Chương 2 - Em Gái Nhà Quê Của Ảnh Đế
Màn hình sáng lên, là một tin nhắn chưa đọc.
Từ người có tên lưu là “Chủ nhà”:
“Cô Lư, tiền thuê phòng thí nghiệm quý sau khi nào thanh toán? Không trả sớm là chúng tôi cho người khác thuê đó.”
Tôi trả lời: “Tuần sau sẽ chuyển.”
Lại mở một khung chat khác – là email từ Hiệp hội Toán học Quốc tế, nhắc tôi xác nhận có tham dự lễ trao giải tháng sau không.
Tôi nhấn xóa.
Sau đó mở lại đoạn phát sóng hôm nay, xem lại “màn trình diễn mù chữ” của mình.
Bình luận vẫn đang vui vẻ:
“Cô em này ngu đến thật thà.”
“Tang Độ mang cô ta theo đúng là độ kiếp rồi.”
“Mặt mũi thì tạm được, tiếc là đầu óc rơm rạ.”
Tôi tắt video, khẽ cười.
Mù chữ?
Rơm rạ?
Cũng tốt thôi.
3
Ngày thứ hai của chương trình là thử thách ngoài trời.
Anh em phối hợp dựng lều.
Tang Độ rất giỏi thực hành, trước đó đã xây dựng hình tượng “anh trai toàn năng”.
Anh ta vừa khéo léo lắp khung lều vừa nhẹ giọng hướng dẫn tôi trước ống kính:
“Tiểu Vụ, em nhìn này, cắm vào thế này này……”
Tôi cầm một thanh sắt, cắm ngược đầu vào lỗ.
Không vào được.
Tôi dồn sức đẩy mạnh.
“Rắc.”
Thanh sắt gãy đôi.
Biểu cảm của Tang Độ sụp đổ, khoé miệng co giật.
Bình luận trực tiếp:
“Tui cười tới ói luôn rồi!”
“Cô ta đang làm cái gì vậy trời!”
“Độ ca sắp phát điên rồi hahahaha!”
Tang Độ hít một hơi sâu, cố nặn ra nụ cười:
“Không sao, anh sửa được.”
Khi anh ta loay hoay sửa thanh sắt, tôi bước sang một bên, cầm lấy tờ hướng dẫn sử dụng.
Ống kính lập tức lia về phía tôi.
Tôi giơ tờ hướng dẫn — cầm ngược.
Bình luận trực tiếp:
“??? Cầm sách ngược rồi kìa chị gái!”
“Cô ta giả vờ đọc sách hả? Buồn cười thật.”
“Không biết chữ thì đọc hướng dẫn làm gì!”
Tôi nhìn tờ giấy ba giây, đặt nó xuống, đi tới cạnh khung lều mà Tang Độ vừa sửa xong, khẽ đá một cú.
“Rào ——”
Cả cái lều sập xuống.
Tang Độ bị chụp dưới tấm vải, vùng vẫy chui ra, tóc rối bù, lớp trang điểm cũng lem nhem.
Lần đầu tiên anh ta nổi cáu ngay trên sóng trực tiếp.
Nhưng chỉ một giây, anh lại trở về vẻ dịu dàng:
“Tiểu Vụ, chắc em mệt rồi nhỉ? Vào nghỉ đi, để anh làm một mình.”
Ánh mắt kia, rõ ràng viết rằng: “Đợi chương trình kết thúc, cô chết chắc.”
Tôi ừ một tiếng, thật sự đi ngồi dưới gốc cây nghỉ.
Nhìn Tang Độ chật vật dựng lều một mình.
Bình luận chia làm hai phe: một nửa mắng tôi, một nửa thương cảm Tang Độ.
Chỉ số hot leo thẳng lên vị trí số một.
Đạo diễn sau màn hình giám sát cười tít mắt.
Mâu thuẫn, chủ đề, nhiệt độ.
Đó chính là điều họ muốn.
