Chương 7 - Kế Hoạch Đen Tối Trong Cung
“Trẫm quả thật đã xem thường ngươi!”
“Ngươi tưởng mình thắng rồi sao? Tưởng rằng nâng thái tử lên ngôi, ngươi sẽ đường hoàng làm Thái hậu sao?!”
Trong mắt hắn, lóe lên tia điên cuồng.
“Ngươi đừng quên, trẫm còn có An Ninh!”
“An Ninh cũng là con gái trẫm! Trong người nó cũng chảy dòng máu hoàng tộc!”
Ta nhìn màn vùng vẫy cuối cùng ấy, khóe môi dần lạnh lẽo.
“Phải không?”
“Vậy… phải hỏi lại xem, rốt cuộc… trong người nó, đang chảy… máu của ai?”
09
Lời ta vừa dứt như một chậu nước lạnh tạt thẳng vào mặt Tiêu Triệt, dội xuống đầu hắn như sấm sét giữa đêm đen.
Nụ cười điên loạn trên mặt hắn lập tức đông cứng lại.
“Ngươi… ngươi có ý gì?”
Ta từ tốn ngồi xuống, ngang tầm mắt với hắn.
Ta nhìn vào đôi mắt từng khiến ta say mê, giờ đây chỉ còn lại hoảng loạn và đục ngầu.
“Bệ hạ, ngài thật sự nghĩ rằng… Nguyệt Ảnh có thể sinh con cho ngài sao?”
“Ngài quên rồi sao, mười năm trước, nàng ta sống được là nhờ vào cây tuyết sâm ba trăm năm tuổi đó.”
“Loại tuyết sâm ấy, dược tính bá đạo, cứu mạng nàng, nhưng cũng phế hủy gốc rễ.”
“Cả đời nàng, không thể có con.”
Giọng ta nhẹ như tiếng quỷ gọi hồn nơi cửu u địa phủ, từng chữ như băng giá, rét lạnh xuyên thấu tâm can.
“Không… không thể nào…”
Hắn lẩm bẩm như người mất hồn, lắc đầu điên cuồng.
“An Ninh… An Ninh là con gái của trẫm! Thái y đã chẩn mạch rồi!”
“Thái y?” – ta bật cười, cười khẽ nhưng đầy mỉa mai.
“Bệ hạ, trong những vị thái y quanh ngài, có bao nhiêu người không phải là người của Nhiếp chính vương?”
“Ngay cả vị thái y già năm xưa đứng ra làm mai giữa ngài và Nguyệt Ảnh, ba năm trước cũng đã cáo lão hồi hương.”
“Ngài cho rằng tất cả chỉ là trùng hợp, nhưng thực ra… tất cả là con đường mà chúng thần đã sớm trải sẵn cho ngài.”
“Còn về đứa trẻ đó…”
Ta ngưng lại một khắc, nhìn gương mặt hắn dần trắng bệch, đôi mắt mờ đục như đã mất đi tiêu điểm.
“Đó là nghiệt chủng mà biểu muội xa của Nguyệt Ảnh lén sinh ở ngoài cung.”
“Chỉ vì gương mặt có vài phần tương tự, nàng liền ôm đứa bé về, giả mạo là con của mình – long chủng.”
“Kế hoạch của họ rất đơn giản: trước hết dùng đứa bé để trói chân ngài, đợi đến khi đứng vững trong triều đình, sẽ bịa ra một lý do, tuyên bố công chúa chết non.”
“Sau đó, từ chi hệ của Trần gia, bồng một nam hài khác vào cung, diễn tiếp vở ‘thái nữ đoản mệnh – hoàng tử kế vị’.”
“Đến lúc đó, giang sơn Đại Tiêu này, sớm muộn gì cũng đổi sang họ Trần.”
Tiêu Triệt hoàn toàn sụp đổ, ngồi bệt xuống đất như một vũng bùn nát.
Hy vọng cuối cùng, quân bài cuối cùng trong tay hắn, bị ta bóp nát không còn sót mảnh vụn.
Hắn vẫn luôn cho rằng Nguyệt Ảnh là chân ái, là đóa sen trắng tinh khiết duy nhất giữa chốn hậu cung đầy máu tanh.
Nhưng hắn lại không biết, ngay từ đầu đến cuối, bản thân hắn chỉ là một quân cờ trong ván cờ của người khác.
Một quân cờ có thể hy sinh bất cứ lúc nào vì lợi ích.
Mà tình yêu mà hắn ôm giữ suốt bao năm, chẳng qua là một màn kịch được dàn dựng tỉ mỉ.
“Không… ta không tin… ta muốn gặp Nguyệt Ảnh! Ta phải tự hỏi nàng!”
