Chương 3 - Đứa Trẻ Từ Nóc Tủ Lạnh
Biểu cảm của Thẩm Thanh Châu đông cứng lại.
Anh ta nhìn tôi, lại nhìn hai “đứa trẻ” đang lặng lẽ ăn sáng, rơi vào trầm mặc rất lâu.
Tôi ăn xong bữa sáng, bắt đầu công việc chính của mình – tổng vệ sinh.
Biệt thự này đúng là nhiều “thứ bẩn thỉu” thật, bụi dày có thể viết chữ, các góc đều là mạng nhện.
Tôi xắn tay áo, bắt đầu từ tầng một, hút bụi, lau nhà, lau cửa kính.
Làm được một nửa, tôi phát hiện trên chiếc đèn chùm pha lê to tướng giữa phòng khách có một thứ đen sì sì đang treo lủng lẳng.
Giống như một búi tóc, còn đang khẽ động đậy.
Tôi kéo thang tới, trèo lên định gỡ nó xuống.
Lại gần mới phát hiện, đó đâu phải búi tóc, mà là một người phụ nữ mặc đồ đen, tay chân vặn vẹo quấn lấy đèn chùm, đầu quay ngược 180 độ nhìn tôi cười “hề hề”.
Cô ta không có tròng trắng, hốc mắt đen sì.
Tôi giật bắn mình, tay run lên suýt nữa ngã khỏi thang.
“Chị ơi! Chị làm cái gì đấy!” Tôi giữ vững thăng bằng, tức đến nghẹn, “Nguy hiểm lắm biết không! Mau xuống đi!”
Nụ cười của người phụ nữ đông cứng lại.
“Cô… không sợ tôi?” Giọng cô ta khàn khàn phát ra từ cổ họng.
“Tôi sợ cô ngã đấy!” Tôi gấp gáp, “Lớn đầu rồi mà còn thích trèo cao như Tiểu Triết à? Xuống mau, không tôi báo công an đấy!”
Cô ta hình như càng bối rối, thân thể quấn trên đèn chùm cũng lỏng ra chút.
Tôi nhân cơ hội đưa tay, túm lấy cánh tay cô ta, định kéo xuống.
Cảm giác lạnh buốt, trơn trượt.
“Cô buông tay ra!” Cô ta hét lên, giọng the thé chói tai.
“Cô xuống trước rồi tôi buông!” Tôi với cô ta giằng co.
Trong lúc giằng co, tôi ngửi thấy trên người cô ta ngoài oán khí nồng nặc, còn có cả… mùi dầu gội đầu cũ kỹ.
Tôi nhịn không nổi: “Chị ơi, có phải lâu lắm rồi chị chưa gội đầu không? Đèn chùm bụi thế này mà chị nằm trên đó không thấy bẩn à?”
Nữ quỷ: “…”
Cô ta hình như bị nghẹn lời, mắt đen mở to nhìn tôi trân trân.
Cuối cùng, cô ta thật sự… tự mình từ đèn chùm bay xuống… à không, bò xuống.
Cô ta đứng trước mặt tôi, cao hơn tôi một cái đầu, nhìn xuống đầy áp lực, toàn thân tỏa ra luồng khí đen bất thường.
“Tôi tên… Nhạc Cầm.” Cô ta nói từng chữ một, “Tôi bị treo cổ chết trên cái đèn này.”
Tôi chợt hiểu ra.
Thì ra là sang chấn tâm lý.
Vì từng chịu tổn thương ở chỗ này, nên không tự chủ được quay lại, đây là chứng rối loạn stress hậu sang chấn.
Ánh mắt tôi lập tức đầy cảm thông và thương xót.
“Chị à, mọi chuyện qua rồi.” Tôi vỗ vai cô ta, ai ngờ vỗ trượt, cơ thể cô ta hơi mờ ảo.
Ơ? Thiếu đường huyết đến mức xuất hiện ảo ảnh à?
“Phải nhìn về phía trước mà sống.” Tôi rút tay lại, nhìn cô ta đầy chân thành, “Cứ mãi nghĩ về chuyện cũ thì làm sao bắt đầu cuộc sống mới? Đi, tôi dắt chị ra tắm nắng, bổ sung vitamin D, tâm trạng sẽ tốt hơn.”
Tôi kéo cô ta ra sân.
Cô ta vùng vẫy nhưng tôi lại mạnh lạ thường.
“Tôi không đi! Ánh sáng sẽ làm tôi bị thương!” Cô ta hét to.
“Nói vớ vẩn, ánh sáng sao làm người bị thương được? Đây là do thiếu vitamin D nghiêm trọng dẫn đến trầm cảm và hoang tưởng.” Tôi kéo cô ta ra bãi cỏ, ấn xuống ghế nằm, “Ngoan ngoãn nằm đây phơi nắng nửa tiếng, tôi đi nấu món ngon cho chị, bồi bổ máu.”
Nói xong, tôi quay người rời đi, để lại Nhạc Cầm phát ra từng trận âm thanh “xèo xèo” đau đớn dưới ánh nắng, giống như nhựa bị đổ axit.
Tôi nghĩ thầm, thấy chưa, loãng xương nặng đến thế, phơi nắng mà xương còn kêu răng rắc.
Cái nhà này, đúng là khiến người ta phải lo lắng muốn bạc cả tóc.
4.
Khi tôi bưng một dĩa canh gan heo táo đỏ ra thì Nhạc Cầm đã biến mất khỏi ghế nằm.
Trên ghế chỉ còn lại một dấu in đen sì hình người.
Tôi thoáng thấy tim mình chùng xuống.
Xong rồi, chẳng lẽ là ung thư da à? Mới phơi nắng tí mà phản ứng dữ vậy?
Tôi vội vàng chạy vào nhà, định tìm Nhạc Cầm, nhấn mạnh với chị ta tầm quan trọng của việc đi khám tổng quát ở bệnh viện.
Kết quả vừa bước vào cửa, liền thấy Thẩm Thanh Châu, Tiểu Triết, Tô Niệm, còn có cả Nhạc Cầm vừa rồi, bốn người… à không, bốn “người”, ngồi ngay ngắn trên ghế sofa trong phòng khách.
Không khí nghiêm túc như sắp họp hội nghị ba bên.
Thấy tôi vào, bốn đôi mắt đồng loạt nhìn về phía tôi.
Trên gương mặt “vạn năm băng giá” của Thẩm Thanh Châu lần đầu tiên hiện lên biểu cảm giống như là… “đau đầu”.
“Lâm Vãn.” Anh ta lên tiếng, trong giọng mang theo vẻ mỏi mệt, “Chúng ta nói chuyện một chút.”
“Được thôi.” Tôi đặt canh gan lên bàn trà, “Vừa hay tôi cũng muốn nói với các người một chút. Chị Nhạc Cầm, vấn đề da của chị nghiêm trọng đấy, phải đi bệnh viện ngay. Còn mấy người nữa, mặt mũi xanh xao thế kia, tôi nghi cả nhà các người bị nhiễm độc kim loại nặng rồi, có cần tôi giúp đặt lịch khám với bác sĩ chuyên khoa không?”
Cả bốn người: “…”
Thẩm Thanh Châu xoa xoa ấn đường, như đang sắp xếp ngôn từ.
“Trước tiên, tôi muốn cảm ơn cô vì… những gì cô đã làm cho gia đình này.” Anh ta nói khó khăn, “Mì của cô, sữa của cô, còn cả canh gan của cô… đều rất… tốt.”