Chương 6 - Hôn Nhầm Người Yêu Cũ
Nhưng rồi không hiểu sao, tôi lại lún sâu.
Anh đối xử với tôi quá tốt, chăm chút từng chút, đến mức tôi mới 19 đã thề phải lấy được anh cho bằng được.
Lúc nhớ lại, mấy người bạn anh từng nói anh rất khó theo đuổi.
Nhưng tôi chỉ mất đúng một tuần để cưa đổ anh.
Tôi ngờ ngợ hỏi:
“Chẳng lẽ… anh biết em từ trước rồi?”
Chu Dã khẽ nhướn mày:
“Ừ.”
Tôi ngạc nhiên.
Một người ở Bắc Kinh, một người ở Thượng Hải. Làm sao anh biết tôi được?
Tôi còn chưa từng đến Bắc Kinh nữa là.
“Lúc đó có một giải đấu eSports, em ngồi cạnh anh trên khán đài.”
Tôi sửng sốt:
“Vậy… chỉ vì em ngồi cạnh anh thôi á?”
Chu Dã nhìn tôi vài giây, rồi quay đi, giọng nhẹ như gió:
“Hôm đó, Trung Quốc thắng. Cả sân vận động vỡ òa.
Thời tiết rất nóng, em mặc hoodie hồng, tay còn cầm theo áo khoác mùa đông.
Khi cả sân ôm nhau ăn mừng, anh còn đang cúi đầu xem điện thoại thì em kéo anh dậy.
Với giọng tiếng Anh cực chuẩn, em nói: ‘Bọn họ ôm nhau hết rồi, chúng ta cũng ôm đi!’”
Tôi – Cố Miểu Miểu – chẳng màng phản đối, nhào vào ôm cổ Chu Dã.
Giữa mùa hè New Zealand nóng hừng hực như nham thạch sôi trào…
Chu Dã, trong cái mùa hè ấy…
Cuối cùng cũng mở được cánh cửa trái tim anh đã đóng chặt bao năm.
Để đón lấy một cô gái… thuộc về anh.
17
Ký ức ùa về.
Ba năm trước, tôi thi đạt điểm tuyệt đối, ba liền đồng ý cho tôi và em trai đi xem thi đấu eSports.
Vì thời gian quá gấp, lại phải tự đi nên chẳng chuẩn bị được gì.
Ban đầu định đến sớm, nhưng vì chuyến bay bị hoãn nên lúc đến nơi thì phải chạy vội tới sân vận động, đến thay đồ cũng không kịp.
Tôi ôm đầu, không muốn nhớ lại cái trải nghiệm khó chịu ấy.
Bởi vì tối đó về, lưng tôi ướt đẫm mồ hôi.
Hôi kinh khủng luôn!
“Em hỏi anh, nếu anh thích em như vậy, thì tại sao lại nói chỉ yêu em, nhưng không cưới em?”
Tôi ngẩng mặt lên chất vấn.
Chu Dã cúi đầu, bật cười khẽ:
“Vậy lúc lén nghe điện thoại, sao em không nghe cho hết?”
Tôi: “?”
“Anh nói: yêu em, nhưng không cưới em.
Câu sau là: càng không thể cưới người khác. Ngoại trừ em, bất kỳ ai cũng không được.”
Giọng nói Chu Dã vẫn ôn hòa như mọi khi, thong thả mà cưng chiều:
“Bé con, sau này có gì thì hỏi anh trực tiếp.
Chúng ta còn phải sống cả đời với nhau mà.
Vậy nên… tối nay, để thưởng cho bé con vì biết ghen, anh sẽ ‘thêm ba hiệp’.”
Khi bị anh bế lên giường, trong đầu tôi toàn là hình ảnh “người phụ nữ mà anh định kết hôn”.
“Không được! Anh còn chưa giải thích rõ về cô gái kia!”
“Muốn biết hả?”
Hỏi thừa!
Không muốn thì hỏi làm gì?
“Được thôi, bé con hôn anh một cái.”
Tôi đang nôn nóng biết đáp án, nên vừa nghe xong câu đó, liền cúi xuống hôn luôn không do dự.
Nhìn thấy gương mặt thoả mãn của Chu Dã, tôi lập tức biết mình đã rơi vào bẫy.
“Không được đâu.
Hôn má không tính.” – anh cầm tay tôi đặt lên môi mình, giọng khàn quyến rũ:
“Bé con, lại đây, hôn chỗ này này.”
Tôi còn đang đơ mặt, chưa kịp phản ứng thì anh đã bật cười:
“Thôi được, vì em ghen mà còn dễ thương như vậy…
Mai anh đưa em đi tìm đáp án.”
18
Chưa kịp chờ đến mai, nửa đêm Chu Dã đã bị huấn luyện viên gọi đi.
Trận đấu cuối cùng sắp bắt đầu rồi.
Để thích nghi với múi giờ và khí hậu nước ngoài, đội được sắp xếp bay sớm một tuần.
Chu Dã cực kỳ coi trọng trận này.
Cũng đúng, ba năm qua anh nỗ lực là vì hôm nay.
Trước khi đi, anh ôm tôi thật chặt, lưu luyến không rời:
“Bé con, có gì thì phải nói với anh.
Em biết mà, anh phản ứng chậm, EQ lại thấp, ngoài em ra chẳng ai chịu nổi anh.
Nên anh cũng mong em, hãy giữ chặt lấy anh.
Đừng bỏ mặc anh nữa.”
Tôi nghẹn giọng, lí nhí:
“Ừ.”
Thật ra… tôi đang giấu anh một chuyện.
Đó là: tôi từng tính, sau ba năm…
Sẽ bay sang nước ngoài, cướp chồng.
Chỉ là chưa nghĩ ra nên “cướp” kiểu gì cho hợp tình hợp lý.