Chương 9 - Hạ Minh Thâm và Đơn Xin Kết Hôn Bí Mật
Gió lạnh đêm đông ở Kinh thị như dao cạo lướt qua người đi đường, nhưng Hạ Minh Thâm dường như không hề cảm nhận được, cứ thế thất thểu đi lang thang trên đường.
Vô thức, anh bước vào một công viên mà thời học sinh anh và Ôn Sơ Nghi từng thường xuyên lui tới.
Một cặp đôi trẻ đang cãi nhau ở một góc công viên.
Cô gái mắt đỏ hoe, nhưng kiên cường không để nước mắt rơi xuống.
“Nếu anh thích người khác rồi thì cứ nói thẳng, em tuyệt đối sẽ không mặt dày mà níu kéo.”
Chàng trai thấy cô cuối cùng cũng chịu lên tiếng, liền vội vã giơ tay thề thốt:
“Tiểu tổ tông à, anh chỉ thích mỗi mình em thôi! Những cô gái khác anh liếc nhìn cũng không thèm! Cô kia chỉ đến tỏ tình thôi, anh đã từ chối thẳng thừng rồi mà!”
Cô gái cuối cùng cũng nở nụ cười, nhào vào lòng anh ta.
Cảnh tượng trước mắt khiến Hạ Minh Thâm chợt nhớ đến lần Tống An Nhiên tỏ tình với anh, và phản ứng của Ôn Sơ Nghi lúc đó.
Cô không giống như cô gái này, không đỏ mắt, không giận dỗi, dường như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Ngược lại, chính anh là người không nhịn được mà hỏi cô: Tại sao em không ghen?”
Khi đó, Sơ Nghi của anh đã trả lời ra sao nhỉ?
Cô nói: “Em biết chắc chắn anh sẽ từ chối cô ta, nên đâu cần phải ghen. Em có niềm tin vào tình cảm của chúng ta mà.”
Vậy mà hiện tại anh lại phụ lòng tin thuần khiết ấy, khiến cô quyết tuyệt đến thế, rời bỏ anh không chút do dự.
Người qua lại tấp nập, đèn neon lấp lánh không xa, nhưng thế giới trong mắt Hạ Minh Thâm chỉ còn một màu xám xịt.
Anh hiểu rõ một điều hơn bao giờ hết:
Chính tay anh đã đánh mất người con gái anh yêu nhất đời.
Chẳng lẽ anh thực sự sẽ đứng nhìn cô đi lấy người khác sao?
Không!
Chỉ cần nghĩ đến việc Ôn Sơ Nghi sẽ kết hôn, sinh con với người đàn ông khác, trái tim anh như bị ai đó cầm dao móc ra từng mảnh, đau đến chết lặng.
Anh lập tức lao xe đến nhà ga, mua vé chuyến tàu gần nhất đi Nam Thành.
Tình cảm hơn hai mươi năm, anh không tin cô có thể cắt bỏ triệt để.
Anh phải đến tìm lại Sơ Nghi trước khi đám cưới diễn ra!
Bên kia.
Tàu hỏa vừa đến Nam Thành, Ôn Sơ Nghi lập tức cảm nhận được sự ấm áp hiếm hoi, khác hẳn với cái lạnh cắt da cắt thịt ở Kinh thị.
Nơi đây cũng là nơi cô bắt đầu cuộc sống mới.
Ôn Sơ Nghi hít sâu một hơi, kéo vali, hòa vào dòng người hướng về cửa ra.
Ra đến cổng, ánh mắt cô không ngừng tìm kiếm giữa đám đông.
Trước khi lên tàu, mẹ cô đã dặn sẽ đến đón cô.
13
Thế nhưng ánh mắt cô lần lượt quét qua tất cả mọi người, lại chẳng thấy gương mặt quen thuộc nào.
Khi cô đang chuẩn bị đến buồng điện thoại gọi hỏi mẹ Ôn, bên cạnh chợt vang lên một giọng nam trầm thấp dễ nghe:
“Sơ Nghi?”
Ôn Sơ Nghi theo phản xạ ngẩng đầu nhìn qua.
Người đàn ông vừa cất tiếng có dáng người cao ráo, ngũ quan sắc nét, dù chỉ khoác một chiếc áo khoác xám giản dị cũng không thể che giấu được khí chất cao quý tỏa ra từ người anh.
Trực giác mách bảo cô: đây chính là Chu Tịnh An, người đàn ông mà cô sắp bước vào lễ đường cùng.
Nhất thời cô hơi căng thẳng, bàn tay nắm tay kéo vali cũng siết chặt lại theo bản năng.
“Chu… Tịnh An?”
Chu Tịnh An thu hết mọi phản ứng của cô vào đáy mắt, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười:
“Ừ, là tôi.”
“Bác trai bác gái có việc đột xuất, nên nhờ tôi đến đón em.”
Ôn Sơ Nghi lập tức hiểu ra, đây là do mẹ cô cố tình tạo cơ hội để hai người họ có thể tiếp xúc với nhau trước hôn lễ.
Tâm tư nho nhỏ này của mẹ, cô đoán được; Chu Tịnh An đã từng phục vụ trong quân đội nhiều năm, chắc hẳn lại càng rõ ràng.
Nghĩ vậy, cô chợt thấy hơi ngượng ngùng.
Ánh mắt Chu Tịnh An thoáng hiện ý cười, nhưng anh vờ như không nhận ra điều đó, tự nhiên nhận lấy hành lý trong tay cô, giọng nói dịu dàng:
“Đi thôi, anh đưa em về.”
Tay còn lại của anh cũng tự nhiên nắm lấy tay cô, dẫn cô về phía bãi đỗ xe.
Lòng bàn tay người đàn ông ấy truyền đến một cảm giác ấm áp khó tả, xua tan sạch sẽ cái lạnh vẫn còn sót lại từ Kinh thị trên người cô.
Lên xe, Chu Tịnh An đưa cho cô một hộp bánh:
“Đói chưa? Ăn chút gì trên xe nhé.”
Ôn Sơ Nghi vừa mở ra thì đôi mắt đã sáng rực lên, không giấu được sự vui mừng trong giọng nói:
“Bánh mận! Nam Thành cũng có bánh này sao?”
Chu Tịnh An không bỏ lỡ sự hân hoan rõ rệt trong mắt cô, khóe miệng cong lên, giọng nói cũng mang theo vẻ thích thú:
“Nghe bác gái nói mỗi lần em từ Kinh thị đến Nam Thành thăm họ đều sẽ mang theo một hộp bánh mận. Bác sợ sau này em ở Nam Thành sẽ nhớ vị này nên anh đã cho người đến tận tiệm đó ở Kinh thị xin công thức về làm thử. Nếm xem có giống không?”
Má Ôn Sơ Nghi ửng hồng, cô không ngờ mẹ mình lại kể cả chuyện đó cho Chu Tịnh An.
Cùng lúc đó, trong lòng cô trào lên một cảm giác ấm áp khó nói thành lời.
Chu Tịnh An vì cô mà cho người đến tận Kinh thị, chỉ để sau này cô ở Nam Thành vẫn có thể ăn được món bánh mình yêu thích.
Anh thật sự… rất tinh tế.
Có lẽ mẹ cô nói đúng, cưới anh, cô sẽ hạnh phúc.
Trên đường đi, Ôn Sơ Nghi vừa ăn bánh mận từng miếng nhỏ, vừa lén dùng khóe mắt quan sát Chu Tịnh An.
Thực ra đây không phải là lần đầu tiên cô gặp anh.
Thuở nhỏ, trong một buổi tiệc ở Kinh thị, cô từng gặp anh một lần.