Chương 6 - Kế Hoạch Chiếm Đoạt Ngôi Vị
“Điện hạ!” Ôn Thư Hoa hoảng hốt nhào tới, “Điện hạ! Chàng thấy khó chịu ở đâu?!”
“Truyền Thái y! Mau truyền Thái y!”
Yến tiệc lập tức đại loạn.
Tiêu Trường Chiêu được cung nhân đưa về điện gần nhất.
Sau khi phun máu, hắn lập tức hôn mê, Thái y bắt mạch xong chỉ khẽ lắc đầu.
Mà Ôn Thư Hoa đứng một bên, đã sớm mặt không còn chút máu.
Hoàng đế hạ chỉ, lập tức tra xét tường tận.
Rất nhanh sau đó, Tổng quản trước ngự tiền áp giải mấy người bước lên:
“Thành thật khai báo!”
Mấy kẻ kia sắc mặt hoảng hốt, liên tục dập đầu:
“Cầu xin Hoàng thượng tha mạng! Cầu xin Hoàng thượng tha mạng!”
“Nô tài chỉ phụng mệnh làm việc! Thật sự không có hạ độc vào thức ăn a!”
Thái y bẩm, Thái tử là trúng phải Ly Hồn Tán.
Hiện nay đã không còn nguy đến tính mệnh.
“Nhưng mà…”
Ôn Thư Hoa sốt ruột kéo lấy tay áo Thái y:
“Nhưng mà cái gì? Thái y mau nói đi!”
Thái y đưa mắt thương hại nhìn nàng:
“Nhưng e rằng, sau khi Thái tử điện hạ tỉnh lại, thần trí sẽ như hài đồng năm tuổi, thậm chí…”
Ôn Thư Hoa không thể tin nổi, hai chân mềm nhũn, suýt nữa ngã nhào xuống đất.
Tỳ nữ thân cận vội đỡ lấy nàng.
Thần trí như trẻ năm tuổi, chẳng phải là… hóa thành kẻ ngốc ư?!
“Sao có thể… sao có thể như vậy?” Ôn Thư Hoa lẩm bẩm liên hồi.
【Xong rồi, Thái tử giờ ngốc thật rồi, muội bảo có khiến hắn lập được bao nhiêu công lao giữ vững vị trí thì cũng vô ích thôi!】
【Đúng đó, chẳng phải Ly Hồn Tán đã bỏ vào bát cháo nhỏ rồi sao? Sao lại thành ra để Thái tử uống nhầm?!】
Đúng lúc ấy, lại có một cung nhân bị áp giải đến đại điện.
“Khởi bẩm Hoàng thượng, lúc nô tài bắt được ả tiện tỳ này, nó đang định bò qua lỗ chó để trốn đi!”
Mọi người đưa mắt nhìn kỹ.
Chẳng phải là cung nữ hầu hạ bên cạnh Ôn Thư Hoa đó sao?
“Thái tử phi, ngươi còn lời nào để nói? Cung nữ của ngươi, vì sao thấy người là bỏ chạy?”
Sắc mặt Ôn Thư Hoa tái nhợt, “phịch” một tiếng quỳ rạp xuống đất.
Nàng nhìn sang cung nữ kia, ánh mắt tràn đầy uy hiếp và tàn độc.
Cung nữ toàn thân run lẩy bẩy, liên tục dập đầu:
“Hồi Hoàng thượng, chuyện này… đều do một mình nô tỳ gây ra!”
“Là nô tỳ thấy chủ tử ngày đêm lo lắng vì con nối dõi, mới muốn nhân yến tròn tháng mà hại tiểu thế tử! Nô tỳ… nô tỳ vốn không định lấy mạng thế tử, chỉ là… chỉ là…”
Chỉ là nàng không ngờ, rõ ràng Ly Hồn Tán bỏ vào bát nhỏ, cớ sao lại rơi vào bát của Thái tử?
Mà Ly Hồn Tán vốn dĩ mang độc.
Với người lớn thì tuy không nguy hiểm tính mạng, nhưng tổn hại tâm trí.
Còn với trẻ sơ sinh mới đầy tháng, chỉ một ngụm cũng đủ đoạt mạng.
Ôn Thư Hoa đích xác là đã nổi sát tâm!
Cung nữ kia một mực cắn chết, nói toàn bộ là do mình làm, không liên quan đến người khác.
Hoàng thượng đưa tay day trán đầy mỏi mệt:
“Kéo ra ngoài xử lý.”
Ngài ngẩng đầu nhìn ta cùng Thái hậu, trong lòng hiểu rõ, có một số việc hôm nay phải giải quyết cho xong.
Khi chúng ta trở lại chính điện, ánh mắt toàn thể văn võ bá quan đều dồn cả về phía này.
“Hoàng thượng, Thái tử điện hạ… vẫn an ổn chứ?”
Hoàng đế chậm rãi gật đầu:
“Không ngại đến tính mệnh.”
Bên dưới có vài người len lén thở phào nhẹ nhõm, song giây tiếp theo, lời của Hoàng đế khiến lòng họ lập tức treo ngược.
“Nhưng hôm nay, nhân lúc bá quan đều có mặt, trẫm có một việc muốn tuyên bố.”
Ánh mắt mọi người chuyển dần về phía Ninh vương đang đứng bên long ỷ, trong lòng đều lờ mờ đoán được.
Quả nhiên, ngay giây sau, Hoàng đế cất giọng:
“Thái tử kể từ khi được lập làm Trữ quân, ham mê hưởng lạc, lơ là chính sự, Đông cung phụ chính chẳng khác chi hữu danh vô thực.”
“Mà Ninh vương, từ ngày hồi kinh đến nay, xử lý việc lớn nhỏ đều chu toàn, tiến thoái đúng mực, không lời suông mà cầu hiệu quả, đã vì trẫm giải ưu không ít.”
“Từ hôm nay trở đi, phế trưởng tử Trường Chiêu làm Quận vương, bãi bỏ ngôi vị Trữ quân.”
“ nhị Hoàng tử Trường Thanh, lập làm Hoàng Thái tử, chính vị Đông cung, ban sách lập bảo ấn, ngày lành chọn sau để cử hành đại điển.”
Trước sự chứng giám của trăm quan, lời vàng của Hoàng đế đã ban xuống, không còn đường xoay chuyển.
Ôn Thư Hoa ngây dại tại chỗ.
Dường như không thể nào hiểu nổi, cớ sao chỉ trong một khắc ngắn ngủi, mọi sự đã hóa thành ra thế?
Khi cung nhân đến Đông cung thu dọn hành lý, chuẩn bị đưa nàng cùng Tiêu Trường Chiêu rời cung, nàng bỗng nhiên sụp đổ.
“Ta là Thái tử phi! Ai dám đuổi ta ra khỏi Đông cung?!”
Nàng kích động gào lên, hai mắt đỏ ngầu như máu.