Chương 4 - Kẻ Bị Đổ Tội Quay Về

🔥 Mời bạn theo dõi page Gợi Ý Truyện Zhihu để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Vài ngày sau, dưới chung cư tôi bắt đầu loạn lên thật.

Ban đầu chỉ là chửi bới, sau đó thành đập cửa, rồi là những lời đe dọa muốn lấy mạng.

Người nhà của kẻ bị oan năm xưa đem tất cả nỗi đau và phẫn nộ dồn về phía tôi.

Tôi ngồi trong căn phòng tối, lặng nghe tiếng đập cửa như muốn phá sập, và những câu nguyền rủa độc địa không ngừng vang lên.

Mỗi cú đập như nện thẳng vào ngực tôi.

Một buổi chiều, bố mẹ tôi tìm đến.

Họ đứng ngoài cửa, không buồn bước vào, trên mặt không che được sự sợ hãi và chán ghét.

“Vãn Tình, con định gây thêm bao nhiêu phiền phức nữa hả?”

Cha tôi nói, giọng lạnh ngắt:

“Ngày nào người ta cũng đến la hét, hàng xóm láng giềng đều bàn tán. Bố mẹ già này bị con bôi nhọ đến mức không ngẩng đầu lên nổi!”

Mẹ tôi đỏ mắt, nhưng không phải vì thương tôi. Bà nắm chặt tay áo tôi, giọng run rẩy:

“Mẹ xin con đấy… ra ngoài nói cho người ta biết đi.”

“Nhận sai đi, bảo họ đừng gây chuyện nữa!”

“Tinh Thần đang mang thai, không thể lo nghĩ nhiều. Nếu mẹ con có mệnh hệ gì, bố mẹ biết nói gì với Trầm Chu!”

Tôi nhìn bà, tim như bị một bàn tay lạnh ngắt bóp chặt, khó thở đến mức muốn ngã quỵ.

Muốn tôi ra ngoài “nói rõ”?

Trong mắt những người đã bị hận thù che lấp lý trí, chẳng khác nào thúc tôi đi tìm đường chết.

“Bố, mẹ.”

Giọng tôi khản đặc, cố gắng lần cuối:

“Hai người có từng nghĩ rằng… con vô tội không?”

“Chuyện năm đó là do Lục Trầm Chu và Hứa Tinh Thần—”

“Câm miệng!”

Cha tôi quát, ánh mắt tràn đầy thất vọng và phẫn nộ.

“Đến giờ mà con vẫn không biết hối cải còn muốn bôi nhọ Trầm Chu và Tinh Thần?!”

“Họ đối xử với bố mẹ tốt hơn cả đứa con gái ruột như con! Tinh Thần còn cứu mạng bố con đấy!!”

“Đúng là đồ bất nhân, lương tâm bị chó ăn mất rồi!”

Mẹ tôi cũng gào lên, giọng sắc như dao:

“Còn nói bậy nữa, chúng tao coi như chưa từng sinh ra đứa con gái như mày!”

Đúng lúc ấy, giọng Hứa Tinh Thần từ đầu hành lang vang lên, nhuốm đầy sự quan tâm vừa vặn:

“Bố mẹ, sao hai người lại đến đây? Ở đây nguy hiểm lắm.”

Cô ta bước nhanh tới, tự nhiên đứng chen vào giữa tôi và bố mẹ, dáng vẻ như người bảo vệ.

Bố mẹ tôi nhìn thấy cô ta, lập tức như tìm được chỗ dựa.

Cơn giận vừa trút lên đầu tôi bỗng biến mất, thay bằng sự quan tâm đầy nịnh nọt:

“Tinh Thần à, ở đây lộn xộn lắm, con đang có thai, phải cẩn thận đấy.”

“Đứa nhỏ với Trầm Chu có bị gì không? Ngàn lần đừng để động thai.”

Họ vây quanh Hứa Tinh Thần, từng câu từng câu quan tâm như những mũi kim tẩm độc, đâm dày đặc vào tim tôi.

