Chương 5 - Giá Trị Của Một Cuộc Tình
Nhưng cô lại quá ngoan, quá lệ thuộc vào anh.”
Tôi nhận lấy phong thư, tay khẽ run. Cuốn nhật ký này, như tảng đá nặng trĩu trong lòng bàn tay tôi.
“Hôm nay anh ấy chia tay cô, không phải vì yêu tôi, mà vì biết cô mắc ung thư. Anh ấy sợ.
Sợ bản thân không thể cho cô hạnh phúc, sợ nhìn thấy cô đau khổ, sợ mình sẽ phá vỡ lời thề đó.
Vậy nên anh ấy dùng cách tàn nhẫn nhất đẩy cô ra.
Anh ấy muốn cô hận anh, muốn cô không còn lưu luyến.”
Giọng Trình Vũ Ngọc mang theo đau đớn. “Anh ấy chỉ muốn cô sống.
Vì vậy anh ấy mới tìm bác sĩ, mới đưa tiền. Tất cả những gì anh ấy làm, đều là vì cô.”
“Còn tôi…” Cô ta cười, nụ cười đầy tuyệt vọng.
“Tôi chỉ là công cụ để anh ấy giữ gìn quan hệ gia tộc, là cái cớ để che giấu tình cảm dành cho cô.
Anh ấy nhờ tôi đến đây, nói cho cô biết bí mật này. Để cô hoàn toàn buông bỏ.”
Nói xong, cô ta xoay người rời khỏi phòng.
Tôi đứng giữa phòng bệnh trống trải, cầm cuốn nhật ký trong tay, cảm giác bản thân như đứa trẻ bị bỏ lại giữa đồng hoang.
Bùi Tu không yêu tôi? Hay là—anh ấy chỉ không dám yêu tôi?
Tôi mở cuốn nhật ký. Nét chữ nhỏ nhắn ghi lại cả một đời yêu – và đau – của người phụ nữ ấy.
Những trang cuối cùng, xuất hiện một cái tên:
Hứa Như Sơ.
Mẹ ruột của tôi.
Bà viết:
“Như Sơ, sao cậu lại lừa tôi? Cậu là người bạn thân nhất của tôi cơ mà. Tôi phải làm sao đây? Tôi thật sự sắp không chịu nổi nữa rồi… Con trai tôi, Tu, nó mới mười sáu tuổi, nó không thể sống thiếu tôi…”
Nước mắt tôi cuối cùng cũng trào ra.
Không phải vì tình yêu bị bỏ rơi, mà là vì người mẹ ruột chưa từng gặp mặt, vì tuổi thanh xuân đau đớn của Bùi Tu.
Thì ra, thứ tôi mắc phải không chỉ là ung thư vú, mà là một khối u định mệnh.
Sự lạnh lùng của Bùi Tu, sự xuất hiện của Tống Thanh Trạch, bí mật của Trình Vũ Ngọc – tất cả như một vòng xoáy độc ác khổng lồ, cuốn tôi vào không lối thoát.
Tôi bỗng nhớ tới câu nói của Tống Thanh Trạch: “Cô nợ tôi.”
Anh ta không nhắc đến con hẻm năm năm trước, mà là mẹ ruột tôi – người đã nợ Bùi Tu một tuổi thơ đau đớn không gì bù đắp được.
Và giờ tôi phải dùng thân phận “thiếu phu nhân nhà họ Tống” để trả món nợ đó sao?
Tôi cầm điện thoại lên, gọi cho Tống Thanh Trạch.
“Tống Thanh Trạch.” Giọng tôi khản đặc.
“Nghĩ thông rồi à?” Anh ta đáp nhẹ tênh, như thể mọi thứ đều nằm trong tính toán.
“Tôi đồng ý với đề nghị của anh.” Tôi nhìn chiếc nhẫn trên ngón áp út, ánh mắt kiên định.
“Nhưng tôi muốn nói cho anh biết một chuyện. Tôi không phải là Hứa Nguyện. Tôi tên là Hứa Như Ý.”
Hứa Nguyện – là hy vọng. Hứa Như Ý – là như ý nguyện.
Từ hôm nay, tôi sẽ sống vì chính mình.
“Cô có thể đổi ý bất cứ lúc nào.” Tống Thanh Trạch cười nhẹ.
