàn tay đan vào nhau, phủ đầy bọt xà phòng.
Không khí ám muội, không cần nói cũng hiểu.
Vết hằn khi tháo nhẫn cưới còn chưa mờ hẳn.
Chỉ liếc mắt là tôi nhận ra đó là tay của Cố Dật Sơ.
Buồn cười thay, tôi chẳng còn chút cảm giác nào nữa.
Dù sao, đây cũng đâu phải lần đầu anh ta phản bội tôi.
Story đó nhanh chóng bị xoá đi.
Hứa Mịch còn thêm một dòng chữ:
[Đăng nhầm, chắc bị sếp phạt nặng quá. (tội nghiệp)]
Tôi tắt điện thoại.
Tim thì tê dại, nhưng cơ thể lại lạnh buốt, như đang thúc giục tôi đi tìm một nơi có hơi ấm.
Tôi lái xe về nhà mẹ đẻ.
Đứng trước cửa, tôi giơ tay định gõ cửa, nhưng lại như bị dây vô hình trói chặt – không thể nhúc nhích nổi.
Cứ thế, tôi đứng chôn chân ở đó vài phút.
Trong nhà vọng ra tiếng nói không quá lớn.
Là giọng em trai tôi – Hà Sùng Văn:
“Ba mẹ, hôm nay có phải sinh nhật chị con không?”
Mẹ tôi nghĩ một lúc: “Ngày mai là sinh nhật con, à thì hôm nay là sinh nhật nó rồi.”
“Có cần gọi điện chúc mừng không?”
Mẹ tôi tặc lưỡi: “Gọi gì mà gọi, mai sinh nhật con thì tiện thể làm luôn cho nó, năm nào chả vậy, nó quen rồi.”
Ba tôi chen vào: “Chắc giờ Dật Sơ đang ở bên nó rồi.”
Mẹ tôi đột nhiên cao giọng:
“Ở bên gì mà ở bên, giờ nó còn đang công tác kia kìa, tôi thấy chỉ là cái cớ thôi, không muốn về nhà gặp con bé thì có.
“Suốt ngày mặt nặng mày nhẹ như thể ai nợ nó tám trăm vạn, bản thân không giữ được trái tim đàn ông thì trách ai?
“Với lại bây giờ Dật Sơ là ông chủ lớn, ông chủ nào mà chẳng có tí ‘ăn vụng’, bớt tò mò đi.
“Người ta phát đạt rồi mà vẫn không bỏ vợ già, còn hứa sẽ luôn để nó làm chủ cái nhà này, vậy là tốt lắm rồi. Nhắm một mắt mở một mắt có chết ai đâu, nó cứ làm ầm ĩ lên với Dật Sơ suốt, ai chịu nổi?”
Ba tôi với em trai tôi hùa theo vài câu, rồi cả nhà lại cười nói rôm rả.
Chỉ có tôi là càng nghe càng lạnh, đến mức răng bắt đầu va vào nhau.
2
Hai năm trước, lần đầu tiên tôi bắt gặp Cố Dật Sơ ngoại tình.
Cảm giác như cả người rơi vào hầm băng lạnh buốt, tôi chỉ thốt ra hai chữ:
“Ly hôn.”
Khi thật lòng yêu một người, trong mắt sẽ chẳng dung nổi một hạt cát.
Dù anh ta có quỳ suốt đêm trong mưa, dù anh ta có nói mình bị gài bẫy và trúng thuốc.
Tôi khóc cả đêm, nhưng vẫn không thể mở miệng tha thứ cho anh ta.
Mẹ tôi tát tôi một cái thật mạnh.
Bà chỉ thẳng vào mặt tôi mà mắng:
“Ngày xưa là mày đòi sống đòi chết để lấy nó, giờ nói ly là ly, mày muốn cả nhà này theo mày mất mặt hả?”
Thấy tôi ngơ ngác, không thể tin nổi, bà lại dịu giọng xuống khuyên nhủ:
“Thằng Dật Sơ cũng bị con hồ ly kia giăng bẫy thôi, cho nó một cơ hội nữa đi, coi như bỏ qua đi.”