Hắn gào lên, vùng dậy như một con thú sắp chết muốn níu lấy hy vọng cuối cùng.
“Không cần nữa.”
Giọng Tiêu Quân vang lên, lạnh như băng.
“Nàng ta đã khai rồi.”
“Ngay nửa canh giờ trước, trước mặt thuộc hạ của ta, nàng đã thú nhận toàn bộ kế hoạch.”
“Đổi lấy điều kiện… ta tha cho đứa bé một mạng.”
“Hoàng huynh, ngươi thua rồi.”
“Một ván thua… không còn gì để gỡ.”
Trong mắt Tiêu Triệt, ánh sáng cuối cùng cũng tắt hẳn.
Hắn ngồi đờ ra như tượng gỗ, hệt như linh hồn đã bị rút sạch.
Ta đứng dậy, không thèm liếc hắn thêm một lần nào.
Người đàn ông này, đã không còn đáng để ta bận tâm.
Ta bước đến trước long ỷ, cầm lấy chiếu thư thoái vị và ngọc tỷ đã chuẩn bị sẵn từ lâu.
Ta đem chiếu thư đặt trước mặt hắn.
“Bệ hạ, ký đi.”
“Vì ngài, vì thái tử, cũng vì giang sơn Đại Tiêu.”
“Đây là điều cuối cùng, ngài còn có thể làm… với tư cách một vị quân vương.”
Tiêu Triệt ngẩng đầu, ánh mắt u uất trừng trừng nhìn ta, lại liếc sang Tiêu Quân đứng lạnh lùng bên cạnh.
Hắn chợt hiểu ra điều gì đó.
“Các ngươi… các ngươi từ lâu đã…”
Giọng hắn khàn khàn, chất chứa tuyệt vọng đến cùng cực.
Ta gật đầu, như một lời thừa nhận.
Mười năm.
Một ván cờ kéo dài tròn mười năm.
Hắn cuối cùng… thua trắng.
Hắn bật cười, nụ cười khô khốc, còn bi ai hơn tiếng khóc.
Hắn run rẩy cầm lấy bút lông, viết xuống tên mình trên chiếu thư thoái vị.
Tiêu Triệt.
Nét cuối cùng khô mực vừa buông, hắn như mất hết khí lực, thoáng chốc già đi mười tuổi.
Hai thị vệ tiến lên, đỡ hắn từ mặt đất đứng dậy.
“Đưa Thái thượng hoàng về Dưỡng Tâm điện tĩnh dưỡng.”
Ta lạnh nhạt ra lệnh.
“Từ nay về sau, không có lệnh của ta, bất kỳ ai… cũng không được vào gặp.”
Từ hôm nay trở đi, hắn sẽ là tù nhân cao quý nhất trong hoàng cung này.
Cho đến khi chết.
Tiêu Triệt bị đưa đi, không giãy dụa, không gào thét.
Chỉ khi ngang qua ta, hắn dùng toàn bộ sức lực cuối cùng, nói một câu:
“Thẩm Vi… ngươi sẽ hối hận.”
Ta nhìn bóng lưng thê lương kia, môi khẽ nhếch thành một đường cong lạnh giá.
Hối hận?
Chuyện đúng đắn nhất trong đời ta —
Chính là tự tay… hủy diệt ngươi.
Ta quay lại, đối diện với văn võ bá quan đang quỳ dưới điện, cao cao giơ lên chiếu thư và ngọc tỷ trong tay.
“Tiên hoàng thoái vị. Thái tử Tiêu Minh Khải, nhân hiếu thông tuệ xứng đáng kế thừa đại nghiệp!”
“Chọn ngày… đăng cơ!”
“Vạn tuế! Vạn tuế! Vạn vạn tuế!”
“Hoàng hậu nương nương thiên tuế! Thiên tuế! Thiên thiên tuế!”
Tiếng hô như sóng trào vang dội trong điện Thái Hòa.
Ta đứng nơi đỉnh cao của quyền lực, ngạo thị chúng sinh.
Ta biết rõ — từ khoảnh khắc ấy trở đi,
Thiên hạ Đại Tiêu…
Đã đổi sang họ Thẩm.
10
Lễ đăng cơ của tân đế được cử hành tại điện Thái Hòa.
Tiêu Minh Khải mặc long bào mới tinh, thân hình còn nhỏ bé nhưng lại đứng vô cùng vững chãi. Dù chỉ mới mười tuổi, nhưng nơi mày mắt đã lộ ra khí chất trầm ổn vượt xa tuổi tác.
Ta, với thân phận Thái hậu, ngồi bên trái ngai vàng trên phượng tọa, buông rèm nhiếp chính.