Chương 1 - Dưới Gầm Giường
Kết hôn 10 năm, lần đầu tiên tôi phát hiện anh ấy có hai tài khoản WeChat, hai chiếc điện thoại
Điện thoại của chồng tôi reo lên.
Không phải chiếc anh ấy vẫn dùng hằng ngày.
Tiếng chuông vang lên từ dưới gầm giường.
Tôi cúi người nhìn, trong khe hở giữa ván giường và sàn nhà, có một chiếc điện thoại Huawei đời cũ, màn hình chớp nháy.
Tên người gọi hiển thị hai chữ —
“Vợ yêu ❤️”
Tôi nhìn chằm chằm vào biểu tượng trái tim đó năm giây.
Rồi chợt nhớ ra, trong máy anh, tôi được lưu là “Vợ” – không có trái tim.
Tôi không đụng vào chiếc điện thoại đó.
Chuông reo rất lâu rồi tự tắt.
Tôi đứng thẳng dậy, nhìn chồng – Chu Hải Minh – đang đánh răng trong nhà vệ sinh.
Anh đánh răng xong, lau mặt, bước ra thấy tôi đứng bên giường thì hỏi:
“Sao thế?”
Tôi đáp: “Không có gì.”
Anh “Ừ” một tiếng, cầm chiếc điện thoại quen thuộc trên bàn trà, bắt đầu lướt video ngắn.
Tôi nhìn nghiêng khuôn mặt anh.
Kết hôn mười năm, gương mặt ấy tôi quá quen thuộc rồi. Lông mày rậm, sống mũi tẹt, khóe miệng lúc nào cũng hơi trễ xuống, trông như ai cũng đang nợ anh tiền.
Mười năm.
Tôi lấy anh đã mười năm rồi.
“Tôi đi mua chút đồ.” Tôi cầm áo khoác lên.
“Ừ.” Anh không thèm ngẩng đầu.
Tôi ra khỏi nhà, không đi chợ mà vòng ra chiếc ghế dài ngoài khu dân cư ngồi xuống.
Trong đầu cứ quanh quẩn hai chữ ấy.
Vợ yêu ❤️
Tôi lấy điện thoại ra, mở khung trò chuyện của chúng tôi.
Tin nhắn gần nhất là ba ngày trước, tôi hỏi: “Tối ăn gì?”
Anh trả lời: “Gì cũng được.”
Trước đó một tuần, tôi hỏi: “Cuối tuần đưa con đi công viên không?”
Anh đáp: “Tính sau đi.”
Lịch sử tin nhắn của chúng tôi, lướt cái là hết.
Vì quá ít.
Tôi nhớ lời mẹ tôi nói: “Chu Hải Minh là người ít nói, nhưng thật thà.”
Ừ, thật thà.
Mười năm rồi, anh chưa từng tặng tôi một bó hoa.
Tôi nói tôi thích, anh bảo: “Hoa vài hôm là tàn, không thực tế.”
Mười năm rồi, chưa một lần anh cùng tôi kỷ niệm ngày cưới.
Tôi nói muốn ra ngoài ăn bữa cơm, anh bảo: “Ngoài ăn mắc lắm, không đáng.”
Mười năm rồi, món quà đắt nhất anh từng mua cho tôi là một chiếc kẹp tóc.
50 tệ.
Đó là vào sinh nhật tôi, tôi nhìn thấy ở chợ đêm, anh miễn cưỡng móc tiền ra.
“Cái này á?” Anh nói, “Hơi mắc đó.”
50 tệ.
Tôi đem tất cả những điều đó quy cho tính “tiết kiệm” của anh.
Mẹ tôi cũng bảo: “Hải Minh lương không cao, tụi con phải sống tằn tiện.”
Anh kiếm không nhiều thật sao?
Anh làm giám sát công trình, lương tháng 12 ngàn.
Chúng tôi sống trong căn hộ thuê hai phòng ngủ, thuê hết 2800 một tháng.
Con học trường tiểu học công lập, hầu như không tốn tiền.
Tôi làm hành chính ở một công ty nhỏ, lương tháng 5000.
Hai vợ chồng thu nhập cộng lại là 17 ngàn.
Mười năm qua lẽ ra phải tiết kiệm được kha khá.
Nhưng số dư trong tài khoản chưa bao giờ vượt quá 100 tệ.
Tôi từng hỏi: “Tiền tiêu vào đâu hết vậy?”
Anh đáp: “Chi phí sinh hoạt đó, em cũng tiêu mà?”
Tôi tiêu cái gì?
Mỹ phẩm tôi dùng là loại 29.9 tệ một chai,
Quần áo tôi mặc toàn mua online, giá không quá 100 tệ,
Cơm trưa ăn suất 15 tệ ở dưới công ty.
Tiền tiêu đi đâu?
Trước đây tôi không biết.
Bây giờ, tôi có lẽ đã biết một chút.
Tôi ngồi trên ghế đá nửa tiếng rồi quay về nhà.
Lúc mở cửa, anh đã đi làm.