Suốt một tháng sau đó, Cố Dật Sơ ngày nào cũng đến xin lỗi, năn nỉ tôi quay lại.
Cuối cùng tôi cũng mềm lòng.
Nhưng tôi không muốn ngủ chung giường với anh ta nữa.
Vì tôi mãi không thể vượt qua được vết thương đó.
Cố Dật Sơ nhìn tôi gầy rộc chỉ trong thời gian ngắn, như cái xác không hồn, anh ta xót xa đến phát khóc.
Anh ta viết cam kết, mỗi ngày đều báo cáo hành trình, chăm sóc tôi từng li từng tí.
Thế nhưng chưa được nửa năm, tôi lại bắt gặp anh ta ngoại tình với thư ký.
Anh ta nói uống say, nhận nhầm cô ta thành tôi.
Tôi chỉ lặng lẽ nhìn anh ta, cho đến khi anh ta tức giận đùng đùng đập cửa bỏ đi.
Lần này, Cố Dật Sơ không cầu xin tôi tha thứ nữa.
Anh ta rất thẳng thắn nói với bố mẹ tôi, vì anh biết họ sẽ đứng về phía anh.
Mẹ tôi mắng tôi nửa năm nay không cho anh ta sắc mặt tử tế, khiến anh ta không có chỗ trút giận.
Bố tôi bảo nếu tôi dám ly hôn, ông sẽ từ mặt tôi.
Em trai tôi thì nhắc rằng công ty nó là do Cố Dật Sơ bỏ tiền lập ra, bảo tôi đừng ích kỷ, hãy nghĩ cho gia đình.
Họ làm ầm lên trong nhà, rồi lại kéo đến công ty tôi gây chuyện. Cuối cùng, họ cũng chẳng làm gì được tôi.
Cho đến khi mẹ tôi uống thuốc trừ sâu, phải đưa đi cấp cứu rửa ruột.
Bà khóc sướt mướt, nước mắt nước mũi đầy mặt:
“Hà Thu Họa, nếu con còn coi mẹ là mẹ, thì đừng nhắc đến ly hôn nữa. Cả nhà này còn trông vào thằng rể đó!
“Mọi người đều biết mẹ có con rể giàu, giờ mà con ly dị thì người ta sẽ cười vào mặt cả nhà mình, con không thể ích kỷ như vậy được!”
Những người từng gọi tôi là “chị dâu” một cách thân thiết, giờ cũng mỉa mai mà khuyên tôi:
“Chị dâu, đàn ông thành đạt như anh Sơ mà chẳng có vài cô gái ngoài luồng thì mới lạ đấy.”
“Chị chỉ cần làm phu nhân nhà giàu, tiêu tiền là được rồi, ai qua mặt được chị? Thật ra, anh ấy đối xử với chị rất tốt rồi.”
“Không nghĩ cho bản thân thì cũng phải nghĩ cho cái nhà ăn bám của chị chứ?”
Cố Dật Sơ chẳng cần phải nói gì, vì tất cả họ đều đã thay anh ta nói hết.
Và tôi… lại một lần nữa nhượng bộ.
Lần này, mối quan hệ giữa tôi và Cố Dật Sơ đã chạm đến mức đóng băng.
Tôi coi anh ta như không khí, còn anh ta sau vài lần tự rước lấy bẽ mặt thì bắt đầu về nhà ngày càng muộn.
Khoảng thời gian ấy, tôi không nhớ mình đã sống thế nào.
Đầu óc như bị phủ một lớp keo đặc, thế giới xung quanh mờ mịt, như bị ngăn cách bởi một lớp kính, không cảm nhận được gì hết.
Lần thứ ba Cố Dật Sơ ngoại tình, anh ta dẫn thẳng thư ký về nhà.
Ngay trên ghế sofa, họ vừa xong việc. Trên cổ áo anh ta còn vết hôn đỏ rực.
Tôi hỏi anh ta:
“Tại sao không chịu ly hôn?”
