Chương 2 - Giấc Mơ Của Ninh Sơ Nguyệt

Hơn nữa, các thầy trong lớp học cũng đã cấm người ngoài tùy tiện ra vào, còn bắt đầu tổ chức thi mười ngày một lần, bảng xếp hạng sẽ được công bố trên triều đình.

Lần này, các nhà cũng chẳng còn bận chọn dâu mà đều quay sang thúc ép con gái học hành, chỉ sợ con mình rớt xuống hạng chót làm mất mặt cả nhà.

Ngay cả phụ thân ta trước kỳ thi cũng phải thức suốt hai đêm để giúp ta ôn tập cấp tốc.

Thế nhưng dù có ôn hay không, thành tích của ta vẫn chỉ giữ ở mức trung bình khá, phụ thân thấy chẳng mấy tác dụng nên để ta tự do.

Cứ thế thi qua thi lại, đến kỳ nghỉ đông trước Tết, thành tích của ta vẫn ổn định ở mức trung bình khá.

Dẫu vậy, ta không gây tiếng vang cũng không sao, nhưng vẫn có vài tiểu thư quý tộc không ưa ta, rảnh rỗi thì ném sách vở ta làm, thậm chí còn đọc to thơ ta viết trước mọi người.

Ta mặt dày nên không mấy bận tâm, hơn nữa mấy bài thơ đó là nam bồ tát dạy ta làm, bài nào cũng tuyệt phẩm!

Coi như giúp ta quảng bá cũng tốt.

Thế nhưng, con gái duy nhất của Hầu gia Triệu, nàng Triệu Giác Hạ, lại càng làm quá, giật lấy rương của ta rồi vứt hết mọi thứ ra ngoài, còn giữ chặt túi thơm của ta mà mắt đỏ hoe.

Ta đưa tay cướp lại nhưng bị họ đông người đẩy ngã.

Chiếc túi thơm ấy là quà sinh nhật phụ thân mua tặng ta ở Tẩm Tú Các, trên đó thêu hình vầng trăng khuyết giống tên gọi thân mật của ta – Nguyệt Nha, ta quý nó vô cùng.

Thế nhưng ta biết nhẫn nhịn là thượng sách, bèn xua tay bảo rằng nếu nhà cô ta nghèo đến mức này thì cứ lấy đi.

Về đến nhà, ta lục lọi hộp thuốc mẫu thân cất lâu ngày, tìm ra vài loại dược liệu rồi lén bỏ vào trà của các tiểu thư đó.

Ngày hôm sau, các nàng nhìn nhau, mặt đầy mẩn đỏ, kêu trời kêu đất.

Ta vẫn ngồi điềm tĩnh bên bàn, vì có kêu cũng chẳng ích gì, ngay cả thần y cũng không phát hiện ra đó là độc.

Hơn nữa, chừng nửa tháng sau mẩn đỏ sẽ tự hết, nhưng Tết này của các nàng xem như tiêu tan, chắc cả yến tiệc trong cung cũng không dám tham dự.

Mẫu thân biết chuyện liền giận dữ đến quạt tay không ngừng: “Con nhóc thối, mẫu thân dạy con từ bé phải cẩn trọng, thế mà con dám gan to tày trời đi hạ độc người ta?”

Ta nhún vai tỏ vẻ chẳng sao: “Họ chỉ uống phải vài vị thuốc khắc nhau thôi, lại chẳng kiểm ra là độc gì.”

“Hơn nữa con cũng uống trà ấy, mặt con cũng nổi mẩn, họ lại càng không nghi ngờ con.”

Ta thành thạo quỳ xuống trước từ đường, mẫu thân tức đến mức định lấy roi đuổi theo: “Ninh Sơ Nguyệt, con đúng là không biết sai phải không?”

Ta liền cắm đầu chạy, chỉ nói vọng lại: “Họ đâu có phát hiện ra con làm, con nhận tội gì chứ?”

Ta nghĩ thầm, dù sao trên đầu ta vẫn có người che chở mà!

Quỳ chưa được bao lâu, mẫu thân lại lôi ta đi bái bồ tát, bảo rằng cầu bồ tát còn linh hơn là cầu tổ tiên.

Ta thấy mẫu thân nói cũng có lý.

Đêm đó, ta thành tâm khẩn cầu nam bồ tát giúp mấy nhà quyền quý kia đừng tìm ra nguyên nhân bị mẩn đỏ.

Nam bồ tát nâng cằm ta lên, nhìn những nốt mẩn trên mặt mà tỏ vẻ ghét bỏ: “Phụ thân nàng giờ đã là Hộ Bộ Thị Lang, thái tử giảng sư, mà họ còn dám ngang ngược như thế sao?”