Nhà trống không.
Con hôm nay đi học, tới 4 giờ chiều mới về.
Tôi vào phòng ngủ, cúi người nhìn dưới gầm giường.
Chiếc điện thoại đó vẫn còn.
Tôi lấy ra.
Là một chiếc Huawei đời cũ, khác hẳn điện thoại anh đang dùng.
Tôi thử nhập mật khẩu là ngày sinh của anh – sai.
Ngày sinh của tôi – sai.
Ngày kỷ niệm cưới – sai.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, suy nghĩ một chút rồi nhập sáu số 1.
Mở khóa thành công.
Tay tôi bắt đầu run.
Mật khẩu này không phải sinh nhật anh, không phải sinh nhật tôi, cũng không phải ngày kỷ niệm nào.
Anh thậm chí chẳng buồn đặt một mật khẩu có ý nghĩa.
Bởi vì chiếc điện thoại này, chẳng liên quan gì đến tôi.
Tôi mở WeChat.
Ảnh đại diện là một bức phong cảnh, không nhìn ra ai.
Tên hiển thị là “Minh”.
Danh sách bạn bè rất ít.
Chỉ có hơn mười người.
Nhưng có một người được ghim trên đầu.
Ghi chú là “Vợ yêu ❤️”.
Tôi bấm vào xem, tin nhắn gần nhất được gửi lúc 7:15 sáng nay.
Lúc đó anh vẫn đang ở nhà đánh răng.
Nội dung tin nhắn là:
“Chồng ơi, chào buổi sáng, hôm nay nhớ mua bộ Lego cho con nhé, nó nhắc mãi đấy.”
Con. Lego.
Con trai tôi năm nay 8 tuổi, cũng thích Lego.
Tháng trước sinh nhật con, tôi hỏi Chu Hải Minh có thể mua một bộ Lego không.
Anh nói: “Thứ đó mắc lắm, mua chi.”
Tôi tiếp tục lướt lên xem tin nhắn cũ.
Mỗi tin nhắn khiến tay tôi run lên dữ dội hơn.
“Chồng ơi, anh xem lại vụ sửa nhà mới đi, em muốn sơn màu kem cho tường phòng khách.”
Nhà mới?
“Chồng à, tháng này nhớ chuyển tiền sinh hoạt nha, phải đóng tiền lớp học thêm cho con nữa.”
Tiền sinh hoạt?
“Chồng ơi, em nhớ anh quá, khi nào anh qua thăm mẹ con em?”
Qua thăm?
Tôi kéo lên, kéo mãi.
Những tin nhắn này bắt đầu từ bao giờ?
Tôi kéo tiếp, kéo đến tin nhắn đầu tiên.
Ngày 12 tháng 3 năm 2016.
Tin nhắn đầu tiên do anh gửi.
“Em đó hả?”
Năm đó, chúng tôi vừa kỷ niệm hai năm cưới.
Con tôi mới tròn một tuổi.
Tôi đặt điện thoại xuống, phát hiện mắt mình ráo hoảnh.
Không có nước mắt.
Chỉ có một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân dâng lên.
Tám năm.
Những đoạn chat này kéo dài suốt tám năm.
Tám năm trước, lúc tôi còn ở cữ, anh đã bắt đầu rồi sao?
Tôi hít một hơi thật sâu, cầm điện thoại, bắt đầu chụp màn hình.
Từng trang một, từng tin nhắn một.
Tôi không biết mình đã chụp bao nhiêu tấm.
Chỉ biết đến khi chụp xong, đồng hồ đã chỉ 12 giờ trưa.
Tôi không khóc.
Tôi chỉ thấy rất lạnh.
2.
Ba giờ rưỡi chiều, tôi đúng giờ ra ngoài đón con.
Con trai tôi tên là Chu Tử Huyên, năm nay 8 tuổi, học lớp hai.
Thằng bé giống tôi, mắt to, miệng nhỏ, cười lên có hai lúm đồng tiền.
“Mẹ ơi!” Nó chạy từ cổng trường ra, chiếc cặp nảy lên nảy xuống sau lưng.
Tôi ngồi xuống, ôm lấy con.
“Hôm nay ở trường thế nào?”
“Cũng được ạ, con thi Toán được 98 điểm!”
“Giỏi lắm.” Tôi xoa đầu nó. “Tối nay muốn ăn gì?”
“Thịt kho tàu!”
“Được.”
Tôi nắm tay con đi về nhà, trong đầu cứ luẩn quẩn nghĩ về những tin nhắn trò chuyện đó.
“Con muốn bộ Lego.”
Đứa bé mà cô ta gọi là “con”, bao nhiêu tuổi rồi?
Về đến nhà, tôi bảo con đi làm bài tập, còn mình thì chui vào bếp nấu cơm.
Chu Hải Minh như thường lệ, sáu rưỡi về tới nhà.
Anh thay giày, ngồi xuống sofa, hỏi một câu:
“Ăn gì vậy?”
“Thịt kho tàu.”