Anh ta châm một điếu thuốc, ánh mắt lẫn trong làn khói mờ, thở dài bất lực:
“Thu Họa, sống đến tuổi này rồi, đừng ngây thơ nữa. Dù anh có đồng ý ly hôn, ba mẹ cũng sẽ không đồng ý. Anh làm vậy là vì em.
“Người ta bảo, người mù sau khi lấy lại ánh sáng việc đầu tiên là vứt bỏ cây gậy. Nhưng anh thì không, dù không cần nữa, anh vẫn sẽ giữ kỹ.
“Cho nên, em cứ tiếp tục làm phu nhân nhà giàu đi. Dù không còn tình yêu, chúng ta vẫn còn tình nghĩa.”
Tôi bật cười thành tiếng:
“Vậy là cuối cùng anh cũng thừa nhận, anh không còn yêu em nữa?”
Cố Dật Sơ nhìn tôi rất lâu, khóe môi mỉm cười lạnh lùng:
“Ừ, phải thừa nhận, tình cảm sâu đậm đến đâu cũng sẽ phai nhạt theo thời gian.
“Bây giờ nhìn thấy nước mắt em, anh chẳng cảm được gì, chỉ thấy phiền.”
3
Sau khi tim chết lặng thì sẽ là giai đoạn gì tiếp theo?
Tôi không biết.
Rời khỏi nơi từng được gọi là “nhà”, tôi gặp phải một tên say rượu định sàm sỡ.
Hắn cười hề hề tiến lại gần tôi.
“Em xinh đẹp đi đâu đấy? Anh đưa em đi.”
Vừa nói vừa đưa tay định sờ tôi.
Tôi nhìn hắn bằng ánh mắt vô hồn, trong lòng trào dâng một thứ cảm giác hủy diệt không thể kiềm chế.
Chết đi, chết hết đi!
Các người đều cút hết cho tôi!
Sống thì có ý nghĩa gì nữa? Vậy thì đừng ai sống nữa!
Trong ánh mắt hốt hoảng của hắn, tôi mỉm cười rút ra một con dao gọt trái cây.
Từng có một thời gian, tôi luôn sống trong cảm giác sợ hãi mọi thứ xung quanh, cứ nghĩ lúc nào cũng có người muốn hại mình.
Chỉ khi mang theo thứ gì đó để phòng thân, tôi mới cảm thấy an toàn hơn một chút.
“Vãi chưởng, bị điên à? Ở đâu ra con điên này vậy?!”
Hắn tỉnh cả rượu, quay người bỏ chạy.
Tôi phát điên đuổi theo, gào lên bằng tất cả những lời độc địa nhất mà mình biết.
Gót giày cao gãy thì tôi chạy chân đất.
Chạy đến khi máu me be bét, đến khi hắn biến mất không thấy đâu.
Tôi đập điện thoại, đập bất cứ thứ gì có thể đập được.
Nhưng vẫn chưa đủ! Chưa hề đủ!
Tôi như phát cuồng, chỉ muốn phá hủy tất cả, muốn kéo mọi thứ xuống địa ngục cùng mình – cùng chết hết đi!
Adrenaline điều khiển tay chân tôi bước đi vô định, chẳng biết đã đi bao lâu, cho đến khi nghe thấy tiếng sóng biển vỗ.
Tôi ngồi trên bãi đá suốt cả đêm, cho đến khi mặt trời ló lên từ đường chân trời.
Bình tĩnh lại rồi, tôi ngồi suy nghĩ rất lâu.
Chồng không còn là người tôi yêu. Gia đình cũng chẳng còn là gia đình nữa.
Tôi chẳng còn gì cả.
Những thứ quan trọng nhất trong đời tôi đều đã sụp đổ, thế nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác kỳ lạ – bình yên.
Không kỳ vọng, không hy vọng, không còn chỗ bám víu – thì đối ứng với nó là gì?
Là… muốn làm gì thì làm.
Trời có sập xuống cũng chẳng sao, còn có thể tệ hơn bây giờ nữa à?
Không chống lại được thì nhập cuộc thôi.
Đã bị coi là dị loại, thì hòa nhập luôn đi.