Tôi đứng đó, nhìn cảnh tượng ấm áp như thể một gia đình hoàn chỉnh, chỉ thấy máu trong người mình lạnh dần.

Hóa ra, trong lòng họ… tôi từ lâu đã là kẻ thừa thãi, phiền phức, chỉ có lỗi, không đáng được yêu thương.

Hứa Tinh Thần vỗ về bố mẹ tôi, ánh mắt lướt qua tôi, mang theo chút đắc ý và thương hại khó thấy.

Tôi đứng từ xa nhìn lại, cảm giác mong manh cuối cùng dành cho họ… cũng hoàn toàn cạn sạch.

Vài ngày sau, mẹ tôi gọi điện.

Giọng bà hiếm hoi dịu dàng:

“Mẹ thèm bánh quế hoa của tiệm cũ ở thành Nam, con mua cho mẹ ít đi.”

Tôi bước ra ngoài.

Vừa đến một con hẻm vắng, vài bóng đen lao ra từ phía sau.

Một cái bao tải trùm mạnh lên đầu tôi, bóng tối lập tức nuốt trọn tất cả.

Một lực đẩy khủng khiếp quật tôi xuống đất, sau đầu đập mạnh vào nền xi măng lạnh ngắt, choáng váng đến mức trời đất quay cuồng.

“Con súc sinh! Cuối cùng cũng tóm được mày!”

“Đền mạng cho người bị mày hại chết!”

Nắm đấm, giày bốt trút xuống như mưa đá.

Tôi co người lại, bảo vệ những chỗ quan trọng, nhưng từng cú đánh đều mang theo tiếng xương rạn nứt.

Có lẽ xương sườn đã gãy, mỗi hơi thở đều kèm theo vị tanh của máu và cơn đau sắc nhọn như dao đâm.

Không biết qua bao lâu, tôi bị quăng mạnh xuống đất.

Bao tải bị giật ra, ánh sáng yếu ớt cũng đủ khiến mắt tôi đau nhói.

Một gã đàn ông trẻ, mắt đỏ ngầu, cầm một chai thủy tinh vỡ.

Hắn dùng cạnh sắc nhọn cắt mạnh lên cánh tay tôi, vừa rạch vừa gào thét:

“Em tôi mới mười chín tuổi! Cả đời nó còn chưa bắt đầu! Bị cô hủy hết!”

“Nếu không phải cô làm qua loa kết án, thì kẻ giết em tao đâu thể nhởn nhơ bao năm! Chúng ta cũng đâu khó lấy chứng cứ như vậy!”

“Còn cô? Cô vẫn sống tốt như không có chuyện gì?!”

“Tại sao?! Tại sao chứ?!”

Máu nóng ồ ạt trào ra, cơn đau dữ dội thiêu rụi mọi dây thần kinh.

Hắn nở nụ cười độc ác, cúi xuống thì thầm:

“cô còn chưa biết đúng không? Chính mẹ cô giúp bọn tôi lừa cô ra ngoài đấy!”

“Họ chỉ xin chúng tộ đừng làm liên lụy đến nhà chồng cũ cô.”

“Đúng là đáng thương, đến bố mẹ ruột cũng vứt bỏ cô rồi!”

Ý thức của tôi mơ hồ dần, tai chỉ còn nghe tiếng chửi rủa dội vào.

Lời mẹ dụ tôi ra khỏi nhà vẫn văng vẳng trong đầu — tôi nào không hiểu bà muốn gì.

Chỉ là… tôi quá muốn được họ tha thứ.

Mất máu nhiều và đau đớn khiến cơ thể tôi run lên không kiểm soát, nhiệt độ như rút dần khỏi da thịt.

Giọng bọn họ văng vẳng:

“Giải quyết nó đi! Đừng để nó sống làm hại người nữa!”

Tôi nhìn bọn họ giơ cao thanh sắt, khép mắt lại, bình thản chờ cái chết.

Sống mệt rồi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)