“Ừ.”
Chỉ một chữ.
Tôi đứng ở cửa bếp nhìn anh.
Anh đang lướt điện thoại.
Là chiếc điện thoại quen thuộc.
Còn cái kia đâu?
Tôi liếc về phía phòng ngủ.
Vẫn ở dưới gầm giường, tôi đã để lại đó.
Tôi muốn biết thêm nữa.
Lúc ăn cơm, con trai cứ thao thao kể chuyện ở trường.
Chu Hải Minh cắm mặt vào điện thoại, thỉnh thoảng “ừ” một tiếng.
Tôi hỏi anh: “Dạo này công việc bận không?”
“Cũng tàm tạm.”
“Cuối tuần này có rảnh không, đưa Tử Huyên ra công viên chơi?”
Anh không ngẩng đầu lên: “Để xem đã, chắc phải đi công tác.”
Đi công tác.
Anh thường xuyên đi công tác.
Ít nhất mỗi tháng một tuần không có nhà.
Trước đây tôi thấy chuyện này bình thường, làm nghề xây dựng mà, đi công trình là việc phải làm.
Giờ thì tôi muốn biết, mỗi lần “đi công tác”, rốt cuộc là đi đâu?
Chín giờ tối, con đã ngủ.
Chu Hải Minh ngồi phòng khách xem tivi.
Tôi nói: “Em đi tắm.”
Anh “ừ” một tiếng.
Tôi vào nhà vệ sinh, khóa cửa, mở điện thoại ra, bắt đầu tra cứu lịch công tác của anh.
WeChat của anh chưa từng đăng gì lên trang cá nhân.
Nhưng anh có một thói quen – mỗi lần mua vé tàu hoặc vé máy bay, anh đều gửi cho mẹ mình, bảo bà “đừng lo”.
Tôi vẫn còn lưu tài khoản WeChat của mẹ chồng.
Tôi mở cuộc trò chuyện với bà, kéo lên xem.
Tháng 12 năm ngoái, anh nói đi công tác Hàng Châu, ba ngày.
Tháng 3 năm nay, anh nói đi Tô Châu, năm ngày.
Tháng 6, lại nói đi Hàng Châu, bốn ngày.
Hàng Châu.
Tại sao cứ là Hàng Châu?
Tôi mở điện thoại cũ kia, vào phần trò chuyện, tìm từ khóa “Hàng Châu”.
Từng dòng tin nhắn hiện ra:
“Chồng ơi, mai anh đến Hàng Châu thì gọi cho em nhé.”
“Chồng à, con bảo muốn ra Tây Hồ cho cá ăn, cuối tuần anh có rảnh không?”
“Chồng ơi, đã nhận được chìa khóa nhà mới rồi, cuối tuần tới xem nhé.”
Nhà mới.
Hàng Châu.
Tôi thoát khỏi khung trò chuyện, mở Ví WeChat.
Chiếc điện thoại cũ này được liên kết với một thẻ ngân hàng khác, không phải cái tôi từng biết.
Tôi vào xem lịch sử giao dịch.
• Tháng 8 năm 2024, chi: 23,000 tệ
•
• Tháng 7 năm 2024, chi: 31,000 tệ
•
• Tháng 6 năm 2024, chi: 28,000 tệ
•
Mỗi tháng đều chi hai, ba vạn tệ.
Tôi tiếp tục kéo lên.
• Tháng 1 năm 2024, chi: 870,000 tệ
•
Tôi nhìn chằm chằm vào con số đó, tưởng mình nhìn nhầm.
Tám trăm bảy mươi ngàn.
Tháng 1 năm 2024, anh ta đã chi 870,000 tệ.
Phần ghi chú: Thanh toán đợt cuối mua nhà.
Tôi có cảm giác có ai đó bóp nghẹt trái tim mình.
Căn nhà 8,7 triệu tệ.
Anh ta đã mua cho người đàn bà khác một căn nhà ở Hàng Châu.
Còn tôi thì sao?
Chúng tôi sống trong căn hộ thuê, tiền thuê mỗi tháng 2,800 tệ.
Khi tôi hỏi: “Bao giờ mới mua được nhà?”
Anh ta trả lời: “Đợi thêm đi, giờ nhà đất đắt lắm.”
Tôi hỏi: “Có thể đổi căn nhà thuê rộng hơn không?”
Anh ta bảo: “Thuê nhà cũng tốt mà, mua nhà không đáng.”
Tôi ngồi xổm dưới sàn gạch nhà tắm, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại.
8,700,000 tệ.
50 tệ – chiếc kẹp tóc.
Đó là mức giá của tôi, trong lòng anh ta.
Tôi chợt nhớ lại rất nhiều chuyện.
Ba năm trước, mẹ tôi bị bệnh phải nhập viện, cần làm một cuộc tiểu phẫu.
Tôi không đủ tiền, hỏi mượn anh 5,000 tệ.
Anh nói: “Nhà hết tiền rồi, em hỏi chị em xem sao.”