Tôi như nghe thấy tiếng linh hồn mình vỡ vụn, thay vào đó là sự nhẹ nhõm trong thể xác.
Ánh mặt trời rực rỡ chiếu lên người tôi.
Tôi cảm nhận rõ ràng có thứ gì đó trong mình vừa vỡ tan rồi tái cấu trúc lại, mọi cảm xúc cũng rơi rụng khỏi cơ thể.
Tất cả… đều không còn quan trọng nữa.
4
Khi tôi mở cửa bước vào nhà, Cố Dật Sơ và Hứa Mịch đang ngồi trên ghế sofa cười cợt thân mật.
Cô giúp việc đỡ tôi vào cửa, có phần ngượng ngùng.
“Thưa ông, bà chủ về rồi.”
Cố Dật Sơ hờ hững liếc nhìn sang, rồi bỗng khựng lại.
“Chân em sao thế?”
Tôi bình thản đáp:
“Giày cao gót bị hỏng, vấp ngã, bị kính cứa vào.”
Hứa Mịch làm ra vẻ trách móc:
“Cô Hà, không phải tôi nói cô, lớn từng này rồi còn chơi trò mất tích, làm sếp lo cả đêm không ngủ nổi.”
Cô ta liếc mắt nhìn Cố Dật Sơ đầy ẩn ý.
Cố Dật Sơ không nói gì, chỉ nhìn cô ta như cảnh cáo, nhưng ánh mắt ấy lại đầy nuông chiều.
Hứa Mịch chu môi, ra vẻ nghịch ngợm.
Tôi mỉm cười:
“Cho nên mới nói, chất lượng giày kém quá. Làm tôi té ngã còn chưa đủ, cả điện thoại cũng hỏng luôn. Quả nhiên vẫn nên chọn loại tốt hơn.”
“Vậy phiền cô giúp tôi đặt mua mấy mẫu giới hạn xuân hè mới nhất của mấy hãng lớn kia chuyển đến nhé. Tiền không thành vấn đề, chồng tôi nhiều lắm.”
Hứa Mịch lập tức sa sầm mặt mày, cô ta kéo tay áo Cố Dật Sơ.
Nhưng phát hiện anh đang nhìn tôi, như đang suy nghĩ gì đó.
“Tôi sinh nhật, chút chuyện nhỏ thế này cũng không muốn giúp à?”
Cố Dật Sơ bỗng bật cười:
“Vậy thì để cô ấy mua giúp em đi.”
Anh vỗ nhẹ vai Hứa Mịch:
“Em về trước đi, anh phải ở lại ăn sinh nhật với vợ.”
Hứa Mịch chẳng còn gì để nói, trừng mắt nhìn tôi một cái không có chút sát thương nào rồi miễn cưỡng rời đi.
“Muốn gì làm quà sinh nhật?”
Tôi nhìn anh:
“Lần trước anh nói chuyện hôn nhân mở vẫn còn tính chứ?”
Cố Dật Sơ sững người, thấy tôi lấy điện thoại mới ra giơ lên.
“Nhìn vào camera nói lại lần nữa. Sợ anh đổi ý, phải có bằng chứng.”
Cố Dật Sơ như nhớ ra gì đó, không giận mà còn cười.
“Yên tâm, anh tìm được thì em cũng tìm được. Hài lòng chưa?”
“Nếu sau này anh hối hận thì sao?”
“Hối hận?”
Anh cười khẩy, giọng đầy khinh thường:
“Nếu anh hối hận, anh là chó.”
Tôi hài lòng, thong thả chỉ đạo giúp việc dọn phòng tầng một cho tôi.
Ánh mắt Cố Dật Sơ dừng lại trên điện thoại trong tay tôi.
“Đổi hãng rồi à?”
Tôi gật đầu:
“Dùng lâu quá rồi, chán, đổi sang hãng khác thử xem.”
Nói thật, đã rất lâu rồi chúng tôi mới nói chuyện một cách bình thản như vậy.
Nhưng không biết là câu nào chạm đến dây thần kinh của anh, Cố Dật Sơ lạnh mặt, cười nhạt rồi đứng dậy bỏ đi.