Chương 16 - Giá Trị Của Một Cuộc Tình
“Tổng giám đốc Vương, lập tức hủy bỏ mọi hợp tác với Lan Sơ, và khởi động quy trình pháp lý.
Dự án này – chấm dứt.”
Ông Vương mồ hôi vã ra, nhìn Tống Thanh Trạch rồi lại nhìn tôi, cuối cùng cúi đầu: “Vâng, Tống thiếu.”
Khóe môi tôi khẽ nhếch lên.
Cuộc thanh toán – chính thức bắt đầu.
Sau cuộc họp, Tống Thanh Trạch không đưa tôi về bệnh viện ngay, mà dẫn tôi đến một nhà hàng cao cấp bậc nhất Bắc Thành.
“Hứa Như Ý, hôm nay em thể hiện quá hoàn hảo.” – Anh kéo ghế cho tôi, ánh mắt ngập tràn tán thưởng.
“Em đã tự tay phá hủy tâm huyết hai mươi năm qua của mẹ ruột em.
Cảm giác thế nào?”
“Trống rỗng.” – Tôi đáp nhẹ. “Sau khi trả thù… chỉ còn lại sự trống rỗng.”
“Đây mới là sự trả thù thật sự.” Tống Thanh Trạch đưa cho tôi một ly rượu vang đỏ.
“Đích đến của trả thù chưa bao giờ là niềm vui, mà là để chứng minh. Em đã chứng minh được rằng – không có bà ta, em vẫn sống tốt hơn rất nhiều.”
Anh ngồi xuống, lấy từ túi áo ra một phong bì tài liệu nhỏ, đưa cho tôi.
“Đây là thứ em muốn – toàn bộ chứng cứ năm xưa của Hứa Vân Lam.
Bao gồm tất cả sao kê từ các tài khoản nước ngoài của bà ta, và toàn bộ thư tay bà ta từng gửi cho Vân Khê.
So với thứ em trình chiếu hôm nay, bộ hồ sơ này còn đầy đủ và chí mạng hơn nhiều.”
Tôi đón lấy tập tài liệu, ngón tay khẽ run lên. Đây là sự thật, là cái giá tôi đã phải trả bằng một cuộc trả thù được lên kế hoạch tỉ mỉ.
“Cảm ơn anh.”
“Còn một chuyện nữa.” Tống Thanh Trạch đặt ly rượu xuống, ánh mắt trở nên nghiêm túc.
“Bùi Tu cũng đang ở Bắc Thành. Hôm nay, anh ta có mặt ngay dưới nhà hàng này. Có lẽ đến tìm em.”
Tim tôi đột ngột siết lại.
“Anh ấy biết rồi?”
“Tất nhiên là biết.” Tống Thanh Trạch mỉm cười. “Thông tin về buổi họp hội đồng hôm nay là do anh cố tình để lộ ra.
Anh muốn anh ta biết rằng, khi anh ta lạnh lùng ruồng bỏ em, thì anh lại là người cho em sức mạnh để tiêu diệt kẻ thù của gia tộc anh ta.”
“Vậy nên… hôm nay anh dẫn em tới đây, là để anh ta tận mắt nhìn thấy em ở bên anh?”
“Đúng vậy.” Giọng Tống Thanh Trạch bình tĩnh.
“Anh muốn để anh ta nếm trải cảm giác đau đớn – khi phải đứng nhìn người mình yêu nhất ở bên kẻ thù, mà không thể làm gì.”
Tôi cúi đầu nhìn bàn tay trái của mình. Chiếc nhẫn trên ngón áp út lúc này giống như một cái gông lạnh lẽo.
“Tôi không còn nợ anh ấy gì nữa.” – tôi nói.
“Không, là em còn nợ tôi.” – Tống Thanh Trạch sửa lại. “Cuộc trả thù của tôi vẫn chưa kết thúc.”
Đúng lúc đó, phía cửa nhà hàng vang lên một tiếng xôn xao.
Tôi ngẩng đầu lên – Bùi Tu đang đứng ở cửa. Chiếc áo khoác ướt sũng vì mưa, gương mặt tái nhợt, ánh mắt đầy đau đớn và tuyệt vọng.
Anh nhìn thấy tôi. Nhìn thấy Tống Thanh Trạch. Và nhìn thấy chiếc nhẫn trên tay tôi.
Anh bước tới, từng bước như dẫm trên lưỡi dao.
“Hứa Nguyện…” Giọng anh khàn đục, “Dừng lại đi. Em không đấu lại được Tống Thanh Trạch đâu. Hắn sẽ hủy hoại em.”
Tôi không trả lời, chỉ im lặng nhìn anh.
Tống Thanh Trạch đứng dậy, bước đến chắn trước mặt anh ta.
“Tổng giám đốc Bùi, xin hãy giữ lời lẽ cho đúng mực.” Giọng Tống Thanh Trạch đầy cảnh cáo. “Cô ấy giờ là vị hôn thê của tôi – Hứa Như Ý. Cô ấy biết rất rõ mình đang làm gì.”
“Cô ấy là bệnh nhân ung thư! Anh đang lợi dụng cô ấy!” Bùi Tu gào lên, cố gạt Tống Thanh Trạch ra.
“Cô ấy có bệnh hay không… thì liên quan gì đến anh.” Tống Thanh Trạch cười nhạt. Và rồi – anh làm một điều tôi không ngờ tới.
Anh xoay người lại, cúi xuống, và nhẹ nhàng hôn lên môi tôi.
Đó là một nụ hôn mang theo khao khát chinh phục và chiếm hữu. Tôi không kháng cự. Vì tôi biết – nụ hôn này là dành cho Bùi Tu nhìn thấy.
Tống Thanh Trạch buông tôi ra, quay lại đối diện với Bùi Tu, ánh mắt anh ngập tràn vẻ kiêu hãnh của kẻ chiến thắng.
“Tổng giám đốc Bùi – nhìn cho rõ đi. Cô ấy đã chọn ai.”
Cơ thể Bùi Tu hoàn toàn cứng đờ.
Anh nhìn tôi – ánh sáng trong mắt dần lụi tắt. Chỉ còn lại sự trống rỗng đến tê dại.
“Hứa Nguyện…” – anh thì thào, Tại sao lại như vậy…”
“Vì tôi cần phải sống.” – tôi bình thản nói.
“Chỉ có sống, tôi mới có thể tự tay thanh toán quá khứ của mình. Còn anh, Bùi Tu – anh chỉ là một phần của quá khứ đó.”
Bùi Tu nhắm chặt mắt lại. Anh nhìn tôi lần cuối – ánh mắt tràn đầy tuyệt vọng và không cam lòng.
Rồi anh quay lưng, loạng choạng rời khỏi nhà hàng.
Tôi nhìn bóng lưng anh rời xa – trong lòng không có lấy một chút vui mừng. Chỉ là một cảm giác kiệt quệ hoàn toàn.
“Được rồi. Trò chơi kết thúc rồi.” Tống Thanh Trạch trở lại ghế, nhìn tôi, ánh mắt mang theo vẻ phức tạp.
“Trả thù kết thúc rồi sao?” – tôi hỏi.
“Không. Trả thù dành cho em thì đã kết thúc.” Tống Thanh Trạch nói. “Nhưng cuộc chiến với nhà họ Bùi – mới chỉ bắt đầu. Dù vậy… em không cần tham gia nữa.”
“Ý anh là gì?”