Chương 3 - Hôn Nhầm Người Yêu Cũ
Tôi thấy hai đứa các cậu không phải không yêu, chỉ là không nói ra.
Cậu bảo anh ấy suốt ngày chơi game không quan tâm cậu, nhưng cậu có biết không… mỗi lần đi đâu về anh ấy đều mang quà cho cậu. Cậu nói anh ấy không có thời gian cho cậu, nhưng…”
Nói đến đây, Phương Phương lôi điện thoại ra, đưa cho tôi xem.
“Cậu xem đi, Chu Dã của cậu vừa thi đấu xong là chạy thẳng ra sân bay về tìm cậu. Một ngày một đêm không ngủ, rồi vẫn đi mua sắm, xem phim cùng cậu.
Đẹp trai, giọng hay, lương lại chuyển hết cho cậu. Có người đàn ông nào tốt hơn vậy nữa không?”
Nhìn đoạn video Chu Dã bị phóng viên phỏng vấn, dáng vẻ vội vàng muốn về nhà, tim tôi nhói lên.
Không phải tôi chưa từng xem mấy video này.
Thậm chí còn xem đi xem lại không biết bao nhiêu lần, cứ sợ có một ngày nào đó anh sẽ biến mất thật sự.
“Nhưng… tớ đã hứa với mẹ anh ấy… là sẽ chia tay anh ấy.”
9
Lúc còn yêu nhau, tôi và Chu Dã đều bồng bột, trẻ người non dạ.
Anh bất chấp sự phản đối của gia đình để gia nhập câu lạc bộ thi đấu eSports.
Còn tôi, từng từ chối thẳng thừng 5 triệu mà mẹ anh đưa, thề sẽ ở bên Chu Dã đến cùng.
Nhưng đời đúng là biết cách tát vào mặt người ta.
Ba năm trôi qua rất nhanh. Chu Dã sắp hoàn thành ước mơ của mình – giải đấu quốc tế cuối cùng rồi sẽ giải nghệ.
Cũng là lúc thực hiện lời hứa với bố mẹ:
— Cho anh ba năm làm điều mình muốn. Ba năm xong, phải ra nước ngoài.
Dù tôi không muốn chấp nhận sự thật này, nhưng… tôi còn có thể làm gì?
Nghe xong câu chuyện, Phương Phương như không tin nổi:
“Cái gì?! Chu Dã là thiếu gia nhà giàu á?!”
Tôi khẽ gật đầu.
“Vãi thật! Cậu từ chối 5 triệu, chọn ở bên Chu Dã, thế không phải là ‘tình yêu chân chính’ thì là gì?”
“Nếu thật sự còn yêu nhau, thì anh ấy đi nước ngoài, cậu đi theo là được. Tôi không tin mẹ anh ấy qua đó vẫn còn kiểm soát được hai đứa.”
Tôi bỗng rơi nước mắt:
“Tớ cũng từng nghĩ như vậy… nhưng mà anh ấy ra nước ngoài… là để kết hôn.”
“Mẹ anh ấy nói, chuyến đi đó là để đính hôn với người khác.”
“Hôm nay anh cầu hôn tớ… chắc là giả thôi, đúng không?”
Tôi chợt nhớ lại một lần nọ, nửa đêm thức dậy uống nước, vô tình nghe thấy Chu Dã gọi điện cho mẹ anh.
Anh nói:
“Người con yêu là cô ấy. Nhưng con sẽ không cưới cô ấy.”
10
Vừa về đến nhà, tôi đã bị mẹ chặn ngay ngoài cửa.
“Miểu Miểu, mai con rảnh không?”
“Rảnh ạ.”
Nghỉ lễ cả tuần ở nhà rồi, còn bận gì nữa đâu.
Nghe xong, mẹ tôi cười tít cả mắt:
“Mẹ nhớ từng kể với con chuyện bác Vương có thằng con trai đang du học bên nước ngoài nhỉ?”
Hình như đúng là có kể…
“Mai nó về nước. Bác Vương bảo mời mẹ con mình qua chơi một chuyến.”
Mẹ vừa dứt lời thì em trai tôi từ trong phòng bước ra:
“Mẹ thiên vị quá, có gì ngon lành cũng không cho con đi cùng.”
Mẹ tôi lập tức lườm nguýt một cái rõ mạnh:
“Suốt ngày ăn với ngủ, mới về nhà hôm qua mà đầu tóc y như tổ quạ. Con nhìn lại mình xem, còn ra cái thể thống gì không?
Dắt con ra đường mẹ còn thấy mất mặt.”
Thấy mắt thằng bé đỏ hoe, tôi vội vàng đỡ lời:
“Mẹ à, đúng là em con hơi lôi thôi, ngoại hình cũng hơi tệ… sau này con sẽ giám sát nó kỹ hơn.”
“Ừ, mẹ cũng không phải chê bai gì,” mẹ vừa nói vừa chỉ về phía ghế sô pha, “con xem đội trưởng Chu của con kìa, giá mà em con có được nửa khí chất của cậu ấy thì mẹ chẳng nói gì nữa. Đánh game thì đánh, nhưng sức khỏe và ngoại hình vẫn phải giữ gìn, không thì sau này ế đấy!”
Vẻ mặt em trai tôi vốn đã khổ sở, nghe xong lời này thì gào lên:
“Mẹ ơi!!!”
Nhưng mẹ tôi chẳng thèm quan tâm, quay sang cười tươi rói hỏi Chu Dã:
“Đội trưởng Chu này, cháu có bạn gái chưa?”
“Có rồi ạ, thưa dì.”
“Thế à, dì đoán thế nào cũng là người quen…”
Chưa nói hết câu thì tôi đã nhanh tay bịt miệng em trai, lôi cậu ta về phòng.
11
Sáng hôm sau, tôi bị đánh thức bởi chuỗi âm thanh “pháo liên hoàn” từ mẹ.
Bà nói con trai bác Vương về nước trên chuyến bay sớm, bảo chúng tôi phải qua nhà họ từ sáng sớm.
Chưa kịp trang điểm gì cả, tôi đã bị mẹ kéo lên xe.
Mãi đến khi ngồi yên trong xe, tôi mới phát hiện có hai người ngồi sẵn.
Là Chu Dã và em trai tôi.
“Chị à, không phải em đòi theo đâu nhé.
Mẹ biết đội trưởng Chu đang thuê xe bên này nên bảo tiện đường cho anh ấy chở luôn.”
“Ban đầu cũng ngại làm phiền anh Chu, nhưng mà trùng hợp quá, anh ấy cũng nói có việc gần sân bay, nên tiện thể.”
Mẹ tôi vừa kể vừa nhìn sang Chu Dã:
“Đội trưởng Chu mới 23 tuổi mà đã làm đội trưởng, lại biết lái xe, còn đẹp trai thế này nữa. Cháu cho dì hỏi hơi đường đột chút, cháu với bạn gái yêu nhau từ khi nào vậy?”
Không biết có phải tôi tưởng tượng không, mà trong gương chiếu hậu, đôi mắt sâu hút của ai kia đang nhìn tôi rất chăm chú.
Nhưng tôi chẳng còn tâm trí để ý, vì hai tay đang bận… véo eo thằng em trai.
Vài giây sau, giọng nam trầm trầm, quen thuộc vang lên cùng làn gió mát từ cửa xe:
“Bọn cháu yêu nhau từ năm 19 tuổi, hôm nay vừa tròn ba năm.
Hôm qua cháu vừa cầu hôn cô ấy.”