4
Buổi tối cắm trại, tổ chương trình sắp xếp phần tâm sự giữa hai anh em.
Bên đống lửa, Tang Độ ôm đàn guitar, đàn cho tôi nghe bài hát mà hồi nhỏ chúng tôi hay nghe.
Bình luận xúc động đến rơi lệ:
“Anh trai tốt quá đi mất!”
“Em gái nên biết trân trọng, tìm đâu ra người anh thế này!”
“Hôm nay cô ta phá đám vậy mà anh vẫn dịu dàng như thế……”
Tang Độ đàn xong, mắt rưng rưng:
“Tiểu Vụ, sau khi ba mẹ mất, điều anh hối hận nhất là không chăm sóc em. Sau này anh nhất định sẽ bù đắp cho em thật tốt.”
Anh vươn tay ôm tôi.
Tôi hơi lùi về sau.
Động tác ấy lại bị máy quay ghi lại.
Bình luận chửi tôi dữ dội hơn nữa.
Tang Độ cười khổ: “Em vẫn không chịu tha thứ cho anh, đúng không?”
Tôi nhìn anh, đột nhiên hỏi:
“Anh, anh còn nhớ ngày tang lễ của ba mẹ, anh đã nói gì với em không?”
Tang Độ sững người.
Ống kính lia thẳng vào mặt anh ta.
“Anh… anh nói sẽ chăm sóc em cả đời.”
Tôi lắc đầu: “Anh nói: ‘Lư Vụ, mày là một gánh nặng.’”
Không gian lặng ngắt như tờ.
Bình luận trống rỗng vài giây, rồi bùng nổ:
“Cái gì vậy trời?!”
“Tang Độ từng nói ra câu đó?”
“Cô em này bịa chuyện à?”
Mặt Tang Độ trắng bệch, nhưng phản ứng rất nhanh, nước mắt lập tức trào ra:
“Tiểu Vụ, sao em có thể oan uổng cho anh như vậy…… Hôm đó anh khóc đến choáng váng, nói gì anh cũng không nhớ. Nếu thật sự từng nói vậy, anh quỳ xuống xin lỗi em……”
Nói xong, anh ta thật sự định quỳ.
Nhân viên vội vã chạy ra ngăn lại.
Cảnh quay hỗn loạn.
Lượt xem livestream bùng nổ.
Đạo diễn xúc động đến run cả tay.
Tối hôm đó, từ khóa hot search:
#TangĐộQuỳGối
#LưVụTốCáoAnhTrai
#ChươngTrìnhAnhEmHóaBãiChiếnTrường
Weibo của tôi bị fan Tang Độ tổng tấn công.
Tin nhắn riêng toàn là lời rủa độc:
“Chết đi đồ tiện nhân!”
“Cô vu oan cho anh ấy thì đừng mong sống yên!”
“Cút về núi mà làm đứa mù chữ của cô đi!”
Tôi nhìn những dòng đó, tắt điện thoại.
Nửa đêm, Tang Độ gõ cửa phòng tôi.
Anh ta bước vào, khóa cửa lại, không còn chút dịu dàng ban ngày – chỉ còn dữ tợn.
“Lư Vụ, cô độc ác thật.”
Tôi ngồi trên giường: “Tôi chỉ nói sự thật.”
“Sự thật?” Anh ta cười lạnh. “Sự thật là giờ cô sống nhờ tôi. Có tin tôi chỉ cần một câu, cô và bà già kia sẽ phải ra đường ăn mày không?”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta: “Anh cứ thử xem.”
Anh ta sững người, có lẽ không ngờ tôi lại cứng rắn như thế.
“Ngày mai là ngày cuối rồi, cô cho tôi diễn tốt màn anh em thân thiết, xong show tôi đưa tiền, cô cút về núi, mãi mãi đừng xuất hiện.”
“Tôi được bao nhiêu?”
“Năm trăm nghìn tệ.”