“Tôi sẽ không.” Tôi hít sâu.
“Nhưng nếu anh dám lợi dụng bệnh tình của tôi để làm tổn thương tôi, hoặc làm hại Bùi Tu, tôi nhất định sẽ bắt anh trả giá.”
“Thú vị đấy.” Tống Thanh Trạch cười càng tươi hơn. “Vậy thì, chúc cô Như Ý phẫu thuật thuận lợi.”
Tôi cúp máy, đặt cuốn nhật ký của mẹ Bùi Tu vào ngăn kéo đầu giường.
Giờ tôi là vị hôn thê của Tống Thanh Trạch. Tôi phải sống.
Sáng sớm ngày phẫu thuật, tôi được đẩy vào phòng mổ.
Bác sĩ gây mê cắm kim truyền. Thuốc lạnh lẽo chảy dọc theo tĩnh mạch. Tôi nhắm mắt lại,
trong đầu là gương mặt lạnh lùng của Bùi Tu và ánh mắt đào hoa mang đầy hàm ý của Tống Thanh Trạch.
“Đừng sợ, có anh đây.”
Tôi nghe thấy một giọng nói. Là Bùi Tu.
Tôi mở bừng mắt.
Bùi Tu – trong bộ đồ vô trùng – đang đứng cạnh giường tôi.
“Anh… sao anh lại ở đây?” Tôi choáng váng, thuốc mê bắt đầu phát huy tác dụng.
“Đừng sợ.” Anh cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên trán tôi – một nụ hôn tràn đầy kìm nén và tình yêu.
“Anh đã ký giấy người thân. Mọi phương án điều trị, anh sẽ theo sát. Em không được chết, Hứa Nguyện. Anh không cho phép em chết.”
Nước mắt tôi lặng lẽ rơi xuống. Cuối cùng, anh vẫn phá vỡ lời thề năm xưa.
“Xin lỗi, Hứa Nguyện.” Anh thì thầm.
“Tha thứ cho anh vì không thể yêu em. Nhưng xin em, hãy sống. Sống và hạnh phúc – thật hạnh phúc. Đó là điều duy nhất anh mong em làm.”
Giọng anh là thứ cuối cùng tôi nghe được trước khi chìm vào mê man.
Lúc tôi tỉnh lại, tôi đã nằm trong phòng bệnh. Cơn đau nhói từ ngực truyền đến như xé rách da thịt.
Tôi cố gắng ngồi dậy, nhưng một bàn tay ấm áp đã giữ tôi lại.
“Cô tỉnh rồi.” Giọng Tống Thanh Trạch khàn khàn, mang theo sự nhẹ nhõm.
Tôi ngẩng đầu. Anh ta mặc đồ thường, ngồi bên cạnh, đang xem hồ sơ bệnh án của tôi.
“Ca phẫu thuật của tôi… sao rồi?” Giọng tôi yếu ớt.
“Rất thành công.” Anh ta đặt bệnh án xuống, ánh mắt phức tạp.
“Bác sĩ Trương đã cắt bỏ toàn bộ khối u, hạch bạch huyết cũng không có vấn đề. Cô rất may mắn.”
“Bùi Tu đâu?” Tôi hỏi.
Ánh mắt Tống Thanh Trạch thoáng tối đi.
“Anh ta ký giấy xong là đi ngay. Không ở lại. Bây giờ, tôi là người thân duy nhất của cô.”
Anh ta đứng dậy, đi đến cửa sổ. “Còn nữa, chiếc nhẫn trên tay cô đâu rồi?”
Tôi theo phản xạ đưa tay sờ ngón áp út – trống không.
“Tôi đã bỏ nó lại vào túi.”
Tống Thanh Trạch không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Vài giây sau, anh quay người lại, trong tay cầm một chiếc lọ thủy tinh trong suốt.
Bên trong là một khối mô màu hồng nhạt, có vết máu đỏ, lơ lửng trong dung dịch.
“Đây là thứ được lấy ra từ cơ thể cô.”
Tống Thanh Trạch đặt chiếc lọ lên tủ đầu giường của tôi. “Cô đoán xem, ai là người đã mang nó đến đây?”
Tim tôi lỡ một nhịp.