“Quan chức phụ thân ta không liên quan gì, họ có lẽ chỉ thích túi thơm của ta thôi.”

Ta thở dài đầy oan ức: “Nhưng ta cũng thích túi ấy, nên dĩ nhiên không thể để họ được như ý.”

Nam bồ tát khẽ cười, an ủi ta: “Yên tâm đi, có ta ở đây, họ sẽ chẳng điều tra ra gì đâu.”

Không ngờ rằng không chỉ không tra ra, mà hoàng thượng còn gọi mấy nàng đó tham dự cung yến.

Hoàng thượng bảo là nhớ các tiểu thư, có mẩn đỏ cũng chẳng ngại gặp.

Còn chuyện gì xảy ra tại cung yến thì ta không rõ, chỉ biết rằng khi học đường khai giảng lại, không một ai trong số họ quay trở lại.

Nam bồ tát quả thật linh nghiệm nhất thế gian!

Hơn nữa, phụ thân ta lại được thăng chức.

Phụ thân kể hoàng thượng nhường ngôi cho thái tử Lâm Trạm, còn phụ thân ta là người của thái tử, nên được thăng lên làm Hộ Bộ Thượng Thư.

Phụ thân rưng rưng nước mắt: “Con gái của ta, Nguyệt Nha, giờ có thể leo lên hạng đầu rồi.”

Ta nhìn phụ thân đầy bối rối: “Phụ thân ơi, chúng ta không xếp hạng nữa mà.”

Thầy nói năm mới thay đổi, không chú trọng bảng xếp hạng, mà chỉ khuyến khích học tự giác.

Phụ thân chưa kịp tiếc nuối thì ta đã bị mẫu thân lôi đi bái bồ tát cầu phúc cho phụ thân bình an.

Mẫu thân còn nói nhà chúng ta không có gốc rễ vững chắc, mong bồ tát phù hộ cho phụ thân đừng thăng chức nữa.

Ta cũng muốn cảm tạ nam bồ tát, nên về nhà liền leo lên giường ngủ mà chẳng ăn tối.

Trong mơ, nam bồ tát trông có vẻ rất vui, nhưng vừa mở miệng đã hỏi: “Nàng có thích ta không?”

Ta biết ngay là cậu ấy chưa bao giờ từ bỏ ý định đưa ta đi!

Ta không dám đắc tội với bồ tát, chỉ có thể cười gượng mà nói: “Ai mà lại không thích bồ tát chứ!”

Nam bồ tát vừa mở miệng định nói gì đó thì tiếng gọi của mẫu thân ta vọng đến, làm ta tỉnh mộng: “Sơ Nguyệt, mau dậy uống canh đi.”

Ta còn chưa tỉnh hẳn thì đã bị mẫu thân dúi cho một bát canh gà.

Bị nóng đến tỉnh cả người, ta nước mắt lưng tròng nắm lấy tay mẫu thân: “Mẫu thân ơi, nhi nữ e rằng không thể báo hiếu cha mẹ được nữa rồi, hu hu hu.”

Trời đất ơi, nam bồ tát này sớm muộn gì cũng sẽ mang ta đi mà!

Mẫu thân sờ trán ta, tỏ vẻ khó hiểu: “Con bé này đâu có sốt.”

Nhưng còn chưa đợi bồ tát mang ta đi, thì thánh chỉ của tân đế Lâm Trạm đã được gửi đến nhà.

Thái giám già nét mặt hiền từ, đọc thánh chỉ phong ta làm Nghi phi: “Ninh tiểu thư, mau tiếp chỉ đi.”

Khi cả nhà ba người còn đang ngơ ngác, nam bồ tát trong bộ long bào bước ra từ sau lưng thái giám.

Cả sân nhà ta lập tức hỗn loạn, cha mẹ ta quỳ xuống lạy ba lạy, chín cúi đầu.

Ta quỳ còn thành tâm hơn cả cha mẹ.

Ai mà ngờ được nam bồ tát lại hạ phàm làm hoàng đế cơ chứ?

4

Lâm Trạm cúi đầu nhìn ta: “Chẳng phải nàng muốn chọn nam nhân tốt nhất làm phu quân sao?

“Trong cả kinh thành, ai có thể tốt hơn trẫm?”

Ta gật đầu liên tục, chứ nói gì đến kinh thành, ba đời ông cũng đều là tốt nhất mà!

Mẫu thân ta xúc động, đấm vào vai cha mấy cái: “Hai người họ từ lâu đã quen biết nhau rồi mà, ôi trời~”

Cha bưng miệng mẫu thân lại, kéo mẫu thân ra ngoài, rồi bảo ta đưa Lâm Trạm dạo quanh sân.

Thế nhưng ta nhìn Lâm Trạm mà chỉ biết ngượng ngùng: “Bệ hạ, ta… ngài…”

Lâm Trạm nói rằng ta không cần kích động, dù sao ta cũng được xem là do ngài ấy chăm sóc từ nhỏ, làm sao để ta rơi vào hố lửa cho được.

“Hiện tại hậu cung của trẫm chỉ có nàng.

“Nhưng nàng cũng đừng tự cao quá, vị trí hoàng hậu để trống, sau này phải xem biểu hiện của nàng.”

Điều này ta hiểu, cha đã từng nói đây là cách cân bằng, triều đình và hậu cung đều như vậy.

Trước khi rời đi, Lâm Trạm còn để lại cho ta một cung nữ tên Lê Thanh.

Mẫu thân bảo đó là ma ma đến dạy ta lễ nghi trong cung, nên ta dậy từ tờ mờ sáng để chờ Lê Thanh chỉ dạy.

Lê Thanh ngái ngủ ngáp dài: “Cô nương, bệ hạ chỉ nói nô tỳ bảo vệ cô chu toàn, không nói gì thêm mà.”

Ta ngửa mặt than trời, sau đó kéo Lê Thanh về giường nằm tiếp: “Vậy ngươi dạy được ta cái gì?”

Lê Thanh nhìn ta vẻ khó hiểu: “Nô tỳ biết chút võ công, khinh công cũng khá ổn.”

Ta bật dậy: “Vậy là bệ hạ muốn ta học võ sao?”

Thế là mỗi ngày ta dậy sớm hai canh giờ để học võ với Lê Thanh.

Càng khổ hơn, Lâm Trạm như bị bệnh, đặt một pho tượng bồ tát trong phòng ta, bảo ta ngày ngày phải thắp hương lễ bái. Vì thế mỗi lần nhắm mắt lại ta lại thấy Lâm Trạm.

Ban ngày, ngài ấy cũng chẳng chịu yên, cách vài ngày lại ban thưởng gì đó đến nhà ta.

Ngoài kẹo hồ lô, chân giò thì chính là sách.

Thế nhưng mấy rương sách này chỉ khiến cha ta cười tít mắt mà thôi!

5

Do gia đình ta từ chốn hàn môn mà tiến gần trung tâm quyền lực, nên yến tiệc cũng trở nên nhiều hơn.

Ban ngày ta đi học, ban đêm bị Lâm Trạm kiểm tra bài vở, đến mức ta học chăm chỉ tới độ gần làm thầy rồi!

Mẫu thân nhìn vẻ mặt khổ sở của ta, nói sẽ dẫn ta đi dự thọ yến của lão phu nhân nhà Hầu gia để đổi gió.

Nhưng ta còn chưa bước vào phủ thì trời đất bỗng tối sầm.

Khi mở mắt ra, ta phát hiện mình đã bị trói trên một cỗ xe ngựa chạy như bay, còn Lê Thanh cũng bị trói chặt, bị ném ở bên cạnh.

Ta gọi mấy tiếng “Lê Thanh” nhưng không nghe thấy hồi âm, đành nhào vào ôm lấy nàng cắn một phát vào cánh tay.

Lê Thanh lập tức mở mắt, nhìn ta một cái rồi đảo mắt quanh, sau đó từ trong tay áo rút ra một lưỡi dao mềm, cắt đứt dây thừng buộc ở cổ tay.

Ta nhìn ra ngoài cửa sổ: “Hình như là Thanh Sơn, phía trước e là vực sâu.”

Lê Thanh vén rèm, thử kéo dây cương nhưng không được, liền đưa tay về phía ta: “Cô nương tin tôi.”

Nhưng cỗ xe chạy quá nhanh, ta vừa nắm lấy tay Lê Thanh thì cả hai đã bị hất văng ra ngoài.

Cả hai lăn mấy vòng trên mặt đất mới dừng lại.

Tập tễnh trở về nhà từ cửa sau, ta thấy cả nhà đã náo loạn.

Mẫu thân thấy ta thì nước mắt như mưa: “Nghiệt chướng, đã bảo đi đâu phải dẫn thêm người, làm mẫu thân sợ chết khiếp!”

Lâm Trạm mặt mày đen kịt, kéo ta lại nhìn từ đầu đến chân, sau đó quay sang hỏi Lê Thanh có phát hiện gì không.

Thái y cũng đến khám, nói rằng ta chỉ bị trật nhẹ ở cổ tay.